Lang Vương Sủng Thiếp

Lượt đọc: 2418 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 8
chạy trốn đến tay của hắn

❊ ❊ ❊

Đêm khuyayên tĩnh, Nguyễn Nhược Khê một mình nằm trên giường, nghĩ lại tất cảnhững chuyện quỷ dị đã xảy ra, đầu không khỏi nhìn về phía nữ nhân gầyyếu như bộ xương nằm trên giường bên kia. Trong đầu hiện lên những lờilão ma ma nói lúc ban ngày.

”Thật đúng là tỷ muội tình thâm, không nghĩ tới sẽ gặp mặt trong tínhhuống thế này phải không, gặp nhau một lần lập tức âm dương cách biệt,cả đời này chỉ sợ không bao giờ thấy được nhau.”

Thân thểkhông khỏi rùng mình một cái, trong đầu đột nhiên xuất hiện một ý nghĩđáng sợ, đó chẳng phải nói nàng về sau cũng sẽ giống như thế sau? Biếnthành hình dáng đáng sợ như thế?

Không, nàngkhông muốn, chuyện này thật là đáng sợ, không được, nàng phải trốn. Nàng không thuộc về nơi này, tất cả những chuyện này đều không có quan hệ gì với nàng. Việc duy nhất nàng phải làm là phải sống sót. Một khi trờicao đã cho nàng một cơ hội, nàng muốn phải sống sót cho thật tốt.

Nhìn thấy trong phòng không có người, nàng lập tức lặng lẽ đứng dậy, nhìn nữ nhân trên giường trong lòng cầu khẩn:

“Thật xin lỗi, ta phải đi, không thể ở đây cùng ngươi, dù sao ta cũng không phải muội muội của ngươi.”

Lặng lẽ mở cửa ra, liền thấy hai tiểu thái giám ngồi trước cửa lim dim ngủ gật, giống như đang ngủ say.

Trái timloạn nhịp, thầm trấn an cùng lắm là bị bắt lại thôi, chậm rãi nhẹ nhàngnhấc tay nhấc chân bước ra cửa, trong lòng khẩn trương nhìn về phía haitiểu thái dám, may mắn bọn họ không tỉnh.

Nhấc váy,liền nhanh tay nhanh chân chạy đi ra ngoài, cho đến khi trốn được vàophía sau một gốc cây đại thụ, lúc này mới thở nhẹ ra một hơi, phát hiệncả người đổ mồ hôi lạnh, cười thầm một chút, thật sự là kết quả thuậnlợi.

Một cung nữtrên tay cầm đèn lồng đi đến, Nguyễn Nhược Khê lập tức nhớ tới nhữngtình tiết chiếu trên TV, ánh mắt quan sát chung quanh, thấy bên cạnh cómột cây gậy bằng gỗ, đưa tay cầm lấy, chuẩn bị thủ thế.

“ Bộp…” chờ cung nữ đi qua cây đại thụ, nàng ở phía sau dùng hết sức lực đánhxuống, cung nữ ngay cả một tiếng cũng không thốt lên nổi, liền hôn mêbất tỉnh.

Nàng bỏ câygậy xuống, kéo nàng ta tới phía sau cây đại thụ, cởi váy áo nàng ta ramặc vào, Nguyễn Nhược Khê mới cúi đầu ngang nhiên đi ra, gặp thị vệ tuần tra cũng không sợ hãi mà lướt qua.

Sẽ không bị phát hiện, hạnh phúc đang vẫy chào mình.

Một canh giờ sau, Nguyễn Nhược Khê vốn đang vui vẻ, ngồi phía trên tảng đá, nhìnthấy một dãy phòng giống như mê cung, tức giận, nhịn không được mắngmỏ.

” Thật là đáng chết, không có việc gì lại xây lớn như vậy, muốn trốn mà tìm khắp nơi cũng không thấy cửa, thật sự là tức chết.”

” Có thích khách, bắt thích khách.” Xa xa đột nhiên truyền đến tiếng kêu la của thị vệ.

Nàng sợ hãi lập tức đứng dậy, xong rồi, sẽ không phải là phát hiện ra cung nữ kiarồi chứ? Làm sao bây giờ? Trốn nhanh a, trời tối như thế này thật làthuận tiện để trốn, tối thiểu cũng không dễ bị phát hiện.

“ Rầm…” Mở cửa, liền chạy vào bên trong, lập tức đụng vào một người.

” Ai u…” Sờ sờ cái mũi bị đau, nhịn không được than nhẹ một tiếng.

Trong bóngđêm, hai tròng mắt màu hổ phách của Tây Môn Lãnh Liệt phát ra ánh sánglạnh lùng chết chóc, cư nhiên có người dám tiến vào nơi này, thật sự làkhông muốn sống nữa rồi.

” Bắt thích khách.” Bên ngoài lại truyền đến tiếng la của thị vệ

Nàng là thích khách? Đôi mắt đen của hắn mang theo vài phần u ám, ớn lạnh.

” Ngươi…………….” Hắn vừa muốn lên tiếng, miệng đã bị nàng che lại.

” Xuỵt, không cần lên tiếng.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »