Lang Vương Sủng Thiếp

Lượt đọc: 2502 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 48
sủng hạnh như phi

❊ ❊ ❊

Nguyễn Nhược Khê dùng cơm xong, uống viên thuốc, mới nằm xuống giường. Nàng cần nghỉ ngơi, tuy thuốc của quốc sư rất công hiệu, nhưng dù sao cũng mất nhiềumáu như thế không phải chỉ một ngày là có thể khôi phục được.Trong lúc mơ mơ màng màng, liền cảm giác có người nhìn mình chăm chú, lập tức mở tomắt, liền thấy Tây Môn Lãnh Liệt đứng ở bên giường, nhìn thấy hắn, nàngđịnh nhắm hai mắt lại.

” Gặp ta, ngươi lại dám vô lễ như thế.” Hắn lập tức kéo nàng đứng lên,

”Vương, ngươi sẽ không phải quên chứ. Ngày hôm qua, ta vừa mới cho thầnbảo vệ của ngươi uống máu, đầu choáng váng, không có sức lực để hànhlễ.”Nguyễn Nhược Khê cố ý lảo đảo thân thể hướng về phía hắn.

Thân thể mềm mại của nàng tựa vào trên người mình, đột nhiên nhớ tới hình dáng củanàng đối mặt với sói. Không biết vì sao trong lòng Tây Môn Lãnh Liệt đột nhiên bắt đầu có một chút biến hoá.

Không, hắn sao có thể thương tiếc nữ nhân của Vũ gia, lạnh lùng đẩy nàng ra và nói:

“ Vậy được ngươi hãy nghỉ ngơi cho tốt đi.” Nói xong, cất bước rời khỏi Tử Uyển, hắn cần làm cho bản thân bình tĩnh một chút.

Phía sau Nguyễn Nhược Khê bĩu môi một cái, đi rồi là tốt, đây đúng là điều mà nàng hy vọng.

Tây Môn Lãnh Liệt vừa bước ra Tử Uyển, liền đụng phải Như Phi đang đi đến trước mặt.

” Thần thiếp tham kiến vương.” Như Phi khẽ hành lễ, nàng không nghĩ tới sẽ gặp Vương ở đây, thật sự là thiên ý (ý trời).

” Bình thân đi.” Tây Môn Lãnh Liệt đưa tay kéo nàng.

” Cám ơn Vương, Vương đang đi nơi nào vậy?” Như Phi thuận thế tựa vào trong lòng ngực hắn. Mặc kệ hắn có thật lòng haykhông, nàng nhất định muốn Vương hôm nay phải ở lại cung của mình.

” Ta đang muốn đi thăm Như Phi nàng đó thôi.” Tây Môn Lãnh Liệt lấy tay nâng cằm của nàng lên, ám muội nói.

” Vậy thần thiếp xin nghênh giá.” Như Phi cười quyến rũ, nàng không phải ngốc, nàng biết Vương là đang diễntrò với mình, chẳng qua nàng mặc kệ hắn có phải là thiệt tình hay không, nàng cũng không thèm để ý. Nàng chỉ quan tâm hắn sủng hạnh nàng, đểnàng mang thai, để nàng có thể ngồi lên ngôi vị Vương hậu, cho nên nàngphải tận dụng từng cơ hội có được.

Như Phi cung.

” Vương, đây là trà do chính tay thần thiếp pha nha, Vương uống thử xem.” Như Phi nghiêng nghiêng đôi tay ngọc bưng trà ngồi xuống bên cạnh Tây Môn Lãnh Liệt.

” Được.” Hắn nhấp một ngụm, sau đó khen nói:

” Rât ngon, mùi vị rất tuyệt, kỹ thuật pha trà của Như Phi càng ngày càng tiến bộ.”

”Vương thích là được, mấy ngày nay Vương không đến đây, thần thiếp mộtchút cũng không dám chậm trễ, sợ tay nghề thụt lùi, mỗi ngày điều phảiluyện tập thật nhiều, chỉ mong có ngày Vương đến đây, thần thiếp sẽ tựtay pha cho Vương uống. Thiếp không dám cầu Vương khen ngợi, chỉ monglàm Vương vừa lòng là được.” Như phi thật thành khẩn dịu dàng nói.

” Như Phi thật là có tâm.” Tây Môn Lãnh Liệt đem nàng ôm vào trong ngực, hắn hiểu ý tứ của nàng ám chỉ hắn lạnh nhạt với nàng, nàng thật thông minh, chỉ nói có mấy câu mà đem hết ai oán, bất mãn với mình nói ra rất rành mạch, lại làm cho ngườikhác không nhận thấy tật xấu của mình.

” Thần thiếp lúc nào cũng nghĩ về Vương.” Như Phi thẹn thùng nằm trong lòng ngực của hắn.

” Như Phi, có phải là đang trách ta lạnh nhạt với nàng, sủng hạnh Vũ mỹ nhân không?” Tây Môn Lãnh Liệt không nhẹ không nặng làm như tùy tiện mà hỏi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »