Lang Vương Sủng Thiếp

Lượt đọc: 2461 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 53
linh hồn

❊ ❊ ❊

Sáng sớm tinh mơ, Tiểu Ngọc đã sớm chờ tại bên ngoài triều đường, vừa nhìn thấy Phượng Minh ra, thì vội vàng nghênh đón nói:“Quốc sư, nương nương nhà ta cho mời.”

“Đi thôi.” Phượng Minh gật đầu, hắn nhận ra cung nữ này đêm đó đã hầu hạ Vũ Khuynh Thanh, hắn cũng nhớ rõ Vũ Khuynh Thành có chuyện muốn nói với mình.

“Dạ.” Tiểu Ngọc vội vàng ở phía trước dẫn đường.

Tử Uyển.

“Nương nương, quốc sư đến.” Tiểu Ngọc đi tới báo.

“Mau mời.” Nàng đã sớm đợi.

“Thần tham kiến nương nương.” Phượng Minh đi tới quỳ một gối hành lễ.

“Quốc sư xin đứng lên, Tiểu Ngọc, ngươi lui xuống trước đi.” Nguyễn Nhược Khê dặn dò nói.

“Vâng, nương nương, nô tỳ cáo lui.” Tiểu Ngọc lui xuống.

Phượng Minh lúc này mới đứng dậy nhìn nàng hỏi:

“Không biết nương nương tìm vi thần có chuyện gì?”

“Quốc sư, ta chỉ là muốn thỉnh giáo một chút, người đã chết có linh hồn không?” Nguyễn Nhược Khê muốn thử hỏi, cũng không thể ngay từ đầu đã nói cho hắn biếtmình là xuyên không mà đến, trước tiên phải thăm dò đã.

Phượng Minhhơi sửng sốt, con mắt nhìn chằm chằm vào nàng, dường như muốn từ trongmắt của nàng nhìn ra chút gì đó? Chưa có người nào từng hỏi qua vấn đềnhư vậy? Cái từ linh hồn này, hắn chỉ biết được từ trong sách tổ tiênlưu lại, bây giờ hắn cũng đang tìm kiếm, người bình thường hoàn toàn sẽkhông biết từ này, nàng làm sao biết được?

“Quốc sư, vì sao lại nhìn ta như vậy? Chẳng lẽ ta nói sai cái gì rồi?” Nguyễn Nhược Khê bị hắn nhìn có chút chột dạ.

“Không có, thần chỉ là muốn biết, nương nương tin có linh hồn sao?” Phượng Minh lẳng lặng nhìn nàng, cũng như thử thăm dò nàng.

“Ta tin, cho nên ta mới hỏi chứ.” Nguyễn Nhược Khê gật gật đầu, nàng chính là linh hồn, như thế nào có thể không tin.

“Vậy nương nương hiểu được linh hồn là như thế nào?” Nàng đến làm cho hắn rất ngạc nhiên, cũng rất muốn biết nàng nghĩ như thế nào, hắn suy nghĩ rất lâu, đều không thể hiểu rõ.

“Ta tin con người có linh hồn cùng thân thể là tách biệt, nếu không sao nói có quỷ, càng chẳng có bỉ ngạn hoa khai khai bỉ ngạn, đoạn trường thảo sầu sầu đoạn tràng, Nại Hà kiều tiền khả nại hà, tam sinh thạch tiền định tam sinh.

Thơ ca không phải viết như vậy sao?” Nguyễn Nhược Khê nhìn hắn hỏi ngược lại.

“Nương nương, thơ vừa rồi của người là từ đâu nghe được?” Phượng Minh khiếp sợ nhìn nàng, cái này hắn chưa từng nghe thấy ở đâu.

“Ngươi không biết?” Nguyễn Nhược Khê xót xa nói, tiêu rồi, lúc này còn chưa có bài thơ này, thậtmuốn vả miệng mình một cái, khoe khoang học vấn làm gì, đành phải nóibừa vậy:

“Mấy năm trước, ta gặp được một tên ăn mày, chợt nghe thấy hắn liên tụckhông ngừng lặp lại những lời này, ta hỏi hắn có ý gì? Hắn để lại cho ta tự nghĩ lấy, từ đấy về sau cũng chưa từng gặp lại hắn.”

Nàng thật bái phục mình, mở miệng nói dối trơn tru.

“Nương nương, vậy ngươi còn nhớ bộ dạng của hắn không?” Phượng Minh rất kích động hỏi, tên ăn mày kia nhất định là một cao nhân hànhtung ẩn giật, đúng lúc có thể giải thích rất nhiều nghi vấn cho mình.

“Không nhớ rõ.” Nguyễn Nhược Khê lảo đảo, vừa nãy nàng chỉ là nói lung tung, nàng biết nói với hắn như thế nào.

“Thật vậy sao.” Trong mắt Phượng Minh mang theo thất vọng lớn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »