Lang Vương Sủng Thiếp

Lượt đọc: 2473 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 17
thần bảo vệ vương triều

❊ ❊ ❊

” Ta biết, nàng là tỷ tỷ của ta, thế nhưng ta đối với nàng không có nhiều ấn tượng lắm.” Nguyễn Nhược Khê nhìn nàng, mặc kệ lý do này hợp lí hay không.

” Cô nương biết là tốt rồi, những cái khác nô tì cũng không biết rõ.” Đôi mắt Tiểu Ngọc trốn tránh gục đầu xuống.

Nguyễn Nhược Khê vừa thấy đã biết lời nàng ta nói không phải sự thật, chỉ than nhẹ một tiếng, yếu ớt nói:

” Quên đi, nếu Tiểu Ngọc không muốn nói, ta cũng không thể ép buộc.”

” Cô nương, ta………” Tiểu Ngọc ngẩng đầu lên muốn nói lại thôi, dường như là do dự có nên nói hay không.

” Tiểu Ngọc, không sao, không muốn thì không cần nói.” Nguyễn Nhược Khê cười an ủi nói.

Chính là nàng càng nói như vậy, Tiểu Ngọc lại càng băn khoăn, do dự rồi nói:

” Được rồi, cô nương, ta nói cho ngươi, nhưng ngươi nghe xong thì không cần thương tâm.”

” Ta đã trở thành như thế này, còn có thể có cái gì thương tâm hơn chứ.” Nguyễn Nhược Khê cười khổ.

Tiểu Ngọc lúc này mới thật dè dặt mở miệng nói:

” Cô nương, nằm bên cạnh là Vũ cô nương, đã đến đây từ mười năm trước, để thần bảo vệ hút máu.”

” Thần bảo vệ? Là gì?” Nguyễn nhược khê sửng sốt, trong đầu đột nhiên xuất hiện con sói hung ác uống máu kia.

“Cô nương không biết thần bảo vệ?” Tiểu Ngọc không tin nhìn nàng.

“Không biết thì có gì kỳ quái sao?” Nguyễn Nhược Khê không hiểu nhìn nàng.

” Thế nhưng mỗi thần dân Tây Môn đều biết bí mật này, ngay cả tiểu hài tử cũng biết, sao cô nương lại không biết chứ?” Tiểu Ngọc thật sự có chút khó hiểu.

Nguyễn Nhược Khê lúc này mới hiểu được, suy nghĩ một chút mới tùy tiện tìm lý do giải thích nói:

” Đó là bởi vì lúc ta tiến cung, bị ngã đập đầu, lúc tỉnh lại, có một số việc không nhớ được.”

” Hóa ra là như vậy.” Tiểu Ngọc hiển nhiên không có hoài nghi liền tin tưởng.

” Ừ, vậy Tiểu Ngọc, ngươi nói cho ta biết chuyện thần bảo vệ có được không?” Nguyễn Nhược Khê khẩn cầu nói.

” Được, cô nương.” Tiểu Ngọc gật gật đầu, rồi nói:

”Nghe cha ta nói, đại khái là hơn hai mươi năm trước, đột nhiên có mộtngày, quốc sư nói, vương triều Tây Môn chúng ta có một thần bảo vệ, sẽbảo vệ Vương bảo vệ dân chúng, khiến chúng ta đời này qua đời khác ngàyngày hạnh phúc bình yên, thế nhưng thần bảo vệ này mỗi tháng phải uốngmáu xử nữ một lần, mới có thể có được khả năng bảo vệ, sau đó Vương liền từ trong các gia đình lựa chọn nữ tử, sau đó liền lựa chọn Vũ gia……….”

” Cho nên ta chính là huyết nô.” Nguyễn Nhược Khê lúc này mới hiểu được, vì sao hắn không giết nàng, hóa ra là cần dùng máu nàng cho con sói.

” Cô nương, thật ra làm huyết nô để cung cấp máu cho thần bảo vệ là vô cùng vinh hạnh, nhiều người cầu còn không được.” Tiểu Ngọc đột nhiên nói.

” Vinh hạnh?” Nguyễn Nhược Khê cười lạnh một chút, tính mạng không có, thì vinh hạnh để làm chi?

” Cô nương, đúng vậy, như Vũ gia các người, vương cấp rất nhiều phong thưởng.” Đôi nắt Tiểu Ngọc lộ ra một tia hâm mộ.

Vậy hẳn là Vũ gia hi sinh nữ nhân của mình, đổi lấy vinh hoa phú quý, thật sự là đáng thương và đáng buồn.

” Cô nương, ta đi lấy đồ ăn sáng cho người ăn nhé?” Tiểu Ngọc thấy mặt nàng sắc mất hứng, vội vàng nói sang chuyện khác.

Nguyễn Nhược Khê gật gật đầu nói:

” Được.”

Nhìn thấyTiểu Ngọc rời đi, nàng mới quay đầu nhìn sang nữ tử trên giường, mộttháng một lần, trong mười năm, thanh xuân của một nữ nhân xinh đẹp trởthành bộ xương khô, tiều tụy như ngày hôm nay, tâm đột nhiên co rút đauđớn.

Không, nàngnhất định phải rời khỏi nơi này, nàng là Nguyễn Nhược Khê, không phải Vũ Khuynh Thành, không có nghĩa vụ vì vương triều, vì Vũ gia trả giá gìcả, huống chi là sinh mệnh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »