Lang Vương Sủng Thiếp

Lượt đọc: 2458 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 52
nhanh chóng rời đi

❊ ❊ ❊

“Tây Môn Lãnh Liệt, ngươi nhìn rõxem ta là ai? Ta là Vũ Khuynh Thành, ngươi không phải hận ta sao, nếunhư ngươi thích làm chuyện thân mật với người ngươi hận, thì tùy ngươithôi, ta không sao cả.” Nguyễn Nhược Khê nhìn hắn với một bộdạng không sao cả nhưng trong nội tâm lại rất khẩn trương, nàng là đánhcuộc, đánh cuộc hắn buông tha mình.

Quả nhiên,sau khi nàng nhắc đến ba chữ Vũ Khuynh Thành, sắc mặt của hắn ngay lậptức trở nên u ám, toàn thân đều tỏa ra khí lạnh như băng, hận thù trongmắt, dường như có thể thoáng cái sẽ đem nàng chiếm đoạt

Nguyễn Nhược Khê âm thầm nuốt xuống nước miếng, nàng thật sự không biết bọn họtrước kia có nhiều hận thù ra sao để hắn có ánh mắt vằn đỏ như vậy.

Không khí nguy hiểm của hai người trong lúc đó dao động, dường như hết sức căng thẳng, chỉ là đang chờ ngòi nổ.

“Vương, quốc sư ở bên ngoài cầu kiến.” Cửa đột nhiên truyền đến âm thanh hồi bẩm của Tiểu Ngọc, phá vỡ sự yên lặng và xấu hổ này.

Tây Môn Lãnh Liệt lúc này mới hung hăng nhìn nàng một cái, xoay người rời đi.

Nguyễn Nhược Khê cũng mới dám thở dài một cái, lúc trước không nhận ra phía sau lưng là một thân mồ hôi lạnh, bỗng chốc trầm tĩnh lại, mới cảm giác sức lựccả người đều bị rút hết.

“Nương nương, người thức dậy, hay là nghỉ ngơi?” Tiểu Ngọc đi tới trông thấy bộ dạng của nàng, quần áo không ngay ngắn, rấtlà vui mừng, Vương rốt cục lại sủng hạnh nương nương.

“Tiểu Ngọc, ta muốn ngủ một chút ,ngươi đi xuống trước đi.” Nguyễn Nhược Khê biết rõ nàng hiểu lầm, nhưng lại không cần giải thích.

“Vâng, nương nương, nô tỳ đi giúp ngươi chuẩn bị bữa tối.” Tiểu Ngọc vui vẻ lui xuống.

“Chờ một chút, Tiểu Ngọc.” Nguyễn Nhược Khê gọi nàng lại.

“Nương nương còn có việc?” Tiểu Ngọc lại đi trở về đến bên giường.

“Tiểu Ngọc, ngươi biết Vương cùng Vũ gia đã từng xảy ra chuyện gì không?”Nàng muốn biết thực ra là chuyện gì? Làm cho hắn hận Vũ Khuynh Thành như vậy.

“Nương nương vì sao hỏi như vậy? Nô tỳ không biết.” Tiểu Ngọc vẻ mặt mờ mịt lắc đầu.

“Ừ, không có chuyện gì? Ta tùy tiện hỏi, ngươi đi làm việc đi.” Nguyễn Nhược Khê dặn dò nói.

“Không có việc gì, nô tỳ cáo lui trước.” Vẻ mặt Tiểu Ngọc khó hiểu lui xuống.

Nguyễn Nhược Khê vô lực nằm ở trên giường, hoàng cung này thật là quỷ dị, huyết nôrồi thần bảo về, hận thù khó hiểu trong nội cung, âm mưu làm cho lòngngười mệt mỏi quá độ, nàng không muốn sống như vậy, nàng phải nhanhnhanh rời khỏi hoàng cung, hoặc là tìm đường về nhà.

Buổi tối, Tiểu Ngọc bất mãn nói thầm, Vương đi cung Nhu phi.

Nguyễn Nhược Khê coi như không nghe thấy, biết rõ đây là Tiểu Ngọc lại đang vì mìnhthan phiền, cười nhạt, Tiểu Ngọc không hiểu, hắn đương nhiên muốn đisủng hạnh Nhu phi, dù sao Như phi cùng Nhu phi thế lực chính là ngangnhau, hắn dù sao cũng không được để một bên chênh lệch.

Kỳ thật, hắn cũng thật đáng thương, vốn là việc vợ chồng vui vẻ, bây giờ lại bị lấyra trở thành ban tặng, bản thân không muốn cũng phải đi, chỉ sợ đây làđau thương khi làm đế vương, người bên ngoài cũng không có cách nào hiểu được.

Nhưng mà,nàng cũng không có rảnh rỗi đi thương xót cho hắn, nàng nên nghĩ cáchrời khỏi nơi này như thế nào, nhất định phải gặp mặt quốc sư.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »