Nhàn Thê Đương Gia

Lượt đọc: 2373 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »
Chương 69
ban thưởng phong danh “nhàn”

❊ ❊ ❊

“Hỗn láo! Hỗn láo! Cả một lũ ăn hại!” Hách Liên Vân Lam thật sự nổi giận, không thể kiềm chế lòng phẫn nộ, đập bàn vang “Ầm ầm”. Không biết là hắn mắng Thạch Ý hay là mắng nô tài, có khi là mắng ai khác.

“Bệ hạ, Huệ phi nương nương lúc trước bị trúng độc, hiện tại các vị nương nương trong cung cũng đồng thời trúng độc, xem ra việc hạ độc lần này hẳn là có kế hoạch mưu toan từ trước. Giờ phút này, Chiến phu nhân đang ở trong lao ngục, tất nhiên không thể nào làm ra chuyện này. Kẻ hạ độc hẳn là người khác. Xin bệ hạ minh xét.” Quan Nghị cúi đầu nói, cũng không nói là do Hách Liên Vân Lam âm mưu hãm hại, đem việc Huệ phi trúng độc nối luôn với việc các vị nương nương khác trúng độc làm một, dùng lý lẽ này mà giúp Thất Nhàn cởi bỏ tội danh.

“Khụ khụ, bệ hạ, về tội danh của Chiến phu nhân có lẽ chúng ta nên dừng tranh luận.” Hách Liên Vân Băng ho khan vài tiếng rồi nói.

“Bệ hạ, hay là đi xem các vị nương nương ra sao trước đã.” Cơ Y Duệ cũng mở miệng.

Chuyện này thật sự quá mức tưởng tượng, không chỉ không đạt được hiệu quả dự đoán mà còn nhận được một hoàng cung hỗn loạn. Đây không phải là ‘trộm gà không được còn mất nắm gạo’ sao? Nghĩ cúng thấy nực cười, vẫn còn tìm bậc thang để bệ hạ xuống sao?

Trong mắt phượng của Hách Liên Vân Lam hiện ra tia sáng lạnh: “Không được! Đi Thiên Lao!” Vung ống tay áo lên, dẫn đầu đoàn người đi ra ngoài.

Trong thiên lao hoàng gia, mấy quan sai bộ Hình mơ màng tỉnh dậy. Hoang mang một chút, mấy vị lập tức hốt hoảng như có lửa đốt đ*t, cả đám vội vàng nhảy lên.

“Nguy rồi, là khói mê!”

“Có người cướp ngục!”

“Nhanh đi bẩm báo với bệ hạ!”

Cả bọn đã làm loạn cào cào lên.

Chợt quay mắt nhìn, cả đám liền yên tĩnh lại, mặt nghệch ra một vẻ hết sức quái dị.

Người đang mang gông xiềng, bất tỉnh nhân sự, dựa vào vách tường đối diện không phải Chiến phu nhân thì là ai?!

Lần này cướp ngục lại không đem pham nhân đi? May là không cướp đi chứ tội này bọn hộ chịu không nổi. Đây là phạm nhân bệ hạ ra lệnh bắt, phải quản lý thật kĩ. Chỉ nghĩ thôi cũng biết, nếu người này đào thoát khỏi bàn tay họ, bệ hạ sẽ tức giận đến nhường nào.

“Ưm…Chuyện gì vừa xảy ra vậy?” Đầu Thất Nhàn giật giật, mở mắt nghi ngờ.

“Không có chuyện gì! Không có chuyện gì!” Mọi người đồng loạt trả lời. Nếu kết quả là hữu kinh vô hiểm, cần gì phải nói ra chuyện này làm mình có nguy cơ bị tội?

“Bệ hạ giá lâm!” Bên ngoài thiên lao truyền đến tiếng hô nghênh đón của thái giám.

Đám quan sai vội vàng cung nghênh.

Hách Liên Vân Lam bước vào thiên lao, đi theo sau là đám bốn người Hách Liên Vân Băng.

“Có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn không?” Hách Liên Vân Lam liếc qua mấy người qun sai, lạnh lùng hỏi.

“Bẩm bệ hạ, tất cả đều bình thường.” Bạn quan sai ‘nào đó’ nghiêm trang trả lới, vẻ mặt không hồng không động.

Trong lòng Thất Nhàn cười thầm, người trong cung này, quả thật là nói dối cũng chẳng phải nghĩ trong đầu. Mà tên Hách Liên Vân lam này cũng tới sớm thật.

Hách Liên Vân Lam lại chuyển hướng sang Thất Nhàn: “Chiến phu nhân, ngươi cũng có bản lĩnh lớn đấy! Ngươi bị giam ở đây mà cũng có thể làm náo loạn cung đình của quả nhân! Vậy thì kẻ sau lưng ngươi phải có bản lĩnh phi thường nhỉ?” Giọng nói âm trầm đay nghiến, hoàn toàn không che dấu tức giận trong lòng, vẫn còn muốn đem Chiến gia kéo vào cùng Thất Nhàn.

“Bệ hạ, dân phụ nghe không hiểu. Dân phụ chẳng qua chỉ là một người phụ nữ nhỏ nhoi, làm sao mà có bản lĩnh phi thường đây?!” Thất Nhàn nghi ngờ hỏi, thuận tiện đem xiềng xích trên tay giơ lên ọi người cùng xem, ra vẻ mình bị trói buộc, làm sao có thể lật đỏ con sóng lớn này.

Hách Liên Vân Lam hung hăng nhìn thẳng vào Thất Nhàn như muốn tìm kiếm dấu vết sơ hở gì của nàng.

“Bệ hạ….bệ hạ….” Một giọng nữ truyền từ xa xa, dồn dập mà yếu ớt.

Đoàn người nhìn lại thấy Tam Huệ đang vịn tay một tỳ nữ vội vàng đi tới, do vừa hôn mê tỉnh lại nên sắc mặt tái nhợt.

“Huệ phi, sao ngươi lại đến đây?” Hách Liên Vân Lam đi tới, nhẹ nhàng đỡ lấy, “Sao lai không nghỉ ngơi cho tốt?” Giọng nói lập tức dịu dàng, ân cần lại mang theo chút oán trách.

“Bệ hạ.” Tam Huệ liền quỳ xuống, “Bệ hạ, gia muội cũng không phải là người hạ độc, cầu xin bệ hạ khai ân, bỏ qua cho Thất muội.”

Hách Liên Vân Lam đưa tay ra, nhẹ nhàng kéo Tam Huệ: “Huệ phi, thân thể nàng không tốt, mau đứng lên.” Đang lúc Tam Huệ chưa phản ứng gì, lại nói: “Nàng có tấm lòng nhân hậu, sao có thể biết lòng người ghê tởm thế nào? Nàng bảo lúc nàng ấy hạ độc nàng thì còn nhớ đến tình tỷ muội với nàng sao?” Mặt hắn đã giận tái đi. (Arghhhh…..ta khinh bỉ tên này!!!! Đúng là lòng người ghê tởm thật.)

“Nô tì chỉ biết đáy lòng Thất muội vốn thuần lương, chỉ biết Thất muội đối đãi thật lòng, chỉ biết trong chùa Vạn Ân Tự, nêu không có Thất muôi, nô tì đã sớm mất con nhỏ trong bụng rồi.” Tam Huệ nói, “Nô tì chỉ biết Thất muội không thể nào hại ta.” Từng tiếng thanh thúy cất lên, âm thanh vang vọng.

“Nàng!” Hách Liên Vân Lam nổi giận. Đây thật đúng là kẻ nào cũng nhảy ra cản trở, đầu tiên là hai người Quân Nghị tìm mọi cách cầu tình, lại thêm Thạch Ý đột nhiên nổi điên, tiếp theo là hậu cung gà bay chó sủa, hiện giờ là Huệ phi nói ra những lời chính nghĩa như vậy.

Chẳng lẽ hắn thật sự không có cach nào giam giữ Cơ thị của Chiến gia sao?

Trong lòng bừng bừng lửa giận.

“Cầu xin bệ hạ khai ân.” Tam Huệ lại quý xuống.

“Bệ hạ, chuyện này còn phỉa bàn bạc kĩ hơn, từ từ suy tính.” Cơ Y Duệ đột nhiên nói một câu, không hiểu là nói chuyện điều tra kẻ hạ độc hay là nói chuyện hãm hại Chiến gia.

Dù sao Hách Liên Vân Lam cũng nghe theo lời này, liếc một vòng qua Thất Nhàn: “Hừ! Thả nàng đi!” Trong mắt hắn ùn ùn khí lạnh.

Lại nhìn lại Tam Huệ quỳ trên mặt đất, không nói gì nữa, huơ huơ ống tay áo, đi ra ngoài.

Hách Liên Vân Băng và Cơ Y Duệ liền đuổi theo.

Quân Nghị cùng Thác Bạt Quy nhìn sâu vào Thất Nhàn một chút rồi cũng vội vàng đuổi theo.

Thất Nhàn được tháo hết gông xiềng trên người, đi tới bên cạnh Tam Huệ, lại thấy Tam Huệ không nhúc nhích gì.

Thất Nhàn ngồi xổm xuống, muốn đỡ nàng dậy. Bỗng dưng phát hiện trên mặt Tam Huệ đã chảy ra hai hàng nước mắt.

“Tam tỷ!” Thất Nhàn than nhẹ.

“Tiểu Thất, là do Tam tỷ hại muội.” Tam Huệ vuốt ve gương mặt Thất Nhàn, “Nếu Tam tỷ không cố ý muốn ngươi tiến cung, cố ý mang theo muội đi tham gia cung yến thì sao lại xảy ra chuyện như vậy? Làm sao có thể hại muội chịu tai ương trong lao ngục?”

Thất Nhàn vỗ về tay Tam Huệ: “Tam tỷ lo lắng nhiều rồi. Tiểu Thất chẳng phải vẫn sống tốt sao? Cũng chẳng phải là chịu lao ngục, tai ương gì, mới vào ngắm cảnh có một đêm thôi.”

Tam Huệ nhìn nàng kĩ càng một lần, nước mắt càng nhiều: “Tiểu Thất, hay là muội xuất cung đi. Trong cung này chỉ một mình ta cũng tốt. Muội cũng không nên vào để bị liên lụy.”

Thất Nhàn hiểu trong lòng, Tam Huệ thông minh như vậy làm sao không đoán ra có vướng mắc ở đâu. Nước mắt này hẳn là vì Hách Liên Vân Lam mà thất vọng đau khổ.

“Tam tỷ, tỷ đi cùng ta đi.” Thất Nhàn nói nhỏ. Một khi đã biết tâm tư Hách Liên Vân Lam, sao nàng có thể để Tam tỷ ở cạnh loài lang sói, “Nếu tỷ, nếu tỷ nguyện ý, muội nhất định có thể dẫn tỷ ra ngoài.”

Tam Huệ lắc đầu: “Ta không đi. Ta còn có con nhỏ.” Vừa nói vừa có chút đau lòng, vuốt ve bụng mình.

“Vì con, tỷ lại càng phải ra ngoài cùng muội.” Trong giọng nói của Thất Nhàn có chút nghiêm nghị, “Tỷ nghĩ mình đủ sức che chở cho đứa bé này?”

Tam Huệ cúi đầu xuống không đáp.

“Vậy là tỷ không từ bỏ được tên kia?” Khẩu khí Thất Nhàn lập tức chuyển, “cho dù hắn vì mình mà không chừa bất cứ thủ đoạn nào, thậm chí có thể hạ thủ với vợ con mình, vậy mà tỷ vẫn yên lòng đứng bên hắn sao?”

Một loạt lời nói khiến Tam Huệ ngây người. Hiểu trong lòng là một chuyện mà bị người ta nói thẳng ra lại thấy đau lòng không chịu nổi.

“Chẳng phải cuối cùng hắn vẫn cứu trở lại sao?” Tam Huệ rơi lệ, khuôn mặt cười thê lương, “Tỷ vẫn muốn tin tưởng hắn sẽ không đối xử với ta như vậy.” (Noooooo!!!!!!)

Thất Nhàn thở dài thườn thượt, nàng biết Tam Huệ có tình yêu vô cùng sâu nặng với Hách Liên Vân Lam. Cho dù biết là bị lợi dụng mà nàng cũng tình nguyện tiếp tục sống ở nơi này sao, nguyện ý tin tưởng người đàn ông kia sao?

“Tiểu Thất, chúng ta vẫn là tỷ muội, đúng không?” Tam Huệ đưa mắt lên nhìn, nước mắt mông lung, trong câu hỏi có nhuốm chút ưu sầu.

“Tất nhiên.” Thất Nhàn đưa tay lên gạt nước mắt cho Tam Huệ, nhẹ nhàng nói.

Tỷ muội tình thâm lúc này, nếu như vẫn còn duy trì ở hai bên phe cánh đối nhau, liệu có phai nhạt? Hai người không dám nghĩ tiếp, cũng không dám nói.

“Chiến phu nhân, sao lại phải xuất cung nhanh như vậy? Là do quả nhân bạc đãi ngươi sao?” Hách Liên Vân Lam ngồi trên ghế trong ngự thư phòng, nhìn Thất Nhàn tới chào từ biệt để xuất cung, hỏi với giọng hết mực hòa ái dễ gần, như thể hoàn toàn không xảy ra việc mấy ngày trước hắn đem Thất Nhàn tống vào thiên lao.

Thất Nhàn cười cười: “Thần cũng mong được bệ hạ ưu ái, có thể ở trong cung làm bạn cùng tỷ tỷ. Chẳng qua là dân phụ rất nhớ tướng công ở nhà. Mong bệ hạ cho phép dân phụ trở về.” Nàng vẫn một mực đàng hoàng, Hách Liên Vân Lam hắn không đâm chọc gì, thì nàng rốt cuộc cũng giả ngu theo lẽ tự nhiên.

Hách Liên Vân Lam híp mắt nhìn nàng một hồi: “Nếu như vậy, quả nhân cũng không giữu Chiến phu nhân. Chiến phu nhân có công bảo vệ Huệ phi cùng hoàng tử ở Vạn Ân Tự, quả nhân thưởng phạt phân minh, hẳn là cũng nên ban thưởng thật tốt. Vậy ban cho phu nhân phong hào Chiêu Quốc phu nhân, ban thưởng một chữ ‘Hiền’ thế nào?”

Thất Nhàn nâng mày: “Bệ hạ nói quá rồi. Bảo vệ Huệ phi và tiểu hoàng tử là điều dân phụ phải làm, không cần ban thưởng.”

“Sao vậy, Chiến phu nhân thấy phong hào quả nhân ban chướng mắt sao?” Trong giọng nói của Hách Liên Vân Lam tràn đầy nguy hiểm, ý tứ hàm súc, làm như nếu Thất Nhàn dám nói một chữ “vâng” là lập tức sẽ mang nàng nhốt vào thiên lao một lần nữa.

Thất Nhàn thở dài, tâm tư hoàng đế thật khó dò, chỉ đành nói: “Tạ ơn bệ hạ ban chữ. Nếu bệ hạ định ban thưởng chữ, có thể đổi một chữ khác không? ‘Nhàn nhân nhàn sự chi nhàn’, dân phụ chỉ mong có thể sống cả đời thanh nhàn, tự do tự tại.”

Hách Liên Vân Lam liếc nhìn nàng một cái: “Tâm tư phu nhân cũng thật là thanh nhã.”

“Bệ hạ nói phải.” Thất Nhàn nói, “dân phụ chỉ nguyện làm việc đồng áng, nhàn vân dã hạc*, như mây bay trên trời là được.” (*ý chỉ thanh thản, rảnh rang như hạc trong hoang dã, như mây bay chậm rãi)

“Nói rất hay!” Hách Liên Vân Lam nói một câu. Cầm bút lên múa, từng chữ rơi trên thánh chỉ:

Nay có Cơ thị ở Chiến gia, hiền lương thục đức, phẩm hạnh đoan trang, là mẫu mực mà phụ nữ cần hướng tới. Nay phong cho hiệu Chiêu quốc phu nhân, ban cho chữ “Nhàn”.

Thánh chỉ vừa ra “Nhàn” thê của Chiến gia nổi danh trong thiên hạ.

“Cô nương!” Thất Nhàn đang đi tới cửa cung, lại nghe tiếng la của Quân Nghị dồn dập truyền đến.

Thất Nhàn thở dài, quay đầu lại.

Chỉ thấy Quân Nghị cùng Thác Bạt Quy đang giục ngựa vội vàng chạy tới. Vừa nhảy xuống ngựa liền đứng ngay trước mặt Thất Nhàn, vẻ mặt áy náy bất an.

“Tiểu vương tử, Quân tướng quân, xin gọi ta là Chiến phu nhân.” Thất Nhàn cười khẽ.

Hai ngươi sửng sốt, ánh mắt trong phút chốc trầm xuống. Trước kia lời nói của nàng chưa bào giờ xa cách như thế.

“Chiến phu nhân.” Hai người ấp úng mở miệng.

“Có chuyện gì không?” Thất Nhàn hỏi.

“Sao ngươi lại trở thành Chiến phu nhân?” Thác Bạt Quy hỏi thẳng. Trẻ con vốn không giấu được tâm tư, nghĩ đến cái gì thì hỏi cái đó. “Còn nữa, sao cô lại ở chỗ này?” Cuối cùng, không đợi Thất Nhàn trả lời, vội vã la lên: “Những thứ này cũng không phải trọng tâm.” Lại hít một hơi thật sâu, “Cô không sao là tốt rồi!”

Thất Nhàn cười cười nhìn hắn, không nói câu nào.

“Chiến phu nhân, Quân Nghị ngày đó nhất thời gấp gáp, lỡ tay đem phu nhân…..” Quân Nghị lại dừng một chút, “Mong phu nhân tha thứ.”

Thất Nhàn liếc hắn một cái: “Chuyện đã qua, Quân tướng quân cần gì phải nhắc lại? Cũng không cần phải để mãi trong lòng làm gì. Chuyện đã qua thì hãy để nó qua đi, Quân tướng quân cũng không cần phỉa cảm thấy áy náy.”

Nếu không nói rõ ràng, khúc mắc từ hôm đó chỉ sợ sẽ in dấu mãi trong lòng Quân Nghị.

“Huống chi Tái ông thất mã, không biết là phuc hay là họa. Rơi xuống cũng chưa hẳn là không có lợi, không chỉ khiến ta đến được với chồng ta, còn có cổ hút máu kia cúng đã được giải. Bàn đi bàn lại, đáng ra là phải cảm ơn Quân tướng quân mới đúng.” Thất Nhàn nói tiếp.

Quân Nghị lại bị một trận hao tổn tinh thần, đến được với chồng nàng? Chính là khi đó sao?

“Hai vị quả thật không cần đau lòng vì chuyện này nữa. Hẳn phải đem tâm tư vào việc thâu tóm địa vị chủ thượng Miêu tộc mới phải.” Thất Nhàn vừa nói, khóe mắt đã liếc thấy một bộ áo trắng đứng ở cửa cung, khóe miệng vui vẻ nhếch lên, “Ta phải đi rồi. Hai vị hãy trân trọng chính mình.”

Quân Nghị sao có thể bỏ qua nụ cười hạnh phúc lan ra trên khuôn mặt Thất Nhàn, theo ánh mắt nàng nhìn lại thì thấy Chiến Sênh Ca chắp tay đứng, trong lòng lập tức hiểu tình cảm thật sự của Thất Nhàn ở đâu.

Mặc dù trong tim ảm đạm buồn bã nhưng cuối cùng cũng không nói gì nữa.

Thất Nhàn vội đi ra phía ngoài cung, sợ người nào đó chờ lâu mà nóng nảy. Mặc dù hắn từ trước đến giờ cũng chưa thấy vì chuyện gì mà vội vã.

Chỉ nghe thây sau lưng truyền đến giọng Quân Nghị: “Đại ân của phu nhân, Quân Nghị vĩnh viễn không quên. Nếu có việc gì cần, xin cứ tìm ta.”

Tiếng của Thác Bạt Quy cũng truyền đến: “Ân cứu mạng, ta nhất định sẽ…”

Thất Nhàn không quay đầu lại, khóe miệng tiếp tục nhếch lên, một lòng chỉ nghĩ tới việc chay vội tới bên cạnh hình bóng áo trắng kia.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »