Lang Vương Sủng Thiếp

Lượt đọc: 2475 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 18
điều tra nơi ở

❊ ❊ ❊

Ngày ngày trôi qua, thân thể Nguyễn Nhược Khê cũng khôi phục khá tốt, nàng cũng từ miệng Tiểu ngọc biết đại khái tình trạng và nơi mình đang sống.

Đây là Vương triều Tây Môn, nghe nói vương Tây Môn Lãnh Liệt hai mươi tuổi đăng cơ,lúc tiên hoàng băng hà, kế thừa ngôi vị hoàng đế làm việc mạnh mẽ vangdội trong năm năm ngắn ngủi khiến vương triều Tây Môn trở nên vô cùnglớn mạnh, cũng có người nói bởi vì có sự bảo vệ của thần.

Hừ hừ nàng không khỏi cười nhạt nói là thần bảo vệ chẳng qua là gạt người màthôi, thông thường làm như vậy chỉ là vì che giấu, không ai có thể biếtđến bí mật đó, có lẽ con sói kia có bí mật gì đó nhưng nàng cũng khôngmuốn tìm hiểu lại càng không muốn ở đây, nàng muốn rời đi.

Còn bản thân là lục tiểu thư Vũ gia, một tháng trước bị đưa vào trong cung thay chođại tỷ Vũ gia làm huyết nô, có người nói nàng là người thứ ba, người thứ nhất đã chết hẳn là cô cô của Vũ Khuynh Thành.

Nghĩ đi nghĩ lại bị hút máu sau đó khô héo mà chết, Nguyễn Nhược Khê không khỏi rùng mình một cái, càng thêm chắc chắn phải làm một việc nàng cần phải dòxét nơi này, bất cứ khi nào cũng có thể rời đi, nghĩ vậy nên nói:

”Tiểu Ngọc chúng ta đi ra ngoài dạo một chút đi.”

“Vâng cô nương.” Tiểu Ngọc cẩn thận nâng nàng dậy đi ra cửa.

“Vũ cô nương khỏe không?”

“Vũ cô nương khỏe không?”

Gặp mấy thái giám và cung nữ thấy họ cung kính hành lễ với nàng.

“Các nàng làm sao vậy? Vì sao hành lễ với ta?” Nguyễn Nhược Khê kỳ quái hỏi Tiểu Ngọc, thân phận nàng chẳng qua cũng chỉ là nô lệ, không cần các nàng coi là cao quý.

”Ha hả.” Tiểu Ngọc đột nhiên nở nụ cười giọng nói mang theo đắc ý tự hào nói:

“Cônương người không biết các nàng đây là không dám đắc tội cũng là cảm ơnngười, người khiến vương xử tử ma ma tác oai tác quái kia, chúng takhông biết có bao nhiêu hưng phấn, bình thường ma ma kia luôn khi dễ bọn ta, bọn ta cũng không dám nói lời nào, người vì chúng ta nói ra tất cả, cho nên trong lòng mọi người bội phục lại càng ước ao có thể thay tahầu hạ cô nương.”

” Vậy sao.” Nguyễn Nhược Khê cười nhạt chẳng qua nàng vì bản thân mà thôi không nghĩ tới có thu hoạch ngoài ý muốn.

Đi dạo thong thả đột nhiên phát hiện phía trước không xa có một nơi hoa tươi khoesắc, mấy nữ tử đẹp đẽ quý phái ngồi ở trong chòi nghỉ mát vừa muốn cấtbước đi qua lại bị Tiểu Ngọc kéo.

“Cô nương đó là ngự hoa viên, bên trong là phi tử của Vương, người không thể đi.”

“Hóa ra vậy, chúng ta đi nới nơi khác”. Nguyễn Nhược Khê dừng chân nàng sẽ không ngu ngốc đến nỗi tự tìm phiền toái, ngự hoa viên mà thôi, có cái gì khác hoa hiện đại đâu, các nàngta chưa được nhìn thì nhìn đi.

“Vâng” Tiểu Ngọc thở phào nhẹ nhõm, cô nương thực sự rất hiểu biết, nàng ta còn đang sợ làm nàng mất hứng.

Liên tiếp mấy ngày nàng mang theo Tiểu Ngọc cố ý đi ra ngoài ‘ tản bộ ’ thế nhưng không hề tiến triển được chút nào, hoàng cung rất lớn khôngkhác gì mê cung không ai dẫn đường nàng hoàn toàn không có khả năng đira ngoài.

Nằm thở dàinàng cũng chỉ có thể từ từ nghĩ cách, xem ra trong một thời gian ngắn sẽ không ra được, thế nhưng nàng thật không ngờ sự việc có chút thay đổingoài ý muốn. Lại có thể có người xông vào hoàng cung mang nàng chạytrốn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »