Lang Vương Sủng Thiếp

Lượt đọc: 2479 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »
Chương 26
một giao dịch 1

❊ ❊ ❊

Vừa đếnHuyết viên, thái giám muốn đi thông báo, đã bị Tây Môn Lãnh liệt ngăncản, phất tay ý bảo hắn lui ra, thái giám vội vàng đi xuống.Chi nha một tiếng, cửa đã bị đẩy ra.

” Nô tì bái kiến vương.” Tiểu Ngọc thấy Vương đi vào, bị dọa một chút liền quỳ trên mặt đất, thân thể nhịn không được run rẩy, xong rồi, cô nương đắc tội Vương, Vương đến để khởi binh hỏi tội, mình có trốn cũng không thoát.

” Đi xuống.” Tây Môn Lãnh Liệt chỉ liếc nhìn nàng một cái phân phó nói.

Tiểu Ngọc sửng sốt, không dám tin nhìn hắn, vương không phải tới hỏi tội sao?

” Thất thần cái gì? Còn không đi xuống.” Đôi mắt Tây Môn Lãnh Liệt lạnh lùng, cung nữ này làm sao vậy?

” Vâng, vương.” Tiểu Ngọc lúc này mới phản ứng lại, cuống quít thối lui, cũng lo lắng thaycho cô nương, thế nhưng nàng cũng chỉ có thể ngoảnh đầu lại nhìn mộtcái.

Tây Môn Lãnh Liệt lúc này mới đi đến trước giường, đôi mắt nhìn chằm chằm nàng, thấy đôi mắt khẽ động, vừa thấy đã biết là giả vờ ngủ, biết hắn đến, lạikhông chịu dậy, vừa muốn lấy tay kéo nàng, rồi lại lập tức thay đổi chủý, chỉ đứng ở nơi đó.

Nguyễn Nhược Khê chỉ cảm thấy có hai ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào mình, làm cảngười nàng không thoải mái, rốt cục nhịn không được lập tức ngồi dậynhìn hắn nói:

” Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”

” Sao không giả vờ ngủ nữa?” Tây Môn Lãnh Liệt nhếch môi mang theo nụ cười châm biếm.

” Ngươi nói là giả vờ, nhưng bổn tiểu thư không nghĩ là giả vờ, có chuyện nói mau, có rắm thì đánh mau, ta sẽ không để ý ngươi.” Nguyễn Nhược Khê trừng mắt hắn, không cười nói.

Đôi mắt Tây Môn Lãnh Liệt bắn ra hào quang nguy hiểm nhìn chằm chằm nàng:

” Ngươi có biết không? Chỉ bằng những lời ngươi vừa nói ta có thể giết ngươi.”

” Nếu ngươi muốn giết, sẽ không sẽ ở nơi này phí nói.” Nguyễn Nhược Khê cũng nhìn chằm chằm hắn.

Đôi môi Tây Môn Lãnh Liệt đột nhiên nhếch lên một nụ cười, trong đôi mắt là hàn ý thúc bách người khác, nói:

” Vũ Khuynh Thành ngươi quả nhiên đủ thông minh, chẳng qua, ta thích nói chuyện với người thông minh.”

” Bị ngươi thích, ta thật đau lòng.” Nguyễn Nhược Khê dường như cố ý muốn chọc giận hắn.

” Ha ha, ha ha, Vũ Khuynh Thành ngươi quả nhiên không giống người thường.”Tây Môn Lãnh Liệt cũng không giận ngược lại cười nói, nữ nhân như vậy mới là người hắn cần.

” Kẻ điên, chẳng lẽ ngươi cố ý đến để khen tặng ta sao?” Nguyễn Nhược Khê nhịn không được mắng một tiếng.

” Đương nhiên không phải.” Tây Môn Lãnh Liệt đột nhiên lấy tay nắm lấy cằm của nàng, khiến cho nàng ngẩng đầu lên.

” Ngươi làm gì vậy?” Nguyễn Nhược Khê muốn giãy ra, nhưng lại giãy không nổi.

” Vũ Khuynh Thành, nếu ta nói với ngươi ta yêu thương ngươi, ngươi thấy sao?”Tây Môn Lãnh Liệt đột nhiên nhìn nàng, trong đôi mắt một nửa là sự thật một nửa là vui đùa.

” Ha ha ha ha ha.” Nguyễn Nhược Khê sửng sốt ước chừng một phút rồi đột nhiên cười nói:

” Chuyện đó trừ phi ta không phải Vũ Khuynh Thành.”

” Ngươi rất biết mình biết người đó.” Tây Môn Lãnh Liệt có chút thưởng thức nàng, tay buông nàng ra.

” Hãy bớt sàm ngôn đi, ngươi nói đi, đến tìm ta làm gì?” Nguyễn Nhược Khê không kiên nhẫn nói, không muốn dính dáng tới hắn.

” Được, vậy, ta đây nói thẳng, ta muốn làm một giao dịch với ngươi.” Tây Môn Lãnh Liệt nói thẳng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144
Tiến »