Lang Vương Sủng Thiếp

Lượt đọc: 2520 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 99
yêu thật hay yêu giả?

❊ ❊ ❊

Tây Môn Lãnh Liệt nhìn chằm chằm nàng đang cười trong lồng ngực, đôi môi đỏ mọngtrên khuôn mặt nhỏ nhắn phấn hồng, nghĩ lại bộ dáng đáng yêu đêm nay của nàng, chỗ nào đó trên thân thể, đột nhiên dâng lên xúc động nguyên thủy nhất.

“Nóng quá.”Người trong lồng ngực lại giống như phối hợp với hắn, đưa tay đẩy hắn ra,trong lúc hỗn loạn làm lộ một mảng da thịt mịn màng dưới vạt áo, cũngkhông chút nào phát hiện, khiến người nào đó càng thêm hưng phấn.

“Nhược Khê, đây là do nàng dụ dỗ ta.”Tây Môn Lãnh Liệt thở nặng nề, ôm thắt lưng nàng, cởi y phục, đè lên thân thể nàng.

“Ư…………..”Thân thể bị từng trận từng trận khoái cảm làm cho chết lặng, khiến nàngkhông khỏi rên nhẹ ra tiếng, cũng không do dự dùng thân thể phối hợp với hắn.

Như là đượcmời xâm nhập, Tây Môn Lãnh Liệt không cố kị, càng thêm hưng phấn, ở trên người của nàng lấp đầy vết hôn ngân của hắn, mang lại cho nhau khoáilạc ………………………

Sau khi mây mưa dữ dội, là tiếng thở dốc yên bình.

Sắc mặt Nguyễn Nhược Khê ửng đỏ, hắn còn chưa hoàn toàn rời khỏi thân thể nàng, đổ mồ hôi rơi trên ngực nàng.

“Nhược Khê, ngủ đi.”Tây Môn Lãnh Liệt ôm lấy nàng.

Nguyễn Nhược Khê lúc này mới cố sức mở to mắt, thấy hắn ngọt ngào cười nói:

“Lãnh Liệt, ta nói cho chàng một bí mật.”

“Cái gì?”Hắn lập tức kinh hãi nhìn nàng, không biết nàng muốn nói gì?

“Ha ha.”Nguyễn Nhược Khê đột nhiên cười rộ lên:

“Ta nói cho chàng, ta không phải Vũ Khuynh Thành, ta là Nguyễn Nhược Khê.”

“Có ý gì?”Tây Môn Lãnh Liệt ngẩn người ra, trách không được nàng bảo mình gọi nàng là Nhược Khê.

“Mệt mỏi quá, ngày mai lại nói cho chàng.”Lời vừa nói xong, nàng liền nhắm mắt lại, còn lập tức liền truyền đến tiếng hít thở đều đều, chờ nàng nghĩ được nên nói thế nào, nàng sẽ nói chohắn.

Tây Môn Lãnh Liệt nhìn chằm chằm nàng đang chìm trong giấc ngủ say, nàng nói hắnkhông phải Vũ Khuynh Thành, mà là Nguyễn Nhược Khê, rốt cuộc sao lạithế? Lặng lẽ buông nàng ra, vặn vẹo thân thể, xuống giường, mặc quần áoliền ra khỏi lều trại.

Gọi một thị vệ đến dặn dò, sau đó nói:

“Nghe hiểu không?”

“Vâng, vương, thuộc hạ nhất định làm tốt?”Thị vệ lĩnh mệnh chắp tay rời đi.

Sáng sớm, mặt trời lên cao.

Nguyễn Nhược Khê vỗ vỗ đầu, mở to mắt, liền thấy Tiểu Ngọc ở một bên hé miệng cười trộm chuẩn bị giúp nàng rửa mặt ăn sáng.

“Tiểu Ngọc, ngươi đang cười cái gì?”Nàng kỳ quái hỏi.

“Nương nương, ngươi tỉnh rồi.”Tiểu Ngọc lúc này mới quay đầu, nụ cười trên mặt không che dấu được.

“Nói cho ta biết ngươi đang cười cái gì? Có người theo đuổi ngươi sao?”Nguyễn Nhược Khê mạnh dạn đoán.

“Nương nương, không có.”Mặt Tiểu Ngọc đỏ lên, mới nói :

“Nô tì nhớ bộ dáng người xướng, múa hôm qua nên mới cười.”

“Ta không làm gì sai chứ?”Nguyễn Nhược Khê vội vàng hỏi, những gì sau đó nàng không nhớ rõ, chẳng lẽ mình trở nên điên cuồng.

“Nương nương, người nghĩ đi đâu vậy? Tất cả mọi người đều rất thích, đều nóinương nương giống tiên nữ, ca xướng thật là hay, múa cũng rất đẹp, nô tì cảm thấy rất tự hào.”Tiểu Ngọc lúc này mới nói.

“Phải không?”Nguyễn Nhược Khê có chút đỏ mặt, đó là do bọn họ chưa từng nghe qua, hắc hắc,chẳng qua, nàng cũng coi như là tiên nữ, dù sao cũng vượt qua mấy ngànnăm.

“Đang cười cái gì vậy?”Tây Môn Lãnh Liệt hỏi.

“Không cười gì, muốn rời giường thôi.”Nguyễn Nhược Khê trả lời.

“Ừ, được, chờ nàng ăn xong điểm tâm, chúng ta lại đi săn.”Hắn gật đầu.

“Được, nhưng mà, hôm nay chàng dạy ta cưỡi ngựa được không?”Nguyễn Nhược Khê đột nhiên yêu cầu nói, nàng tưởng tượng bản thân có một ngàycó thể cưỡi ngựa chạy băng băng, bộ dáng có bao nhiêu xinh đẹp.

“Nàng muốn học cưỡi ngựa?”Tây Môn Lãnh Liệt kỳ quái nhìn nàng.

“Làm sao vậy? Không thể sao?”Nguyễn Nhược Khê cũng kỳ quái hỏi.

“Nương nương, thân là nữ tử, tiểu thư nhà quan lại không thể học cưỡi ngựa.”Tiểu Ngọc mau miệng giải thích nói.

Tây Môn Lãnh Liệt lại nghi hoặc, nàng sao lại không biết điều lệ của vương triều mà ai cũng biết.

“Vì sao?”Nàng càng thêm nghi hoặc.

“Bởi vì nữ tử cưỡi ngựa bị cho rằng là thiếu lễ độ.”Tiểu Ngọc lại giải thích nói.

“Bậy bạ, rõ ràng là áp đặt, không công bằng.”Nguyễn Nhược Khê tức giận, liền thốt ra, đủ loại quy củ đều đã nghe nói qua,nhưng chưa nghe qua chuyện nữ tử không được cưỡi ngựa.

“Nương nương.”Tiểu Ngọc nhỏ giọng nhắc nhở, sợ vương mất hứng.

Ai biết Tây Môn Lãnh Liệt lại nhìn nàng hỏi:

“Nàng thực sự muốn học sao?”

“Ừ, muốn.”Nguyễn Nhược Khê gật đầu, nàng rất muốn học, nhưng ở hiện đại chưa học được.

“Vậy mau ăn cơm đi, ta mang nàng đi học.”Tây Môn Lãnh Liệt phân phó nói.

“Chàng mang ta đi sao? Không phải không cho nữ nhân học sao?”Nguyễn Nhược Khê hỏi, hắn không sợ trở thành chủ đề trong các câu chuyện phiếm của mọi người sao?

“Nàng là ngoại lệ, ta ở bên ngoài chờ nàng.”Tây Môn Lãnh Liệt nhỏ giọng ở bên tai của nàng nói, xoay người rời đi.

Nguyễn Nhược Khê lúc này mới phản ứng đi lại nói:

“Ta lập tức đến ngay.”

Trong rừng cây.

“Ha ha, ta rốt cục cưỡi được ngựa.”Nguyễn Nhược Khê hưng phấn hô, hắn cũng rất thông minh, chỉ hai người bọn họra ngoài, không mang thị vệ, như vậy người khác sẽ không biết.

“Nàng đó mà gọi là cưỡi ngựa sao? Đó là dắt ngựa đi rong.”Tây Môn Lãnh Liệt nhịn không được đả kích nàng, ai cũng có thể ngồi ở trênlưng ngựa chậm rãi rong ruổi, mà không rơi xuống, như vậy có thể coi làcưỡi ngựa sao, chỉ sợ tiểu hài tử ba tuổi cũng làm được.

“Dắt ngựa đi rong cũng là cưỡi ngựa?”Nguyễn Nhược Khê một chút cũng không để ý, dù sao nàng có thể cưỡi lên ngựa, chuyện này đã làm nàng đắc ý rồi.

Tây Môn Lãnh Liệt bất đắc dĩ lắc lắc đầu, tùy nàng đi, dù sao cũng không hi vọng nàng có thể thực sự cưỡi được ngựa.

Nhưng Nguyễn Nhược Khê lại muốn thử một chút, tự mình cưỡi ngựa chạy cảm giác rasao, dù sao hắn đã dạy mình, nên sẽ không xuất hiện vấn đề gì lớn.

“Gía.”Chân kẹp bụng ngựa, ngựa liền vọt lên, thân thể của nàng đột nhiên ngửa rasau, tay tuy giữ dây cương, nhưng thân thể lại sát xuống đất.

“Nhược Khê………….”Tây Môn Lãnh Liệt biến sắc, trong lòng nôn nóng. Thi triển khinh công đuổi theo.

“Tây Môn Lãnh Liệt, mau cứu cứu ta, ta sắp rơi xuống………..”Nguyễn Nhược Khê giờ phút này cũng bị dọa mặt mày thất sắc, thân mình đã càng ngày càng nghiêng xuống, lập tức liền rơi xuống.

“A…………..”Thân mình lắc dữ dội, thực sự đã muốn rơi xuống, nàng sợ đến mức buông lỏng dây cương.

Tây Môn Lãnh Liệt vào một khắc nàng sắp rơi xuống, ôm nàng lăn qua một bên, thoátchết trong gang tấc, thấy nàng ở trong lồng ngực, trừ bị sợ hãi không có vết thương khác, lúc này trong lòng mới thả lỏng, lại cũng nhịn khôngđược khiển trách:

“Nàng có biết như vậy rất nguy hiểm không? Nàng có biết ta rất lo lắng cho nàng không?………..”

Lời còn chưa dứt hắn liền ngây cả người, hắn có bao nhiêu lo lắng? Những lời này hẳn là hắn không nên nói ra, cho dù là lo lắng cũng chỉ có thể là giả,nhưng hắn cũng rất rõ ràng, lúc hắn nói ra lời này, không hề nghĩ đếnchuyện khác.

Nhìn thấy hắn biến sắc hốt ha hốt hoảng, Nguyễn Nhược Khê còn nghĩ là hắn tức giận, vội vàng nói:

“Sẽ không, lần sau ta không dám nữa.”Nàng thực sự bị dọa, về sau cũng không dám như vậy.

“Trở về thôi.”Tây Môn Lãnh Liệt lạnh lùng phân phó.

“Được.”Nguyễn Nhược Khê là lạ đi theo phía sau hắn.

Sau khi đưa nàng trở lại lều, Tây Môn Lãnh Liệt một mình một ngựa hướng rừng cây chạy tới?

Một vòng lại một vòng, một lần rồi lại một lần, cho đến khi ngựa mệt không chạy nổinữa, hắn mới ngừng lại, đứng ở một đỉnh núi nhỏ, nhìn về phương xa.

Bây giờ hắn thực sự không rõ, hắn đối tốt với nàng, là thật hay là giả, là do cố ý thể hiện hay do xuất phát từ trong lòng.

Hóa ra đốixử tốt mãi cũng sẽ trở thành thói quen, trước kia làm bộ làm tịch, đếnbây giờ dường như đã thành tự nhiên, sẽ tự nhiên ôm nàng, sẽ tự nhiên an ủi nàng, sẽ không tự chủ được thân thiết với nàng, khi nàng gặp nguyhiểm, hắn sẽ nóng như lửa đốt, chẳng lẽ giống như Phượng Minh nói, hắnđã thích nàng sao?

Không, không thể, hắn sao có thể yêu cừu nhân?

“Ta nói cho chàng một bí mật. Ta không phải Vũ Khuynh Thành, ta là Nguyễn Nhược Khê.”

Đầu óc lậptức hiện lên lời nàng nói hôm qua, nếu nàng không phải Vũ Khuynh Thành,như vậy lời nguyền này nàng còn có thể giải sao?

Nhưng nếu nàng không phải Vũ Khuynh Thành, vậy nói cách khác, mình sẽ chịu lời nguyền vài năm nữa sao?

Trong lòngđột nhiên nổi lên mâu thuẫn, hắn chỉ hỏi mình một câu, hắn hy vọng nànglà ai? Suy nghĩ đã lâu, hắn mới phát hiện, vấn đề đơn giản như vậy,trước kia hắn nhất định sẽ nói, hy vọng nàng là Vũ Khuynh Thành, mà bâygiờ hắn cư nhiên không thể cho đáp án.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »