Lang Vương Sủng Thiếp

Lượt đọc: 2517 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 55
chọc giận lang vương

❊ ❊ ❊

Chờ Phượng Minh rời đi, Tây Môn Lãnh Liệt mới ngồi xuống, ánh mắt sắc bén nhếch lên nhìn nàng hỏi:” Các ngươi quen biết nhau sao?”

” Quen biết.” Nguyễn Nhược Khê gật gật đầu, đột nhiên cười thật tươi.

” Ngươi cười cái gì?” Giọng nói của Tây Môn Lãnh Liệt nhấn mạnh, sắc mặt khẩn trương, cực kỳ khó nhìn.

” Ngươi thấy ta cười không đúng sao? Thử hỏi trong hoàng cung này, ai lại không biết quốc sư chứ?” Nàng hỏi ngược lại, vấn đề này thật ngu ngốc.

” Các ngươi khi nào thì quen biết chứ?” Giọng nói Tây Môn Lãnh Liệt mang theo nguy hiểm, cho dù thế nào thì nàng vừavào cung, trong khoảng thời gian ngắn như thế, làm sao có thể quen biếthắn được.

” Vừa mới.” Nàng thuận miệng trả lời.

” Vừa mới?” Tây Môn Lãnh Liệt thiếu chút nữa không thể khống chế được, vừa mới quenbiết liền gọi nhau bằng tên thật thân mật, mà lại Phượng Minh lại khôngphải là hạng người hời hợt, xem ra mình đã xem nhẹ nàng.

” Ngươi tìm hắn có việc gì?” Đây mới là vấn đề mà hắn quan tâm.

” Không việc gì, chỉ là tùy tiện tán gẫu .” Thái độ của Nguyễn Nhược Khê tùy tiện trả lời.

Tây Môn Lãnh Liệt bị thái độ thờ ơ của nàng chọc giận, hắn quát lên:

” Tùy tiện tán gẫu, ngươi không biết nữ nhân trong hậu cung không thể tùy tiện gặp nam nhân khác sao?”

”Biết, nhưng ngươi đừng quên, trừ việc ta là nữ nhân trong hậu cung, hắnlà nam nhân ở bên ngoài ra, chúng ta còn có thân phận khác, ta là HuyếtNô, hắn là Quốc sư.” Nguyễn Nhược Khê không nhanh không chậm trả lời.

” Vậy cũng không được.” Tây Môn Lãnh Liệt lại không biết chính mình đang để ý cái gì? Vì sao lạitức giận? Hắn nên tin tưởng Phượng Minh đối với hắn thật sự trung thành, mà hắn hoàn toàn không cần nàng.

” Tây Môn Lãnh Liệt, ta cảm thấy chúng ta nên nói chuyện cho rõ ràng.” Nguyễn Nhược Khê nhìn hắn, đột nhiên nghiên túc nói.

”Ngươi muốn cùng ta nói cái gì? Tuy ngươi thật sự không có tư cách, chẳng qua ta cũng muốn nghe xem ngươi muốn nói gì, ngươi muốn nói cái gì?” Tây Môn Lãnh Liệt hừ lạnh giương mắt nhìn nàng.

” Ngươi còn nhớ rõ lúc trước ta đã nói, nếu chúng ta hợp tác, ngươi phải cho ta quyền lợi gặp người ta muốn gặp?” Nguyễn Nhược Khê cũng giương mắt nhìn hắn một cái nói.

” Người mà ngươi muốn gặp chính là Phượng Minh?” Ánh mắt Tây Môn Lãnh Liệt híp lại nhìn về phía nàng, hèn gì nàng nói hắntuyệt đối không phải Tây Môn Ngọc, nhưng nàng muốn gặp Phượng Minh làmgì?

” Đúng.” Nguyễn Nhược Khê không giấu diếm thừa nhận, dù gì sau này nàng muốn gặp hắn nhiều hơn nữa, hắn cũng sẽ biết thôi.

” Vì sao lại muốn gặp hắn?” Hắn không tin nàng chỉ tùy tiện tán gẫu, xem ra nàng đã có tính toán từtrước, nếu thế chuyện này cũng không phải đơn giản như vậy. Nhất định có bí mật không thể nói cho ai biết.

” Nếu ta nói, ta thích cùng quốc sư thảo luận về chuyện thần bí, ngươi tin không?” Nàng tin rằng, cho dù nàng không nói, quốc sư cũng sẽ nói cho hắn mà thôi, vì vậy nàng tự mình nói ra sẽ tốt hơn.

” Ha ha, ha ha.” Tây Môn Lãnh Liệt đột nhiên cười lớn một cách điên cuồng, trong khoảnh khắc sắc mặt trở nên lạnh như băng, hai tròng mắt giương lên tựa như haithanh kiếm sắc bén, lợi hại, nhắm thẳng vào ngực nàng, tay nắm chặt runrun giống như muốn dùng một quyền đi tới đánh nàng.

Nguyễn Nhược Khê đã từng nhìn thấy bộ dáng tức giận của hắn rất nhiều lần, nhưng cho đến bây giờ vẫn chưa thấy được dáng vẻ giận dữ đáng sợ như thế này.Nàng không biết mình đã nói gì xúc phạm hắn, làm hắn tức giận như vậy,sợ hãi lui về phía sau vài bước.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »