Lang Vương Sủng Thiếp

Lượt đọc: 2456 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 21
biết cương biết nhu

❊ ❊ ❊

“Hoàng thúc đứng lên đi, ta sẽ coi như chuyện đêm nay chưa từng xảy ra.” Tây Môn Lãnh Liệt nhìn người quỳ trên mặt đất, cười lạnh trong lòng.“Thần cám ơn vương, nhưng mà Khuynh Thành……….” Tây Môn Ngọc đang muốn nói gì đó.

Nguyễn Nhược Khê ở bên cạnh đã ngăn hắn lại: ”Cám ơn ngươi có thể đến thăm ta, Khuynh Thành đã rất mãn nguyện rồi, nhớ giữ gìn sức khỏe thật tốt, từ nay về sau chúng ta vẫn còn cơ hội.” Nàng mượn thân phận Vũ Khuynh Thành ám chỉ cho hắn biết.

“Ta biết rồi, Khuynh Thành.” Tây Môn Ngọc bỗng chốc hiểu được, nàng muốn mình giữ được tính mạng, vẫncòn nhiều thời gian, nhưng chỉ cảm thấy hôm nay nàng rất khác, về phầnkhác ở đâu, hắn không nói lên được.

“Chia tay ở đây đi.” Nguyễn Nhược Khê lại nhẹ giọng nói, nàng chỉ hy vọng hắn bình an rời khỏi đây, cho dù là Vũ Khuynh Thành thật cũng sẽ nghĩ như vậy.

“Khuynh Thành, bảo trọng, còn nhiều thời gian, chờ ta.” Tây Môn Ngọc dùng sức nắm chặt tay nàng, thầm truyền lại tấm lòng mình, trong mắt đều là thâm tình và không nỡ.

“Ta biết rồi, bảo trọng.” Nguyễn Nhược Khê rút tay lại.

Lúc này Tây Môn Ngọc mới xoay người nói với Tây Môn Lãnh Liệt :

“Vương, thần xin cáo lui.”

“Ừ.” Hắn gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.

Đôi mắt TâyMôn Ngọc đầy thâm tình nhìn Nguyễn Nhược Khê, từ từ đi qua bên ngườinàng. Lưu luyến nhìn nàng một cái, mới đành lòng xoay người rời đi.

Nguyễn Nhược Khê mỉm cười an tâm với hắn, nhìn hắn rời đi, đôi mắt đẹp mới nhìn vềlại thấy con mắt sáng của Tây Môn Lãnh Liệt cười mà không cười, nàng dữtợn trừng mắt nhìn hắn, không có một tia hảo cảm nào với hắn.

Đôi mắt hắnhíp lại, nàng ta dám dùng ánh mắt như thế với hắn, chẳng qua là ánh mắtnày không nên xuất hiện ở trong mắt của nàng.

Lại gần, nhìn nàng chằm chằm nói: “Vũ Khuynh Thành, không ngờ ngươi còn rất thức thời.”

Nguyễn Nhược Khê cười lạnh nói: “Không dám, ta chỉ biết một câu, thức thời là tuấn kiệt, người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, đã biết không thể trốn thoát, vậy thì từ bỏ thôi, giãy dụa chỉ làm hy sinh vô ích thôi, ta chẳng phải đứa ngốc.”

“Đã biết không thể trốn thoát, vì sao còn muốn trốn?” Tây Môn Lãnh Liệt nhìn chằm chằm vào ánh mắt đã trở nên lạnh của nàng, đây không phải là nàng tự mâu thuẫn sao?

“Muốn thử một lần, không thử làm sao biết trốn không thoát? Nói không chừng có thể chạy thoát thì sao, ta cũng không thể chờ chết.”Nguyễn Nhược Khê cũng chẳng yếu thế nhìn hắn chòng chọc.

“Vậy ngươi vẫn muốn chạy trốn, lần thứ nhất dễ dàng buông tha cho ngươi, lần này ngươi nói ta trừng phạt ngươi thế nào đây?” Trong mắt hắn tản ra ánh sáng nguy hiểm, không ngờ nàng lại tranh luận tốtnhư thế, càng không ngờ hết lần này đến lần khác muốn chạy trốn.

“Tùy thích.” Nguyễn Nhược Khê chỉ đơn giản nói ra hai chữ, nàng không phải kẻ ngốc, huốngchi vừa rồi hắn cũng nói, thần bảo vệ quen dùng máu Vũ gia, mà nàng làngười thích hợp duy nhất trước mắt của Vũ gia, nàng không tin, hắn sẽtrừng phạt nàng.

” Ngươi không sợ à? Ngươi tưởng ngươi là huyết nô, ta sẽ không dám làm vậy với ngươi sao?” Trong mắt Tây Môn Lãnh Liệt mang theo châm biếm, nếu nàng nghĩ vậy thì lầm rồi.

“Sợ ngươi sẽ không trừng phạt á?” Nguyễn Nhược Khê nhếch mày hỏi lại hắn, nàng đương nhiên sợ, nàng không phảithánh nhân, nàng chỉ là người bình thường, cho dù bất tử, ít nhất thìnàng cũng sợ đau, cánh tay trật khớp đau đớn, giờ nhớ lại, vẫn còn khiến nàng sợ hãi.

“Có lẽ ta sẽ cân nhắc lại.” Khóe môi Tây Môn Lãnh Liệt nhếch lên, dù sao nàng chính là huyết nô.

“Ta đây sợ lắm.” Nguyễn Nhược Khê nói xong, lại giả vờ sợ hãi nói:

“Xin vương thả nô tỳ ra, đừng trừng phạt nô tỳ, nô tỳ sai rồi.” Nếu như thế có thể tránh được một kiếp, cớ sao nàng không làm chứ, từtrước đến nay nàng luôn thích người biết cương biết nhu, nhẫn nhịn trong chốc lát có sao đâu.

Nàng bỗngthay đổi, khiến Tây Môn Lãnh Liệt trở tay không kịp, sững sờ, ngẩn người nhìn nàng, nàng nói thay đổi là thay đổi, vừa rồi còn vênh váo hunghăng, lập tức đã biến thành khúm núm.

“Ha ha.” Phượng Minh bên cạnh nhịn không được cười thành tiếng, Vũ Khuynh Thành này thật là thú vị.

Tây Môn Lãnh Liệt dữ tợn liếc hắn, lúc này hắn mới ngừng cười nói: “Vương, sắc trời không còn sớm, đi nghỉ sớm một chút, ngày mai còn phải lâm triều.”

Tây Môn Lãnh Liệt biết hắn đang giúp Vũ Khuynh Thành, huống chi trừng phạt cũng không nhất định phải vào hôm nay.

Thấy hắn không phản đối, Phượng Minh mới dặn thái giám ở bên cạnh:

“Đưa nàng về Huyết viên.”

“Vâng, quốc sư.” Thái giám đáp, thấy vương không ngăn cản, vội đi lại gần: “Cô nương, xin mời.”

Nguyễn Nhược Khê cũng không nhìn hắn, đi thẳng qua hắn, ánh mắt không hề nhìn xuống.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »