Lang Vương Sủng Thiếp

Lượt đọc: 2556 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 76
tiêu diêu cung – lăng tiêu

❊ ❊ ❊

Nhìn thấynhững hình ảnh kích tình sống động đang diễn ra trước mắt, Nguyễn NhượcKhê mặc dù là người đến từ hiện đại văn minh của mấy ngàn năm sau, cũngkhông khỏi tim đập nhanh, sắc mặt đỏ bừng, nhanh chóng xoay người sangchỗ khác.” Ai cho ngươi dừng lại, tiếp tục khiêu vũ, không có mệnh lệnh của ta không được ngừng lại.”Nam nhân yêu nghiệt lãnh khốc một bên không ngừng động thân tiến vào nữ nhân bên dưới, một bên giương mắt nhìn nàng ra lệnh.

Nguyễn Nhược Khê bị hắn trực tiếp giương mắt nhìn lăm lăm, cả người đều thấy khôngthoải mái, nàng có cảm giác hắn đã đem nữ nhân bên dưới trở thành mình.Nhưng vẫn phải tiếp tục múa, tiếp tục uốn éo cơ thể, nàng biết nam nhânnhư vậy rất nguy hiểm đáng sợ. Nàng không muốn phải thực sự thay thế vịtrí của nữ nhân kia, cho nên nàng sẽ không chọc giận hắn.

Tây Môn Lãnh Liệt ở trên đường nhìn người trong bức tranh, bạc, đây là biện phápliên lạc của tổ chức mật thám Phi Ưng, không hơn một canh giờ nữa, sẽ có người đến liên hệ với hắn.

Quả nhiên sau một canh giờ, có một nam nhân đi đến trước mặt hắn nói:

“Công tử, xin hỏi có việc gì?”

” Giúp ta tìm một người, đây là bức họa của nàng, giá tiền sẽ do các ngươi quyết định.” Tây Môn Lãnh Liệt mở miệng liền nói, cũng may hắn đã sớm chuẩn bị bức họa từ trước.

”Được, trong vòng mười hai canh giờ nhất định sẽ cho ngươi câu trả lời,một ngàn hai hoàng kim, nhưng công tử nên biết quy củ của chúng ta, đầutiên phải đưa trước một trăm hai mươi hoàng kim.”Nam tử đáp.

” Hoàng kim thì ta không có biện pháp mang đến đây, đưa cho ngươi cái này trước, vậy là đủ rồi.” Tây Môn Lãnh Liệt đưa cho hắn một khối ngọc bội.

Namtử vừanhận lấy, nhìn thấy khối ngọc này màu xanh biếc trong suốt, vừa nhìnthấy đã biết chính là thúy ngọc cực phẩm, ít nhất cũng đáng giá năm trăm hai hoàng kim, thu hồi vào nói:

” Được, có tin tức làm sao liên lạc với công tử?”

” Khách điếm Đồng Phúc lầu hai phòng chữ Nhân.” Tây Môn Lãnh Liệt nói.

” Vậy xin công tử kiên nhẫn chờ tin tốt lành, tại hạ cáo từ trước.”Nam nhân gật đầu, liền ôm quyền xoay người rời đi.

Nguyễn Nhược Khê không ngừng vặn vẹo thân hình, trên người mồ hôi từng giọt từnggiọt chảy xuống, đây là do tác dụng của rượu? Nhưng nàng cảm thấy mệtmỏi quá, nhìn thấy nam nhân kia vẫn còn đang ra sức, cũng không dámngừng lại. Nàng thực sự hoài nghi, hắn có phải là ăn trúng xuân dượckhông, cho dù là ăn xuân dược cũng đã ngừng lại từ sớm rồi, nhìn thấydáng vẻ chịu đựng, vẻ mặt thống khổ, đau đớn, yên lặng của nữ nhân bêndưới hắn, vốn từ người đang hưởng thụ lại trở thành người bị ngược đãi.

” Hừ…….”Nam nhân đột nhiên gầm nhẹ một tiếng, động tác nhanh hơn, sau đó gầm mộttiếng nặng nề, thân thể ngừng lại, hắn lại một phen đẩy ra nữ nhân bêndưới, ra lệnh:

“ Cút.”

” Dạ, cung chủ, nô tì cáo lui.” Hai nữ tử cuống quít cầm lấy quần áo, liền lui xuống, một bên nô tì lập tức làm sạch cho hắn, sau đó giúp hắn mặc quần áo.

” Ngươi đi tới.” Yêu nghiệt lãnh khốc nam nhân lấy tay chỉ vào nàng.

Nguyễn Nhược Khê sợ hãi lập tức dừng lại động tác, đứng ngay tại chỗ, nói thật nàngrất sợ, phi thường sợ, chần chờ không biết có nên đi qua hay không.

” Không có nghe rõ sao? Đi tới.” Ánh mắt nam nhân híp lại một chút.

Chậm rãinghiêng qua nghiêng lại bước tới, đi đến gần hắn, còn cách khoảng chừngmột thước thì dừng lại, Nguyễn Nhược Khê cố gắng nở một nụ cười nói:

“Có việc gì sao?” Lời còn chưa dứt, thân mình đã bị hắn đột nhiên kéo vào trong lòng ngực.

” Ngươi thực sợ ta?”Nam tử yêu nghiệt lãnh khốc ửu hắc đích tuấn mâu gắt gao giương mắt nhìnnàng, bàn tay ở phía sau lưng nàng không ngừng vê vê, xoa xoa.

” Sợ.” Tim Nguyễn Nhược Khê đập nhanh hơn, trống ngực gõ loạn nhịp, sắc mặt thayđổi một chút, nàng có thể không sợ sao chứ? Nàng biết bây giờ phải thành thật một chút.

” Sợ ta cái gì?” Bàn tay của yêu nghiệt lãnh khốc nam tử chậm rãi di chuyển từ phía sau lưng đi đến bên hông.

” Cái gì cũng sợ?” Nàng nói tiếp, tuyệt đối không phải khoa trương, mà là sợ hắn thực sự.

” Cái gì cũng sợ?” Khoé miệng nam nhân đột nhiên giơ lên một cái nụ cười,

“Càng sợ ta càng muốn ngươi không sợ?”Tay hắn đột nhiên trở lên phía trước đẫy đà của nàng.

Cả người Nguyễn Nhược Khê nhất thời run lên, vừa thẹn lại vừa giận, hoàn toàn không lo lắng, tay giơ lên đưa qua,

” Vô sỉ.”

“Ba…” Một âm thanh thanh thúy vang lên, Nguyễn Nhược Khê chỉ biết nhìn chằm chằmbàn tay của mình, lại nhìn thấy dấu bàn tay trên mặt hắn, lúc này mớicảm thấy sợ hãi, nàng cự nhiên dám đánh hắn, xong rồi.

Sắc mặt nam nhân âm trầm giương mắt nhìn nàng đang sợ hãi, ánh mắt mang đầy giận dữ giống như muốn ăn tươi nuốt sống nàng.

Nữ nhân bêndưới cùng nô tì đứng một bên đều trợn to mắt nhìn, không thể tin đượcnhìn nàng, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, bốn phía tĩnh lặng, ngay cả tiếng trâm rơi đều có thể nghe được.

“Tiện nhân, ngươi dám đánh ta, ta………….” Cả người nam nhân đều tản ra hơi thở lạnh như băng, lộ ra sát khí.

” Vô sỉ, đê tiện, xú nam nhân, ta làm gì không dám chứ? Ta với ngươi mộtkhông oán, hai không cừu, ngươi lấy quyền gì bắt ta đến đây?” Dù sao đều là chết, Nguyễn Nhược Khê đột nhiên không còn sợ hãi, hướng vềphía hắn hét to lên, trước khi chết cũng phải trút hết phẩn uất tronglòng chứ.

” Ngươi muốn chết? Ta thành toàn cho ngươi.” Namnhân đã lộ ra ánh mắt giết người, tay chậm rãi giơ lên, nàng chẳng nhữngđánh hắn, bây giờ còn cư nhiên dám mắng hắn, nữ nhân như vậy hắn sẽkhông lưu giữ lại.

” Không cần ngươi động thủ, không phải đều là chết sao chứ? Ta chính mình làm, ta sợ ngươi làm bẩn ta.” Nguyễn Nhược Khê biết hôm nay trốn chẳng thoát, nhìn xem chung quanh, liềnthấy một thanh kiếm đặt ngay bên cạnh, không chút do dự, đi tới, rútthanh bảo kiếm ra, nhìn thấy thanh kiếm sắt bén nàng nghĩ cắt cổ hẳn làrất nhanh, sẽ không có đau đớn nhiều lắm? Nhưng vì sao tay nàng lại runrẩy, nhưng dù sao, không chết cũng phải chết, không phải do nàng quyếtđịnh, nhắm mắt lại, tay liền hướng lên cổ kéo xuống……..

“Ba.”Tay đột nhiên thấy đau rát, kiếm liền dừng lại, mở to mắt mới phát hiện hắn dùng chén rượu đánh trúng chính mình.

”Tưởng có thể chết dễ dàng vậy sao? Đáng tiếc ta sẽ không cho ngươi chết, ta muốn từ từ tra tấn ngươi, cho ngươi biết hậu quả của việc đánh ta là như thế nào.”Nam nhân đột nhiên đưa tay ra bóp lấy cổ của nàng, chỉ dùng một chút sức lực, sắc mặt nàng đã đỏ bừng.

Đột nhiên thiếu không khí, tay chân Nguyễn Nhược Nhê dùng sức giãy dụa.

Cho đến khi nàng muốn ngất xỉu thật sự, hắn mới chịu buông nàng ra. Hướng về nữ nhân phía dưới phân phó nói:

” Trông nom nàng cho cẩn thận, nếu nàng xảy ra chuyện gì? Các người đều phải chôn cùng.”

” Nô tì tuân lệnh.” Nữ nhân phía dưới sợ hãi đáp.

Lúc này nam tử mới lạnh lùng liếc nhìn nàng một cái, xoay người rời đi.

Mấy nữ tử lập tức đem nàng dìu vào trên ghế, sau đó đứng ở một bên nhìn nàng, lại không nói một lời nào.

”Các ngươi yên tâm, ta sẽ không liên luỵ đến các ngươi đâu, các ngươi cóthể nói cho ta, chuyện gì đang xảy ra chứ? Hắn là ai vậy?” Nguyễn Nhược Khê biết các nàng đang lo lắng cái gì, lập tức cam đoan, nhưng nàng càng muốn biết mình đang ở nơi nào?

Không có một người trả lời nàng, tựa như không có nghe hay thấy bất cứ cái gì, nhưng đôi mắt lại mở to nhìn thẳng vào nàng.

Nguyễn Nhược Khê cố nén giận, nàng biết các nàng nhất định là đang sợ hãi, nam nhânnhư vậy thật sự làm cho người ta sợ hãi. So với Tây Môn Lãnh Liệt cònlàm cho người ta cảm thấy sợ hơn. Nếu cho nàng lựa chọn, nàng tìnhnguyện ở bên cạnh Tây Môn Lãnh Liệt, nhưng không biết hắn có thể tìmđược mình hay không nữa? Đột nhiên nàng thật hy vọng, hắn có thể tìmđược chính mình.

Trong khách điếm,

Một ngày sau, Tây Môn Lãnh Liệt rốt cục cũng thấy có người tới báo tin, giang hồ mật thám quả nhiên không tầm thường.

” Thế nào? Nàng ở nơi nào?” Giọng nói của hắn có chút lo lắng, nàng không thể xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn được, nàng rất quan trọng đối với hắn.

” Tra được, nàng là bị người của Tiêu Diêu cung mang đi, hiện tại đang bị giam giữ ở bên trong Tiêu Diêu cung,”Nam nhân đáp lại.

” Tiêu Diêu cung?” Trong khoảnh khắc, sắc mặt Tây Môn Lãnh Liệt trở nên nghiêm trọng. Tuy hắnvẫn ở trong hoàng cung nhưng cái tên Tiêu Diêu cung hắn đã từng nghequa, chuyện khiến người ta bàn luận nhiều nhất Tiêu Diêu cung chính là cung chủ Lăng Tiêu. Nghe nói, hắn thích nhất là xem nữ nhânkhiêu vũ, cuộc sống phóng túng, nhưng võ công của hắn cực cao, gần nhưrất ít lộ diện, người bình thường chỉ nghe nói qua tên của hắn, vẫn chưa có ai gặp qua người thật của hắn bao giờ, cho nên làm cho hắn càng thêm thần bí.

Trong lòngđột nhiên hiểu được, nhất định là do Lăng Tiêu đã biết chuyện khiêu vũtối hôm qua, cho nên mới mang nàng đi, nữ nhận này thực sự tự tìm phiềntoái.

” Công tử, người đã tìm được rồi, ta muốn lấy số ngân lượng còn lại.”Nam tử chấp tay nói.

” Được, ngươi cầm ngọc bội này đến phủ quốc sư, hắn nhìn thấy ngọc bội này sẽ đưa ngân lượng cho ngươi.” Tây Môn Lãnh Liệt nói.

” Vậy cáo từ.”Nam tử không chút nghi ngờ lới nói của hắn, bởi vì không có ai dám đối vớitổ chức Phi Ưng không thực hiện lời hứa. Nếu như vậy, tổ chức Phi Ưng sẽ không tiếc sức lực mà giết hắn.

Biết Nguyễn Nhược Khê đang ở nơi nào, Tây Môn Lãnh Liệt không dám có chút chần chờ, liền lập tức chạy tới.

Tiêu Diêu cung.

Lăng Tiêuvẫn như trước nằm ở trên ghế, nhìn một nhóm nữ nhân đang ca múa phíadưới, đột nhiên không còn cảm thấy chút thú vị nào hết.

” Nguyễn Nhược Khê, ngươi đi xuống múa.” Hướng về phía nàng đang đứng bên cạnh hắn ra lệnh.

” Không múa.” Nguyễn Nhược Khê không hề nghĩ ngợi liền cự tuyệt.

” Ngươi dám cự tuyệt ta? Cho tới bây giờ còn không có nữ nhân nào dám cự tuyệt ta.” Ánh mắt Lăng Tiêu hung ác giương mắt nhìn nàng.

” Cũng phải có người làm người đầu tiên chứ, ta đây cảm thấy thật vinh hạnh được làm người đầu tiên.” Nguyễn Nhược Khê cũng giương mắt nhìn hắn, dù sao nàng cũng đã ôm lấy cái chết, vậy còn sợ cái gì nữa.

” Ha ha ha ha.” Lăng Tiêu đột nhiên cười to lên, sau đó nhanh chóng đem nàng ôm vào trong lòng ngực:

“Nguyễn Nhược Khê, ta đột nhiên thật thích tính cách này của ngươi.” Lời nói vừa dứt lại tiếp tục:

“Ta quyết định cho ngươi làm nữ nhân của ta.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »