Nhàn Thê Đương Gia

Lượt đọc: 2298 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »
Chương 60
cùng xuống địa ngục

❊ ❊ ❊

“Ngươi làm gì? Không nên!” Thác Bạt Quy không khỏi hoảng hốt, phản kháng quát to lên.

Thất nhàn nghe tiếng, trong mắt xẹt qua một tia do dự giãy dụa, dừng lại một chút.

Quân Nghị nhanh chóng nắm chặt lấy cánh tay Thất Nhàn, chộp túm lấy Thác Bạt Quy, xoay người thối lui mấy bước.

Thất Nhàn đảo mắt, mịt mờ, trong mắt không còn sang trong nữa, mà tiêm nhiễm một chút điên cuồng không rõ. Ánh lửa chiếu rọi ở trên mặt nàng, tranh sang tranh tối, lộ ra vẻ yêu dị dị thường

Một động yên tĩnh, chỉ còn củi thiêu phát ra tiếng lách cách

Thất Nhàn ngửi sâu một hồi, khanh khách cười ra tiếng, phiêu miểu khôn làm nổi bật tiếng lách cách, làm cho người nghe sởn cả tóc gáy cả lên

“Thơm a” Thất Nhàn than nhẹ một tiếng, nhìn hai người Quân Nghị bằng ánh mắt giống như quỷ chết đói nhìn thức ăn ngon miệng, tựa hồ như trước mắt không phải là người mà là hai cái khay thịt heo

Thất Nhàn nghiêng thân thể về phía trước chợt đánh tới

Quân Nghị đối với nguy hiểm, tính phản xạ bản năng cực mạnh, theo bản năng sẽ rút ra thiết đại đao. Bàn tay to ấn lên chuôi đao, cũng nhìn về phía Thất Nhàn, trong nháy mắt, dừng động tác. Hắn làm sao lại xuất thủ với Thất Nhàn?

Thất Nhàn giơ trảo đánh thẳng về trái tim của Quân Nghị

Quân Nghị vội vàng lui về phía sau tránh ra, nắm tay Thác Bạt Quy chạy khỏi sơn động, Thất Nhàn quét mắt một vòng, đuổi theo.

Trong đêm tối mịt mờ, đằng trước là Quân Nghị cùng Thác Bạt Quy bay nhanh, phía sau Thất Nhàn đuổi theo truy sát con mồi không nghỉ

Quân Nghị trên lưng còn cõng theo một người, tốc độ giảm một chút. Quay đầu nhìn lại, Thất Nhàn đã tiến gần

Trong lúc cướp đường mà chạy, hơn nữa bóng đêm mị hoặc, Quân Nghị vội chạy tới một chỗ bên vách núi. Phía trước không có đường để đi. Trở về chọn đường nhỏ, dĩ nhiên là không thể

Trong nháy mắt, Thất Nhàn đã dừng lại cách đó 10 thước, khanh khách cười đến vui thích

“Quân Nghị......” Thấy Thất Nhàn như thế Thác Bạt Quy đã sớm không biết làm sao.

“Công tử chớ sợ! Cô nương sẽ không đả thương người.”

Quân Nghị trầm giọng an ủi. Tuy là nói như thế, nhưng trong lòng hắn cũng không nắm chắc, không biết trước. Hắn từng nghe Thất Nhàn nói đây là Thị Huyết chi cổ nhưng rốt cuộc độc cổ đến mức nào hắn chưa từng thấy qua.

Trong lúc tâm tư quay lại, Quân Nghị bối rối không biết nên làm thế nào để bảo vệ Thác Bạt Quy nhưng không thương tổn đến Thất Nhàn

Thất nhàn từng bước ép sát, Quân Nghị từng bước lui về phía sau.

“Cô nương......”

Không đợi Quân Nghị hô xong, Thất nhàn chợt vọt tới trước, giống như con báo trong đêm tối, mãnh liệt và nhanh chóng, Quân Nghị tay không tiếp chiêu, cảm thấy có chút khó khăn

Đón đỡ trảo thứ nhất của nàng, nhưng không ngờ Thất Nhàn lật tay, trảo thứ hai không có bất kì khe hỡ nào tiếp tục đánh tới. Quân Nghị tránh ra, nhưng vẫn không kịp, trên cánh tay xuất hiện một vết xước

Thất Nhàn giơ tay lên xem máu trên ngón tay, trong mắt càng thêm nóng bỏng, nhưng lại có chút bất mãn: “ Chưa đủ! Chưa đủ!”

Mắt Quân Nghị nhìn cánh tay của mình, rồi nhìn Thất Nhàn, nếu như tiếp tục cũng không phải biện pháp tốt, nếu như tìm cơ hội đánh cho nàng hôn mê nói không chừng khi tỉnh lại có thể khôi phục bình thường, cũng không sợ mình sẽ đả thương nàng, hoặc để nàng làm tổn thương công tử

Thất Nhàn đánh tới tấp lần nữa, nhiều chiêu càng thêm ngoan lệ dị thường. Tuy là thần trí mơ hồ, nhưng chiêu thức vẫn khắc sâu vào tân xương tủy làm sao có thể quên?

Quân Nghị ở phía trước hấp dẫn sự chú ý của Thất Nhàn, dụ nàng toàn tâm toàn ý tấn công về phía mình, không làm bất kì động tác phản kháng cùng chống đỡ, cũng ngay lúc Thất Nhàn chạm vào mình, trong nháy mắt, nội lực dồn xuống chân, trong lúc dời bước ảo, bay tới sau lưng Thất Nhàn

Không kịp đợi Thất Nhàn phản ứng, Quân Nghị đánh một chưởng vào phần gáy của nàng. Thân thể nàng xụi lơ, từ từ rơi xuống mặt đất

Quân Nghị vội vàng tiếp được. Nhìn khuôn mặt trong lúc hôn mê của nàng vẫn nhíu mày, tựa hồ như không được an ổn. Trong nội tâm Quân Nghị co rút, đau lòng

“ Tại sao nàng…”

Thác Bạt Quy từ sau lưng Quân Nghị đi ra, cực kì lo lắng. Nữ nhân này mặc dù bình thường rất hồ nháo, nhưng nàng như vậy cực kì không bình thường.

“Cô nương......” Quân Nghị vừa muốn trả lời. Lại thấy Thất nhàn mãnh liệt mở mắt, trong mắt hiện đầy tia máu, phảng phất như ác ma từ địa nguc trở về, trong ánh mắt trống rỗng tìm không ra cái gì tình cảm.

Quân Nghị sững sờ, trong lúc nhất thời chưa có lấy lại tinh thần.

Thất nhàn chợt nhảy lên, hướng trước mặt Thác Bạt Quy hung hăng nhào tới.

Thác Bạt Quy mở to hai mắt nhìn, chỉ có thể trơ mắt thấy Thất nhàn tựa hồ biến thành quỷ, khuôn mặt trước mặt mình ngày càng lớn lên nhưng không có phản ứng.

Quân Nghị kinh hãi, không kịp ngẫm nghĩ, một chưởng quất đến người Thất Nhàn. Lúc này, hắn cực kì lo lắng cho an nguy của chủ tử, đã bỏ qua Thất Nhàn, cuối cùng dừng tay khi thấy sau lưng Thất Nhàn là vách núi.

Quân Nghị một chưởng đã giảm một chút khí lực nhưng Thất Nhàn không có phòng bị, trong nháy mắt tựa như con diều đứt dây, lâng lâng rơi xuống vách núi.

Thất Nhàn thực sự giãy dụa giữa dục vọng và ly trí, lúc trước Quân Nghị đánh một cú, quả thật nàng đã khôi phục một chút thần trí, sau đó lý trí chiếm thượng phong, mới có thể ở phút cuối dầu sôi lửa bỏng dừng tay

Chẳng qua là không nghĩ tới, Quân Nghị vì muốn cứu chủ tử của mình lại ra tay

Trong nội tâm hắn không tin tưởng mình sao?. Thất Nhàn trong lòng than thở, nếu không tại sao lại ra tay? Hắn như thế nào không nhìn thấy sự do dự của nàng?

Thất Nhàn giương mắt nhìn Quân Nghị ở trên vách núi, khuôn mặt hắn tràn đầy không tin được, tràn đầy hối hận

Cùng sinh cùng tử?. Nhớ tới lời ban ngày hắn đã nói. Trong nội tâm nàng cảm thấy rất buồn cười. Bất quá thời gian mới một ngày, lời này đã không còn hiệu lực. Cùng sinh cùng tử lời vừa nói giống như một chuyện cười trong thiên hạ

Ngày đó, Quân Nghị nói muốn che chở nàng. Nàng cũng muốn tin tưởng. Nàng từng nói đùa hỏi hắn rằng nếu như nàng muốn hút máu của Thác Bạt Quy, hắn sẽ làm thế nào?

Thật ra lúc đó, nàng đã biết đáp án. Chẳng qua là, khi kết cục này chân chính hiện lên, thật đúng là làm cho lòng người giá lạnh.

Thất Nhàn trong lòng rất tin tưởng. Quân Nghị vốn là người đại nhân đại nghĩa, bảo vệ Thác Bạt Quy là nhiệm vụ quan trọng đã nảy mầm trong lòng hắn. Lam hắc thiết chiến tướng hắn không xuất đao ra chém nàng, phải chăng là khoan dung rất lớn với nàng rồi?

Gió đêm lành lạnh, ở bên tai”Vù vù” vang lên, Thất nhàn bỗng dưng nhớ tới Chiến Sênh Ca. Hắn đã nói nếu nàng xuống địa ngục, hắn sẽ phụng bồi. Nhưng là, nàng đang trên đường xuống địan ngục, vậy nam nhân kia đâu?. Đang ôn nhu bên cạnh Cố Khuynh Thành, hay là đang chìm nổi trong sự nghiệp báo thù của hắn?

Nghĩ đến, kiếp trước nàng cô độc. Cả đời này, lại rơi vào kết cuộc tương tự, Thất Nhàn không khỏi cười khổ

Như thế, không bằng trở lại, không bằng trở lại!

Thất nhàn nhắm mắt, trong phút chốc liếc nhìn bạch sắc chiếu sáng trong bóng đêm đen nhánh

Thất Nhàn giương mắt, trong nội tâm vẻ lo lắng như băng tan, khóe miệng hiện nên nụ cười rực rỡ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »