Nhàn Thê Đương Gia

Lượt đọc: 2328 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »
Chương 35
hồng môn yến

❊ ❊ ❊

Trong Đình Phương Uyển, chúng nữ tử tề tụ lại, nghị luận, lòng đầy căm phẫn.

Lãnh Tiêm Vũ ngồi ngay ngắn ở trên cao.

“Lãnh tỷ tỷ, chủ mẫu này thật là quá coi trời bằng vung, khinh người quá đáng, ngài là tỷ tỷ của chúng ta, nên làm chủ cho chúng ta.”

“Đúng vậy, Lãnh tỷ tỷ. Ngài đi nói với gia, gia nhất định sẽ nghe ngài.”

“Lãnh tỷ tỷ, chủ mẫu còn náo như vậy đi xuống, tỷ muội chúng ta sợ là đều không ổn.”

Lãnh Tiêm Vũ sắc mặt âm trầm, nói: “Chư vị muội muội, việc này chờ Liên muội muội đến đây chúng ta nhau thương lượng.”

Lúc này, một nha hoàn vội vàng đi vào, bộ dạng phục tùng hướng Lãnh Tiêm Vũ bẩm báo: “Phu nhân, Liên phu nhân nói nàng phải bế môn suy nghĩ. Liên phu nhân còn nhờ nô tỳ chuyển cáo các vị phu nhân…” Nha hoàn đột nhiên không có tiếng vang.

Lãnh Tiêm Vũ nhíu mày: “Nói tiếp đi.”

Tiểu nha hoàn làm như vùng vẫy hồi lâu, rốt cục phun ra: “Liên phu nhân nói các vị phu nhân không cần phải không biết lượng sức.”

Một câu vừa ra, cả sảnh liền xôn xao.

Lãnh Tiêm Vũ ngưng mi, Liên Ngọc Điệp là một người cao ngạo, sao lại dễ dàng khuất phục như vậy? Chẳng lẽ thực bị chủ mẫu hù dọa? Người chủ mẫu này rốt cuộc là thần thánh phương nào, một ít thân công phu, một thân khí phách phỏng chừng sẽ không thua gia, sao có thể là một tiểu thư khuê các bình thường?

Lãnh Tiêm Vũ trong lòng nghi hoặc. Lại nghe nha hoàn nói: “Phu nhân, vừa rồi nô tỳ đi qua cửa chính, có vị cô nương nhờ nô tỳ bẩm báo với chủ mẫu, nói là tỷ tỷ chủ mẫu cầu kiến.”

Tỷ tỷ Chủ mẫu? Lãnh Tiêm Vũ âm thầm suy đoán, tỷ tỷ Cơ Ngũ Nhiêu nên gả vào Lâm gia mới phải, sao lại chạy đến Vân Thành này?

Lãnh Tiêm Vũ là người tâm tư khéo léo, đã phát giác trong đó có chỗ không tầm thường. Lập tức đối với nha hoàn phân phó nói: “Đi! Đem nàng mời đến Đình Phương Uyển.”

Nha hoàn lên tiếng lui ra.

Trong Thương Nhu Uyển.

“Chủ mẫu, đêm nay Đình Phương Uyển bày yến, người của Lãnh phu nhân đến thỉnh.” Nhạc nhi bẩm báo, nhìn qua Thất Nhàn cùng ngày xưa có chút bất đồng. Sáng nay, sau khi chủ mẫu từ Điệp Lan uyển đi ra, tâm tình tựa hồ rất xấu.

Bày yến? Thỉnh nàng? Vô sự mà ân cần, thì không phải gian giảo tức là đạo chích!

“Còn thỉnh ai?” Thất Nhàn trêu đùa với tiểu Cẩu nhi, miễn cưỡng mở miệng hỏi.

“Còn có gia.” Nhạc nhi đáp.

Thất nhàn bộ dạng trầm ngâm, nữ nhân này thật đúng là phiền toái, tốt nhất đừng có làm ra cái loại chuyện gì. Bàn về âm mưu, nàng cho tới bây giờ đều là hảo thủ trong đó a.

Trong Đình Phương uyển.

Thất Nhàn cùng Chiến Sanh Ca ngồi trên ghế, Lãnh Tiêm Vũ ngồi phía dưới tay.

“Lãnh phu nhân, làm sao hăng hái như vậy, còn vì gia và ta bày yến? Chứ không phải là làm việc gì trái với lương tâm, muốn hướng gia cùng ta xin tha à?” Thất Nhàn ôm tiểu Cẩu nhi, nhìn về phía Lãnh Tiêm Vũ, hỏi.

Lãnh Tiêm Vũ thẳng tắp nhìn chằm chằm vào Thất Nhàn, mỉm cười, rõ ràng không có bởi vì lời nói cuả Thất Nhàn mà tức giận, trong mắt thậm chí đều là thần sắc đắc ý: “Chủ mẫu nói đùa. Nhắc tới việc trái với lương tâm, chủ mẫu sợ là làm được so với thiếp thân nhiều hơn.”

A? Thất nhàn cau mày. Nữ nhân này thật đúng là dám nói! Nàng cũng muốn hảo hảo nhìn xem, nữ nhân này có thể làm ra hoa chiêu gì.

Lãnh Tiêm Vũ nói tiếp: “Chủ mẫu không cần sốt ruột. Lát nữa thiếp thân tất sẽ cặn kẽ nói ra.”

“Gia, đêm nay thiếp thân đặc biệt mời đến múa cơ, giúp vui cho yến hội.” Lãnh Tiêm Vũ chuyển hướng Chiến Sanh Ca, ôn nhu nói.

Vũ cơ? Giúp vui? Thất nhàn liếc Lãnh Tiêm Vũ. Nữ nhân này chẳng lẽ muốn đem thêm mỹ nhân vào Chiến gia hậu viện sao?

Lại nhìn Chiến Sanh Ca bên cạnh, như trước mặt không biến đổi, chỉ nói một tiếng: “Ừ.”

Lãnh Tiêm Vũ vỗ nhẹ tay hai cái, một thúy y nữ tử che mặt lượn lờ mà đến.

Nhạc lên, vũ động.

Chỉ thấy trong sảnh dáng người nữ tử thướt tha, theo nhạc mà động. Thân ảnh xoay tròn, giống như Phi Yến nhẹ đạp mây bay. Nhất tay, nhấc chân, vô hạn xinh đẹp. Giữa lông mày, sóng mắt quyến rũ, mị hoặc vô cùng.

Thất nhàn khóe miệng cong lên, dĩ nhiên hiểu rõ suy tính trong lòng Lãnh Tiêm Vũ, không khỏi buồn cười, chỉ sợ lúc này nàng ta phải thất vọng mà về.

Chỉ thấy vũ cơ vung khẽ tay áo, tiến lên trước vài bước, cầm lên chén rượu, đưa lên Chiến Sanh Ca bên miệng. Một đôi mị nhãn, hàm tình mạch mạch.

Thất nhàn đảo mắt, nhìn về phía Chiến Sanh Ca. Mặc dù hiểu rõ Lãnh Tiêm Vũ có chủ ý gì, nhưng trong nội tâm Chiến Sanh Ca nghĩ như thế nào nàng cũng không biết.

Trong nháy mắt yên lặng, tất cả mọi người thẳng tắp nhìn xem Chiến Sanh Ca. Chiến Sanh Ca như trước không chút nào biểu lộ, không hé miệng, không nói lời nào.

Vũ cơ khẽ cười một tiếng, đặt chén rượu xuống, lui ra phía sau vài bước.

“Chủ mẫu, ngươi thấy vũ cơ này như thế nào?” Lãnh tiêm vũ nhìn về phía thất nhàn, hỏi.

Thất nhàn cười đến bí hiểm: “Tất nhiên là không tệ, so với Lãnh phu nhân ngươi đẹp hơn nhiều.”

Lãnh Tiêm Vũ sắc mặt nhanh chóng thay đổi, lập tức lại khôi phục bình thường: “Chủ mẫu thật thích nói giỡn.”

“Không, ta nói rất thật.” Thất nhàn bộ dạng nghiêm túc.

Lãnh tiêm vũ khẽ cắn môi, không dây dưa cái đề tài này nữa: “Chủ mẫu, biết vũ cơ này tên gì không?”

“Đương nhiên không biết, chủ mẫu ta không có rãnh rỗi giống lãnh phu nhân như vậy, còn có thời gian cùng vũ cơ quán liên hệ.” Thất nhàn che miệng cười khẽ.

Lãnh tiêm vũ không để ý lời nói của thất nhàn, duy trì lấy mỉm cười: “Vị này vũ cơ tên là Cơ Ngũ Nhiêu, thật cực kỳ trùng hợp, nàng lại còn nói mình là Cơ gia ngũ tiểu thư.”

Đang khi nói chuyện, vũ cơ cởi xuống cái khăn che mặt, yêu mị khuôn mặt, đúng là cơ ngũ nhiêu.

“Thất muội!” Cơ ngũ nhiêu nhìn về phía thất nhàn, hô.

“Chúng ta Chiến gia chủ mẫu như thế nào là thất muội của ngươi. Cô nương ngươi không phải là nhận lầm người rồi đấy chứ?” Trong miệng mặc dù là nói như thế, nhưng Lãnh Tiêm Vũ lại tràn ngập khiêu khích nhìn qua Thất Nhàn.

Thất nhàn hừ lạnh, lãnh tiêm vũ thật đúng là cho rằng đánh trúng một cái bàn tính nho nhỏ như vậy là có thể vặn ngã nàng?

Lập tức, thất nhàn giống như nhiệt tình quát lên: “Ngũ tỷ!”

Một vòng kinh ngạc tại trong mắt Lãnh Tiêm Vũ lóe lên rồi biến mất, nàng thật đúng là thoáng cái thì thừa nhận? Lập tức thay bằng thần sắc hoảng sợ: “Chủ mẫu, ngươi cùng ngũ tỷ của ngươi hoán đổi? Chẳng lẽ… Vị cô nương này mới là thật Cơ Ngũ Nhiêu?”

Cắt! Nàng ta không phải biết rồi sao, cho nên mới có Hồng Môn Yến này? Lúc này, lại làm bộ mình kinh ngạc.

“Cái này… Cái này có thể làm sao vậy được?” Không đợi thất nhàn nói chuyện, Lãnh Tiêm Vũ nói trước, “Chúng ta Chiến gia chủ mẫu cư nhiên bị người đánh tráo?! Việc này truyền ra ngoài, chẳng phải là làm chuyện cười cho thiên hạ hay sao?”

Nói xong, Lãnh Tiêm Vũ lại chuyển hướng Chiến Sanh Ca: “Gia, chuyện này cũng không thể coi như không quan trọng. Đây chính là quan hệ đến thanh danh Chiến gia chúng ta!”

Thất nhàn buồn cười liếc nhìn nàng một cái, Chiến đại gia sớm đã biết nàng cái tân nương này là đã đánh tráo, cần nữ nhân này tới thức tỉnh sao? Chiếu theo tốc độ nữ nhân này biết được, hoa cúc cũng đã vàng mấy lần rồi.

Lãnh tiêm vũ lại nói: “Lúc này, chuyện gièm pha này chỉ có một mình ta biết được. Mong gia mau chóng xử lý, thời gian kéo quá dài, sợ là không thể thu thập.”

Thất nhàn tà tà cười, lời nói càng thêm ôn nhu: “Lãnh phu nhân, việc này chỉ có một mình ngươi biết được. Như vậy lúc này ta đem ngươi giết đi, chẳng phải là vạn sự đại cát sao?”

Lãnh tiêm vũ sắc mặt cứng ngắc, giống như không có ngờ tới chũ mẫu tại trước mặt gia cũng hội ngông cuồng như thế.

Cơ ngũ nhiêu cũng là kỳ quái nhìn qua thất nhàn, thất muội nhu nhược có thể khi dễ khi nào thì trở nên cuồng vọng như vậy?

“Chuyện gì xảy ra?” Chiến sanh ca mở miệng, hờ hững ngữ khí, đối với Cơ Ngũ Nhiêu, nhưng lại tản ra một cổ khiếp người khí phách.

Cơ ngũ nhiêu trong nội tâm vừa động, nàng chưa bao giờ nghĩ tới đương gia Chiến gia lại là một người tuấn tú lịch sự như vậy, là người có thể làm cho người vừa gặp đã thương. Mặc dù không có mỹ mạo Lâm Duẫn Chi, nhưng mà thật sự là cùng Lâm Duẫn Chi hoàn toàn bất đồng, người này lạnh lùng, bá đạo càng thêm có thể làm nữ nhân trầm luân.

Ngẫm lại cảnh ngộ của mình, lại nghĩ đến địa vị của thất muội hiện tại, Cơ Ngũ Nhiêu càng thêm ảo não lúc trước vì sao muốn cùng Thất Nhàn thay đổi phu quân chứ.

Nghĩ lại khi nàng vừa gả vào lâm gia, Lâm Duẫn Chi gặp tân nương không phải Cơ Tam Huệ, lập tức để lại một phong từ thư, chạy trốn vô tung. Hại nàng có khổ không có chỗ tố, Lâm gia không có đất cho nàng dung thân, mà ngay cả Cơ gia nàng cũng không còn mặt mũi trở về. Nghĩ tới nghĩ lui, cũng đành phải đến Chiến gia. Tới Vân Thành, nàng mới hiểu được, thất muội lấy tên của nàng, rõ ràng thành Chiến gia chủ mẫu.

Nghĩ tới nghĩ lui, nàng càng cảm thấy được trong nội tâm không phục, hết thảy vinh quang này vốn chính là thuộc về nàng, bỗng nhiên Thất Nhàn không công nhặt được chỗ tốt đi. Tuy nói đổi phu là chủ ý do chính mình đưa ra trước, nhưng dù sao khi đó nàng không nghĩ tới có thể thành Chiến gia chủ mẫu. Phải biết rằng, hoàng triều thứ nhất môn đình đương gia chủ mẫu có thể so sánh với đệ nhất phu nhân có lực hấp dẫn nhiều hơn.

Lập tức, nàng quyết định đoạt lại những thứ thuộc về mình. Bằng mỹ mạo của nàng như thế nào lại không sánh bằng Thất Nhàn nhu nhược chứ? Bằng sự xinh đẹp của nàng như thế nào lại mê hoặc không được Chiến gia đương gia?

Không nghĩ tới, sự tình thuận lợi như vậy. Nàng vừa vào Chiến gia, liền được Lãnh phu nhân mời đến, còn nguyện ý trợ giúp nàng lấy được ngôi vị Chiến gia chủ mẫu.

Tuy nhiên nàng cũng có thể hiểu được Lãnh phu nhân có chủ ý gì, nhưng các nàng đã có mục đích giống nhau, thì tự nhiên có thể hợp tác.

Cơ ngũ nhiêu cúi đầu phúc thân: “Ngũ nhiêu gặp qua Chiến gia đương gia. Ngày đó, đương gia hướng Ngũ Nhiêu cầu hôn, Ngũ Nhiêu thật là mừng rỡ. Chính là muội muội ta âm thầm ghen tỵ, lại lén đổi kiệu hoa của Ngũ Nhiêu, đến Chiến gia. Ngũ nhiêu bây giờ là có gia không thể hồi, có phu lại không thể gả. Cầu mong gia thay Ngũ Nhiêu làm chủ!” Nói xong, thật đúng là nức nở vài tiếng. Mỹ nhân khóc ròng, thường thường có thể càng thêm làm cho người trìu mến.

Thất nhàn cau mày. Cái Cơ Ngũ Nhiêu này cũng quá trắng trợn nói lời bịa đặt đi. Một phen giống như chính mình thật đúng là ác nhân đoạt hôn, mà không phải Cơ Ngũ Nhiêu nàng thèm thuồng mỹ mạo của Lâm Duẫn Chi, muốn cùng chính mình đổi phu mới đúng a.

“Ngươi liền ở tại Chiến gia đi.” Chiến sanh ca mở miệng nói.

Thất nhàn nhíu mày. Nam nhân này có ý tứ gì? Với căn bệnh diện si của hắn, tuyệt đối sẽ không bị mỹ mạo của Cơ Ngũ Nhiêu hấp dẫn. Nhưng hắn vẫn cho phép Cơ Ngũ Nhiêu đến ở Chiến gia. Hắn không biết cái ý này như thế nào sao? Hay là hắn liền định thu Cơ Ngũ Nhiêu?

Ngẫm lại cũng đúng, nam nhân này vốn chính là muốn kết hôn cùng Cơ Ngũ Nhiêu. Chỉ có điều lúc ấy, nàng cùng Cơ Ngũ Nhiêu đã đổi tân lang, hắn mới thôi. Lúc này, Cơ Ngũ Nhiêu tự mình đến cửa, hắn lần nữa tiếp nhận, cũng là hợp tình lý.

“Tạ gia thu lưu.” Cơ ngũ nhiêu nghe được Chiến Sanh Ca nói như thế, trong nội tâm cuồng hỉ. Đã có thể ở lại Chiến gia, nàng liền có cơ hội đoạt được tâm của nam nhân này, đoạt được chủ mẫu vị.

“Gia, còn nữ nhân giả mạo chủ mẫu…” Lãnh tiêm vũ vẻ mặt kinh ngạc, chỉ hướng thất nhàn. Gia làm sao có thể buông tha nữ nhân này lừa gạt thế nhân?

Chiến sanh ca liếc nhìn nàng một cái: “Đã là chuyện gièm pha của Chiến gia, tất nhiên là không được truyền ra ngoài. Nhớ kỹ sao?” Tuy là không có nói thêm cái gì, lại làm cho Lãnh Tiêm Vũ cảm nhận được áp bách liên tục.

Lãnh Tiêm Vũ lùi một bước, rất khó, nhưng lại không có thể làm gì được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »