Nhàn Thê Đương Gia

Lượt đọc: 2304 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »
Chương 33
chạy bộ rèn luyện sáng sớm

❊ ❊ ❊

Ngày thứ hai mới phát sáng, Liên Nhu uyển liền tập trung các phòng phu nhân. Các mặc dù cũng là buồn ngủ mông mông, nhưng rốt cuộc cũng không dám phật ý chủ mẫu. Chuyên sủng, chuyên quyền, bá đạo như thế, nhiều năm như vậy tại Chiến gia cũng là chỉ có một mình nàng.

Nên mỗi một người đều đem ánh mắt ngoan lệ nhìn Thất nhàn, tuy là mọi người trong nội tâm không phục, nhưng cũng không dám chính diện phản kháng Thất nhàn. Ngay cả Lãnh Tiêm Vũ cũng biết điều một chút cúi đầu chờ Thất nhàn lên tiếng, Liên ngọc điệp thì lại càng tay phải băng bó thạch cao đứng ở một bên.

Bên trong viện dưới bóng cây, trên xích đu gỗ lim, Thất nhàn nhắm mắt nằm ở trên.

Nhạc nhi khinh hô một tiếng: “Chủ mẫu, các phu nhân đều đến.”

Thất nhàn lật thân, tiếp tục ngủ.

“Chủ mẫu, hiện tại làm sao chạy?” gương mặt Lãnh Tiêm Vũ bình tĩnh, dùng sức đè nén cơn giận của mình.

Thất nhàn không tình nguyện mở mắt, vì rửa bỏ danh tiếng ghen phụ của mình, nàng cũng muốn sớm như vậy đứng lên phụng bồi những nữ nhân này, ngủ ở chỗ sương lạnh như thế, nàng sung sướng lắm sao?

“Cứ chạy quanh nội viện Chiến gia, chạy nửa canh giờ đi.” Thất nhàn tùy ý phất tay một cái, “Chạy xong thì tới đây tập trung.” Không phải là chạy bộ nha, còn muốn nàng dạy sao?

“Nửa canh giờ?!” Các nữ nhân một trận kinh hô.

Thử nghĩ xem cũng phải, … đều là tiểu thư vọng môn khuê tú, cho tới bây giờ cũng chỉ núp ở nhà mình, khuê các đại môn không ra, cổng trong không đến, bình thời bước nhanh đi lên mấy bước đoán chừng cũng muốn thở gấp hơn, huống chi là phải chạy trên nửa canh giờ?

Các nữ nhân hoảng sợ không dứt. Chủ mẫu thật sự là vì các nàng sao?

“Chủ mẫu, cái này sợ rằng không thực tế!” Lãnh Tiêm Vũ sắc mặt vừa chìm vừa trầm.

“Nga?” Thất nhàn quét mắt một vòng xuống dưới, “Các vị phu nhân đối với quyết định của chủ mẫu ta không hài lòng? Chủ mẫu ta liền thỏa mãn mọi người, chạy một canh giờ là được!”

Các nữ nhân mở to mắt, không thể tin nhìn Thất nhàn nửa nằm ở trên xích đu. Nữ nhân này là có chủ tâm muốn giết các nàng sao?

“Còn ai có ý kiến sao?” Thất nhàn miễn cưỡng mở miệng.

“Chủ mẫu, có thể chỉ chạy nửa canh giờ sao?” Một trận thanh âm ôn nhu truyền đến.

Thất nhàn giương mắt nhìn lên, hẳn là Trình Tử Y. Trình Tử Y cũng là thật lòng đối với nàng, so với Lãnh Tiêm Vũ … thì thuận mắt nhiều.

Lập tức, Thất nhàn mở miệng: “Vậy thì theo ý tứ của Trình phu nhân đi. Vốn là chủ mẫu ta cũng vì suy nghĩ đến năng lực thừa nhận của thân thể mọi người, mới chế định ra nửa canh giờ kế hoạch. Chỉ bất quá, Lãnh phu nhân trái ngược lại không vui, không chạy một canh giờ là không thể. Phải không, Lãnh phu nhân?” Thất nhàn nửa nghi ngờ nhìn về Lãnh Tiêm Vũ.

“Chủ mẫu, thiếp thân không có ý tứ này.” Lãnh Tiêm Vũ đã nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại không thể không cúi đầu.

“Ừ, không có là tốt nhất. Vậy thì cứ như vậy định đi, nửa canh giờ.” Thất nhàn không nhịn được lần nữa phất tay, “Nhanh đi, không nên lãng phí thời gian!” Tạm ngừng rồi lại nói: “Theo như thứ tự các phòng xếp thành hàng ngũ. Không nên ầm ầm, rối loạn thứ tự, truyền đi làm cho người ta chê cười chiến gia ta không có quy củ.”

Các phòng phu nhân không làm sao được, chỉ đành phải theo như Thất nhàn nói mà đi làm, ngoan ngoãn đứng thành hàng. Chủ mẫu điệu bộ này rõ ràng, không theo như lời nàng nói mà làm, vậy thì chờ chạy một canh giờ đi.

Thất nhàn tiếp tục nằm xuống, đổi lại tư thế, chuẩn bị ngủ bù. Đột nhiên cảm giác được trong tay lông xù, mở mắt nhìn lên, một mặt của Cẩu Nhi gần trong gang tấc, ngủ được so sánh với nàng còn muốn an nhàn hơn.

Con chó nhỏ này rất là hưởng thụ cùng Thất nhàn nằm chết dí ở chung một chỗ, hơn nữa mấy ngày nay, Chiến Sênh Ca luôn trước lúc ngủ đem nó ném ra ngoài, đoạt lấy vị trí trên giường của nó. Hiện tại có cơ hội cùng Thất nhàn cùng nhau ngủ, nó làm sao mà bỏ qua chứ?

Thất nhàn khóe miệng run rẩy, đây là con sói sao, không nên để cho nàng dưỡng thành chó giữ nhà rồi! Lập tức quyết định để cho tiểu Cẩu Nhi gia nhập vào trong đội ngũ rèn luyện.

Thất nhàn ôm lấy tiểu Cẩu Nhi, vỗ mấy cái: “Chạy bộ đi!”

Tiểu Cẩu Nhi không tình nguyện địa mở mắt nhìn nàng một cái, tiếp tục nhắm mắt lại.

Thất nhàn cau mày, cư nhiên bị con chó nhỏ này làm lơ. Nàng đem tiểu Cẩu Nhi để xuống đất, vỗ nhẹ một chưởng.

Tiểu Cẩu Nhi mở mắt lần nữa, liếc nhìn bốn phía, rốt cục đứng dậy. Không nghĩ tới nó lung lay cái đuôi, lắc lư cái mình rồi bò lên trên xích đu, gục xuống tiếp tục ngủ.

Thất nhàn khóe mắt nhảy nhót, con chó nhỏ này ngủ còn chọn địa phương! Có con sói nào so sánh với con chó nhỏ này lười hơn sao?

“Hỉ nhi, cầm hoa quế ủ!” Thất nhàn phân phó. Xem ra chỉ có ra một chiêu cuối cùng.

Hỉ nhi theo lời lấy ra hoa quế ủ, rót ra chén nhỏ, đưa cho Thất nhàn. Thất nhàn đem chén nhỏ treo ở trên một cây gậy trúc, lại đem cây gậy trúc cột vào trên người tiểu Cẩu Nhi.

Quả nhiên, tiểu Cẩu Nhi động. Chỉ thấy nó duỗi dài lỗ mũi, dùng sức hướng phía trước ngửi ngửi. Sau đó mở choàng mắt, trong mắt tràn đầy hân hoan vui vẻ, đuổi theo hoa quế ủ trước mắt bỏ chạy đi ra ngoài.

Thất nhàn đổ giọt mồ hôi, hoa quế ủ so sánh với chủ nhân nàng đây thì có mị lực hơn nhiều lắm.

Cho nên, bên trong viện chiến gia xuất hiện một đội ngũ nương tử quân ùn ùn, thở hồng hộc chạy về phía trước. Thỉnh thoảng có một hai người rơi xuống đội ngũ, ngã ngồi trên mặt đất há mồm thở dốc làm sao cũng dậy không nổi. Lúc này các nàng đã mất đi vẻ ung dung hoa quý, đoan trang hào phóng thường ngày, chỉ còn lại có đầy người chật vật.

Cùng các nàng ngược lại, có con chó nhỏ luôn khoan khoái từ các nàng bên cạnh chạy qua.

Các nữ nhân càng thêm tức giận, chủ mẫu lại làm cho các nàng cùng một con chó chạy chung?!

Đám nô phó thấy cảnh tượng này, thì hai mặt nhìn nhau, đã quên luôn chuyện mình muốn làm, gom lại cùng nơi nhìn xem náo nhiệt. Phải biết rằng, nữ nhân hậu viện chiến gia cùng nhau chạy bộ cũng là trăm năm khó gặp một sự việc, lại sẽ vì Vân Thành trà dư tửu hậu tăng thêm bao nhiêu đề tài bàn tán mới.

Mới vừa vào cửa muốn tìm Chiến Sênh Ca hồi báo chuyện Cơ Nhị Tuyệt tức thì bị kỳ cảnh trước mắt làm cho sợ đến sửng sốt. Các nữ nhân hậu viện này lúc nào mà thân thiết như vậy, lại đoàn kết sáng sớm cùng đi ra chạy bộ? Những nữ nhân này lúc nào thì đã yêu thích kiểu vận động này? Uống lộn thuốc sao?

Hắn thọc thọc cùi chỏ vào Chiến Nhược Thủy bên cạnh: “Uy, chuyện gì xảy ra?”

Chiến Nhược Thủy híp mắt nhìn một lúc lâu, mới hơi thâm ý đánh giá hắn một cái, nói: “Muội muội ngươi thật không phải người bình thường! Làm sao lại nhìn không ra ngươi có chỗ đặc biệt gì đây?” Vừa nói, liền hướng Lẫm Ca uyển đi tới.

Cơ Nhị Tuyệt đầu đầy hắc tuyến, nói chủ mẫu thì cứ nói chủ mẫu đi, làm sao lại kéo đến trên người hắn rồi? Con hồ ly này thực sự một ngày mà không đả kích hắn là cảm thấy tánh mạng không có chút ý nghĩa nào sao?

.

Thư phòng của Chiến sênh ca.

“Buổi sáng hôm nay làm sao náo nhiệt như vậy?” Chiến Sênh Ca cúi đầu hỏi, bút trong tay không có ngừng xuống.

“Hồi Gia, chủ mẫu triệu tập phu nhân các viện đang ở bên trong viện chạy bộ.” Chiến Nhược Thủy trả lời. Thử nghĩ xem thật đúng là buồn cười, mệt cho chủ mẫu có thể nghĩ ra được.”Gia, chủ mẫu nói, người nào chạy đến đích đầu tiên là có thể hầu hạ Gia.” Chiến Nhược Thủy tiếp theo bẩm báo.

Tay của Chiến sênh ca dừng lại: “Nàng có tham gia sao?”

Chiến Nhược Thủy đáp: “Không có. Chủ mẫu nói đem cơ hội cho các vị phu nhân.” Xem ra chủ mẫu thật là bị lời đồn đãi ghen phụ kia khiến cho kích thích rồi.

Trong nháy mắt, bên trong phòng, áp lực thấp trận trận.

Chiến sênh ca không nói thêm gì nữa, cúi đầu tiếp tục viết, không lộ vẻ gì trước mặt, mặc dù nhìn không ra cái gì tâm tư, nhưng làm như so sánh với ngày thường càng thêm trầm.

Cơ Nhị Tuyệt chỉ cảm thấy cả người rùng mình một cái, nhưng vẫn không giải thích được, nhỏ giọng hỏi Chiến Nhược Thủy bên cạnh: “Gia sao vậy?”

Chiến Nhược Thủy lườm hắn một cái, rõ ràng như vậy mà hắn còn nhìn chưa ra, uổng công lớn lên có một gương mặt sáng láng, thật làm cho người ta hoài nghi hắn cùng với chủ mẫu có phải là huynh muội hay không.

Trong lòng Chiến Nhược Thủy thì hiểu rất rõ, ngày trước hắn liền thấy trên cánh tay Gia băng bó kỳ quái, cái gút thắt ở trên thật là khiến người không dám khen tặng, muốn bao nhiêu phái nữ hóa liền có bấy nhiêu phái nữ hóa. Vật như vậy xuất hiện ở trên người nam nhân như Gia, thật sự là giống như một trò đùa dai.

Nhưng khi hắn muốn lên trước vì Chiến Sênh Ca tháo bỏ, thì Chiến Sênh Ca chỉ nói: “Không cần.”

Hắn kinh ngạc thật lâu, sau đó mới từ chỗ Nhạc nhi biết được, cái đó là thành quả chủ mẫu băng cho Gia, nghe nói trên tay của chủ mẫu cũng có giống nhau như đúc.

Gia quả là đối với chủ mẫu quan tâm, cũng không phải biết chủ mẫu làm gì nghĩ gì, lại đưa ra biện pháp dùng sức đem Gia đẩy ra bên ngoài, Gia có thể nào không tức giận?

.

Bên trong Liên Nhu uyển.

Thất nhàn dằng dặc rỗi rãnh nằm ở xích đu, tiểu Cẩu Nhi ở trong ngực thích ý mà ăn hoa quế ủ.

trạng thái của các nữ nhân phía dưới so với đôi chủ và thú sủng kia hoàn toàn ngược lại, các nàng mệt mỏi làm như muốn xụi lơ đi xuống. Thậm chí có khá hơn chút cũng do bọn nha hoàn dắt díu lấy, nghe nói là chạy đến một nửa là gục xuống đất không dậy nổi, cho tới bây giờ chân vẫn run run.

Thất nhàn quét mắt một vòng mọi người: “Xem một chút mọi người các ngươi, đều là thân thể tố chất gì? Chủ mẫu ta cho các ngươi rèn luyện, lại còn không thích. Chỉ bằng thân thể như vậy, có thể hầu hạ tốt Gia sao?” Dừng một chút, Thất nhàn lại nói: “Sự thật chứng minh, quyết định của chủ mẫu ta là chính xác. Ngày mai tiếp tục!”

Liên ngọc điệp không phục: “Chủ mẫu, thiếp thân thân thể rất tốt.”

Thất nhàn liếc nàng một cái, rốt cuộc cũng là người học qua võ công a, thân thể quả thật so sánh với những nữ nhân tốt hơn nhiều khác, chạy nửa canh giờ, cũng chỉ còn dư lại một mình nàng là còn đứng tốt.

Lập tức, Thất nhàn nói: “Liên phu nhân không tệ, bất quá như vậy vẫn không đạt tới mục đích rèn luyện. Sáng mai trở đi, Liên phu nhân, ngươi chạy một canh giờ!”

“Ngươi......” Liên Ngọc Điệp tiến lên một bước, trợn mắt tròn xoe, nhìn chằm chằm Thất nhàn.

Lãnh Tiêm Vũ vội vàng kéo lại.

Thất nhàn hừ lạnh: “Liên phu nhân, có ý kiến gì không?” Nàng không ngần ngại đem một cái tay khác của nữ nhân này đánh gảy luôn.

“Thiếp thân...... Không có ý kiến.” Liên ngọc điệp dùng sức nắm tay, cắn chặt răng.

“Ừ. Hôm nay Liên phu nhân biểu hiện không tệ, Gia tối nay sẽ do Liên phu nhân hầu hạ.” Thất nhàn tuyên bố. Thật là tiện nghi cho Liên ngọc điệp nữ nhân này.

Một viện nữ nhân không thể tin nhìn về phía Thất nhàn, Liên ngọc điệp lại càng trừng thẳng mắt. Nữ nhân này, thật đúng là nguyện ý đem Gia nhường lại?

“Làm sao, hoài nghi lời của chủ mẫu ta sao?” Thất nhàn giọng lảnh lót nói, “Chủ mẫu ta không rảnh nói giỡn với các ngươi. Ngược lại, những người hôm nay tụt lại phía sau không có chạy xong cần phải chú ý, nếu là một tháng ngày ngày như thế, vậy tiền tháng của các ngươi cũng đừng nghĩ cầm. Tốt lắm, các ngươi trở về các viện đi.”

Nói xong thì vội vàng từ trước mắt nàng bỏ đi, nhiều nữ nhân như vậy ở trước mắt quơ quơ, nhìn thôi cũng phiền.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »