Lang Vương Sủng Thiếp

Lượt đọc: 2506 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 19
đưa nàng chạy trốn

❊ ❊ ❊

Đêm khuyavắng vẻ, trong đại viện hoàng cung một bóng đen đột nhiên từ trên nócnhà lặng yên không tiếng động bay tới Huyết viên.

Tự cho là thần không biết quỷ không hay, lại không biết tất cả hành động đều bị nắm trong tay người khác.

“Thất bại nhiều như vậy không ngờ hắn không chịu buông tha, không biết lần này hắn lại giở mánh khóe gì?” Phượng Minh nhìn nơi bóng đen biến mất, khóe môi mang nụ cười nhưng trong đôi mắt tràn đầy hàn khí.

“Hắn có thể có cách nào chứ? Chẳng qua cũng chỉ là lợi dụng nữ nhân, hắntrước kia cũng vậy, chỉ tiếc rằng đến phút cuối nữ nhân của hắn phản bội hắn.” Tây Môn Lãnh Liệt cười lạnh trong đôi mắt lạnh lùng không mang theo chút ấm áp nào.

“Nếu mỗi lần đều khiến hắn thống khổ như thế sao không trực tiếp giết hắn? Vì sao còn muốn chơi đùa với hắn lâu như vậy?” Phượng Minh nhìn Vương biết Vương không muốn để hắn vui vẻ một mình nhưng làm thể nào để hết giày vò đây.

“Ngươi không phát hiện ra cùng hắn chơi trò mèo vờn chuột như vậy rất hay sao?” Đang nói hắn chết thoải mái hắn muốn hắn ta phải trả giá, để hắn biếthắn vĩnh viễn chỉ thất bại cho dù là trước kia hay là hiện tại. Trongđôi mắt Tây Môn Lãnh Liệt lộ ra tàn nhẫn.

“Đúng, chết là quá tiện nghi cho hắn”. Phượng Minh gật đầu bởi vì hắn biết Vương mấy năm nay vẫn chịu lời nguyền cùng dằn vặt ra sao.

“Đi thôi chúng ta đi xem lần này hắn muốn làm gì?” Tây Môn Lãnh Liệt nói xong nhún chân một cái thi triển khinh công bay ra ngoài.

Phượng minh theo sau người.

Đang mơ mơmàng màng Nguyễn Nhược Khê có cảm giác có một ánh mắt sắc bén ở bên nhìn chằm chằm, giật mình mở mắt nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc thoángcái tỉnh dậy lùi về phía sau giường đề phòng nhìn hắn hỏi:

“Ngươi là ai? Muốn làm gì?”

“Khuynh Thành ta rốt cục gặp được ngươi.” Người kia lại đột nhiên ôm lấy nàng giọng nói mang theo vui sướng kéo tay nàng một chút nói:

“Đi cùng ta ta muốn cứu ngươi, không để cho ngươi chết ở đây.”

Nguyễn Nhược Khê bị hắn làm cho ù ù cạc cạc. Hắn là ai vậy? Cùng Vũ Khuynh Thành cóquan hệ gì? Còn chưa phục hồi tinh thần lại người đã bị hắn mang rangoài cửa.

“Ngươi. . .” Nàng vừa định hỏi rõ ràng đã bị hắn dùng tay đặt ở bên môi ngăn cản ýbảo nàng không cần lên tiếng tiếp tục kéo nàng đi ra ngoài đi qua thị vệ vội vàng tránh một bên ôm chặt nàng, ở bên tai của nàng nhẹ giọng nói:

“Không phải sợ ta sẽ dùng tính mạng để bảo vệ ngươi.”

Người tốtvừa nói xong Nguyễn Nhược Khê lúc này mới dựa theo ánh sáng yếu ớt đánhgiá hắn, một khuôn mặt tuấn tú khiến nàng có cảm giác rất giống mộtngười nhưng nhất thời không nghĩ ra là ai, người này đại khái hơn bamươi tuổi nhưng một chút cũng không nhìn ra vết tích năm tháng trên đó,ngược lại hắn thoạt nhìn rất chín chắn, cẩn thận, nam nhân có mị lực đặc biệt này lẽ nào là tình nhân của Vũ Khuynh Thành?

“Khuynh Thành đi mau chúng ta phải nhanh chóng rời đi.” Chờ thị vệ đi qua nam tử lại kéo nàng ra bên ngoài bỏ chạy.

Đứng ở mộtnơi bí mật gần đó đem nhất cử nhất động của bọn họ đều ở trong mắt, đôimắt hổ phách của Tây Môn Lãnh Liệt mang theo nụ cười nhạt.

“Muốn chạy trốn sao, có ngăn cản hắn không?” Phượng Minh ở một bên hỏi không thể để hắn mang Vũ Khuynh Thành chạy trốn.

“Muốn như vậy sao, nếu hắn nhọc lòng diễn kịch vậy sao chúng ta không diễn cùng hắn? Đi thôi chúng ta lên sân khấu.” Tây Môn Lãnh Liệt nói rồi đi ra ngoài.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »