Lang Vương Sủng Thiếp

Lượt đọc: 2512 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 47
tránh nghi ngờ

❊ ❊ ❊

” Chờ một chút.” Nguyễn Nhược Khê đưa tay giữ chặt Phượng Minh đang muốn rời đi.

Phượng Minhkinh ngạc nhìn cánh tay mình bị nàng bắt lấy, sao nàng có thể không chú ý hình tượng bản thân như thế. Trong hoàng cung này, tuy chỗ này là góckhuất nhưng mỗi chỗ mỗi nơi đều có những ánh mắt đang nhìn chăm chăm vào nàng, huống hồ hiện tại nàng lại là sủng phi. Chỉ một chút không chúý, sẽ không biết bản thân vì sao mà chết? Nhưng nàng lại giống như không hề hay biết gì hết, bởi vậy hắn không nên để lại bất kì dấu vết nào,liền đem cánh tay thu lại:

“ Nương nương còn có gì phân phó.”

” Ta có thể cùng ngươi tán gẫu một chút không?” Trong lòng Nguyễn Nhược Khê đang suy nghĩ không biết phải mở miệng nói vớihắn như thế nào, nàng là xuyên qua mà đến, nàng muốn trở về, muốn hỏihắn có biện pháp nào giúp nàng không.

Tán gẫu? Tán gẫu? Phượng Minh thừ người một lúc, nàng thật không hiểu quy định trong hoàng cung, nữ nhân trong hậu cung không thể tùy tiện gặp bất kì namnhân nào, cho dù là người thân của mình cũng phải được Vương cho phép,huống chi bây giờ lại là canh ba nửa đêm, nàng không sợ sẽ bị người khác đồn đại lung tung sao?

” Nương nương, đã quá muộn, thần không dám quấy rầy nương nương nghỉ ngơi, hay là để hôm nào khác đi.” Hắn cười nhẹ một cái, giọng nói mang vẻ cự tuyệt.

Lúc nàyNguyễn Nhược Khê mới hiểu được hắn đang để ý cái gì, chỉ trách nàng quánóng vội không chú ý tới, đành phải gật gật đầu nói:

“ Được rồi.” Bây giờ cho dù nàng nói không được, hắn cũng phải rời đi, may mà sau này còn có cơ hội.

” Vậy thần xin cáo lui.” Phượng Minh chắp tay nói xong, xoay người rời đi.

” Chờ một chút, ta muốn hỏi ngươi một chuyện, rất nhanh thôi” Nguyễn Nhược Khê đột nhiên nghĩ ra một thứ, kéo hắn lại.

” Nương nương cứ nói.” Phượng Minh rất cung kính đáp trả.

” Chuyện này………. Ngươi thực sự là quốc sư sao?” Nàng không xác định hỏi.

” Nương nương, lời này là có ý tứ gì?” Phượng Minh im lặng một chút, chẳng lẽ trước kia nàng không biết mình sao? Sao có thể quên chứ?

”Ngươi chớ hiểu lầm, ta chỉ nghe người ta nói qua trong cung, ngươi trênthông thiên văn, dưới tường địa lý, không gì là không biết, cho nên tacó ấn tượng rất lớn. Người có hiểu biết như vậy, nhất định là đã trảiqua rất nhiều năm tích luỹ kinh nghiệm, lại không nghĩ rằng ngươi còntrẻ như thế, cho nên ta muốn xác định lại một chút” Nguyễn Nhược Khê giải thích.

” Đó là do các nàng quá coi trọng vi thần mà thôi.” Phượng Minh ảm đạm cười, không có phủ nhận, cũng không có thừa nhận:

” Nếu không có chuyện gì khác, vậy thần xin cáo lui trước.”

Nguyễn Nhược Khê nhìn bóng dáng của hắn, lại không khỏi cảm thán nói:

“Sao lại có quốc sư trẻ tuổi như vậy chứ?” Không biết có phải là lừa bạc kiếm cơm không nữa.

” Nương nương, hắn chính là quốc sư, nô tì đỡ người đi vào.” Tiểu Ngọc khẳng định lời nói lúc nãy, rồi đỡ nàng đi vào.

” Được.” Nguyễn Nhược Khê gật đầu.

Nằm ở trêngiường, nhìn thấy Tiểu Ngọc giúp mình băng bó được miệng vết thương, lại nấu thuốc mang đến, nàng biết đó là thuốc bổ máu, cho nên không nghingờ gì mà uống liền một hơi đến hết.

Lúc nàng tỉnh lại là vào giờ ngọ giữa trưa rồi.

” Nương nương, ngươi tỉnh, đến đây tẩy rửa một chút, ta đi ngự thiện phòng (nhà bếp) truyền lệnh.” Tiểu Ngọc phân phó Thu Hồng, Thu Điệp hầu hạ nàng, chính mình xoay người đi ngự thiện phòng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »