Lang Vương Sủng Thiếp

Lượt đọc: 2730 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 59
lễ vật đặc biệt

❊ ❊ ❊

Sáng sớm ngày hôm sau.” Nương nương, ngươi xác định muốn đưa mấy cái này sao?” Tiểu Ngọc nhìn thấy lễ vật mà nàng chuẩn bị, lo lắng hỏi.

” Yên tâm đi, nàng sẽ thích, đi thôi.” Nguyễn Nhược Khê tự tin tràn đầy nói.

Trong lòng Tiểu Ngọc lo lắng đi theo phía sau của nàng, vừa mới đi ra khỏi cửa liền thấy Thu Hồng vội vàng chạy tới nói:

“Nương nương, vừa rồi nô tì nghe nói, Nhu Phi cũng có tin vui.”

” Trùng hợp như vậy sao?” Nguyễn Nhược Khê im lặng một chút, xem ra Như Phi cùng Nhu Phi thật sự là trời sinh đối đầu, ngay cả mang thai cũng đều một trước một sau.

” Nương nương, vậy chúng ta phải chuẩn bị hai phần lễ vật rồi.” Tiểu Ngọc nhắc nhở.

”Tiểu Ngọc, vậy ngươi cứ chuẩn bị thêm một phần lễ vật giống như vậy,chúng ta sẽ đến Như Phi cung trước, sau đó đến Nhu Phi cung.” Nguyễn NhượcKkhê phân phó.

” Dạ, nương nương.” Tiểu Ngọc trả lời rồi lui ra chuẩn bị lễ vật.

Như Phi cung.

” Muội muội xin chúc mừng tỷ tỷ.” Nguyễn Nhược Khê vừa vào tới liền chúc mừng.

” Muội muội thật có lòng, mau mau ngồi xuống.” Trên mặt Như Phi cố gắng nở ra một nụ cười, giống như không có vui sướng thật sự.

Nguyễn Nhược Khê biết nhất định là nàng đã nghe được tin Nhu Phi cũng mang thai rồi, ngẫm lại cảm thấy các nàng cũng thật đáng thương, cầm lấy hộp quà trêntay Tiểu Ngọc nói:

” Đây là một chút tâm ý của muội muội, mong tỷ tỷ đừng chê cười.”

” Muội muội thật sự quá khách sáo.” Như Phi ý bảo cung nữ đứng một bên nhận lấy.

Mở vừa thấy, ngây ngẩn cả người, bên trong cư nhiên lại là táo đỏ, đậu phộng, longnhãn, hạt sen không đáng một đồng, nhưng lập tức liền lấy lại phản ứngbình thường, khóe môi giơ lên một nụ cười thiệt tình nói:

” Cám ơn muội muội, lễ vật này ta rất thích.”

” Muội muội chúc tỷ tỷ sớm sinh quý tử.” Nguyễn Nhược Khê đứng dậy hành lễ.

” Nô tì chúc nương nương sớm sinh quý tử.” Cung nữ đứng một bên cũng thức thời quỳ xuống mà nói.

” Đều đứng lên đi, tâm tư muội muội thật sự là độc đáo, hèn gì Vương lại thích ngươi như thế.” Như Phi tự mình nâng nàng đứng dậy, khách sáo nói.

” Cảm ơn tỷ tỷ , vậy muội xin cáo từ trước, không quấy rầy tỷ tỷ nghỉ ngơi, tỷ tỷ bảo trọng thân thể.” Nguyễn Nhược Khê đứng dậy nói, nàng không muốn ở trong này diễn trò thật thậtgiả giả, mở miệng ra là tỷ tỷ muội muội, khiến cho cả người cảm thấykhông thoải mái.

” Vậy muội muội đi thong thả, tỷ tỷ cũng không tiễn.” Như Phi cũng không giữ nàng lại.

Ra khỏi NhưPhi cung, nàng liền trực tiếp đi đến Nhu Phi cung. Cũng đem những lờikhách khí vừa nói lặp lại một lần nữa liền rời khỏi.

”Nương nương, ngươi thực sự là lợi hại, ngươi tặng lễ vật bình thường,giản dị như vậy, lại làm cho các nàng thích thú như thế.” Tiểu Ngọc bội phục nói.

” Đó là bởi vì thứ mà ta tặng giống như suy nghĩ trong lòng của các nàng,cho dù ta tặng những thứ quý giá thì sao? Ngươi nghĩ các nàng thiếu sao? Các nàng hoàn toàn không thiếu.” Nguyễn Nhược Khê cười một cách điềm đạm giải thích.

” Hóa ra là như vậy, nô tì đã hiểu rồi.” Tiểu Ngọc lúc này mới giật mình hiểu ra.

Nguyễn Nhược Khê chỉ nhìn nàng cười một chút, vừa trở lại Tử Uyển, đã thấy Tây MônLãnh Liệt đã ngồi chờ ở bên trong, làm cho nàng có chút kinh ngạc dừnglại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang