Đích Nữ Vô Song

Lượt đọc: 42713 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »
Chương 21
bùi nguyên dung bị đánh

❊ ❊ ❊

Vừa nãy, Bùi Nguyên Ca ở ngay trước mặt mọi người, lấy lời thơ cũ làm thơ mới chỉ trong nháy mắt, đủ thấy được tài hoa. Mọi người vốn đang nghi hoặc, Bùi Nguyên Ca có tài hoa như vậy, cần gì phải lấy trộm thơ của Bùi Nguyên Dung? Giờ nghe Cửu hoàng tử nói, mới bừng tỉnh hiểu ra: chỉ sợ bài thơ này vốn dĩ do Bùi Nguyên Ca làm, nhưng bị Bùi Nguyên Dung lấy làm của riêng, ngược lại còn vu cho Bùi Nguyên Ca lấy trộm thơ của nàng, thật sự là con người bỉ ổi!

Hoạn quan mặc hoàng y bên cạnh cười lạnh nói: "Ở Trường Xuân cung lại dám lừa gạt trước mặt mọi người, cũng không nhìn xem đây là nơi nào? Ngươi nghĩ người khác đều mù hết sao! Cửu điện hạ, nô tài đuổi nàng ta ra khỏi điện, từ nay về sau vĩnh viễn không được bước vào Trường Xuân cung nửa bước?"

Bùi Nguyên Ca đột nhiên tiến lên một bước bước, đứng ở xa hành lễ với Vũ Hoằng Mặc, ôn tồn nói: "Thỉnh Cửu điện hạ thứ tội, tam tỷ tỷ không phải cố ý mạo phạm. Tỷ muội chúng ta ở nhà vốn thường xuyên chơi chữ, lấy đề là các tỷ muội làm thơ, thêm hoặc bớt đi, đem nó biến thành một từ hoặc một bài thơ khác. Chắc là Tam tỷ thấy không khí hôm nay ấm cúng, nên quên mất tưởng rằng đang ở Bùi phủ. Thỉnh Cửu điện hạ khoan hồng độ lượng, tha cho Tam tỷ lần nay đi!".

Đây hiển nhiên là lời bênh vực, mục đích giúp Bùi Nguyên Dung giải vây.

Bùi Nguyên Dung vu oan hãm hại nàng như vậy, gần như khiến nàng đặt mình vào chỗ vạn kiếp bất phục [1], nhưng Bùi Nguyên Ca nghĩ đến đại cục, lại cầu tình cho tỷ tỷ. So hai người với nhau, lập tức có thể thấy được nhân phẩm tốt xấu, không hổ là đích nữ Bùi phủ, thức thời, biết tiến lùi, thứ nữ do di nương sinh ra không thể bằng được.

[1] vạn kiếp bất phục: vạn khiếp khó lấy lại được

"Bùi tứ tiểu thư và Bùi tam tiểu thư quả thực tỷ muội tình thâm, thật khiến người ta bội phục!"

Giọng nói của Vũ Hoằng Mặc thuần úc ôn nhu như cũ, nhưng Bùi Nguyên Ca xác định, nàng nghe được ý giễu cợt bên trong, khẽ ngẩng đầu, nghênh tiếp đôi mắt đen như bóng đêm thần bí, mê người, hơi cong lên, cười như không cười, luôn mang theo hương vị khó đoán, tuy không sắc bén, lại khiến nàng có cảm giác hoàn toàn bị nhìn thấu, da đầu không khỏi có chút tê dại.

"Nếu tứ tiểu thư nói như vậy, vậy lấy nó làm trò chơi đi! Dù sao hiện tại Trầm Hương điện đã có một người mù rồi". Vũ Hoằng Mặc ánh mắt di chuyển, nhìn về phía An Trác Nhiên, lại cong môi cười: "Làm trò chơi chắc cũng không để bụng đâu. An thế tử, ngươi thấy ta nói có đúng không?" Còn cố ý hỏi lại, ý cười nhạo rất rõ ràng.

Bị châm chọc trước mặt bao người như vậy, lại không thể cãi lại, mặt An Trác Nhiên nhất thời sung huyết thành gan heo.

Trong điện bỗng nhiên lâm vào trầm mặc khó xử, cũng có người chỉ trỏ An Trác Nhiên, nói nhỏ cười khẽ, khiến hắn càng thêm khó chịu.

Giữa lúc khó khăn tại đây, Liễu quý phi mặc váy dài đỏ thẫm rắc kim duệ, cuối cùng cũng xuất hiện, mặt hạnh má đào, mắt sáng trầm tĩnh, mỹ phục lộng lẫy, thoạt nhìn đoan trang quyết rũ, giống như thiếu nữ. Đảo mắt nhìn toàn cảnh, dừng một chút trên người Bùi Nguyên Ca, cười nói: "Chư vị hãy bình thân! Bản cung mời mọi người đến, chẳng qua muốn tìm náo nhiệt một chút, không cần quá gò bó mà không tự nhiên, ngược lại sẽ không có ý nghĩa."

Bùi Nguyên Ca cúi đầu, nhận thấy được ánh mắt dò xét của Liễu quý phi, không biết tại sao đột nhiên có chút bất an.

"Ngồi trong điện không thoải mái, vừa vặn ta muốn thỉnh mọi người ngắm mẫu đơn ở ngự hoa viên, hạnh hoa mưa bụi, sắc màu rực rỡ, là cảnh đẹp hiếm thấy, không bằng chúng ta đều đi ngự hoa viên nhìn một chút đi?" Lời của Liễu quý phi nghe giống như hỏi ý kiến mọi người, nhưng ai dám làm trái nàng? Lúc này có nàng dẫn đầu, mọi người chen nhau đi đến ngự hoa viên.

Dọc đường cảnh xuân tươi đẹp, thảo trường oanh phi [2], hoa nở như biển, màu sắc nhẹ nhàng, hơn nữa giả sơn lưu thủy [3], ở khúc hành lang giác đình, rộng lớn mà không mất đi tinh xảo thanh nhã, đẹp không thể tả. Hơn nữa Liễu quý phi lần lượt lôi kéo các cô nương bên người khen ngợi khích lệ, không chút lộ ra thân sơ dày mỏng (ý nói không lộ ra thân thích bên nào hơn bên nào), làm cho các thiếu nữ hưng phấn vô cùng, thần thái phấn chấn.

[2] Thảo trường oanh phi: cỏ mọc chim oanh bay. Hình dung cảnh sắc vào cuối xuân. Có xuất xứ từ Nam triều: Mộ xuân tam nguyệt, Giang Nam thảo trường, tạp hoa sinh thụ, quần oanh loạn phi

[3]giả sơn lưu thủy: nước chảy trên hòn non bộ

Bùi Nguyên Ca nhíu mi, mơ hồ cảm thấy sự có kỳ quái.

Coi như cảnh mẫu đơn ở ngự hoa viên rất đẹp, nhưng ngay từ đầu có thể tổ chức yến hội tại ngự hoa viên mà, cần gì phí sức quanh co, trước ở Trầm Hương điện làm chậm trễ một hồi lâu? Yến hội như vậy, thông thường đều là tiệc coi mắt trá hình. Nhưng mà, xem tình cảnh vừa rồi, ở đây ít nữ tử thân thích với Liễu quý phi, hiển nhiên, Liễu quý phi không có mục tiêu đặc biệt. Ở trong sân, cung nữ kia nói Liễu quý phi mời nàng đến thiên điện thay giày mới, bôi thuốc trị thương, chứng tỏ rằng Liễu quý phi ở ngay gần đấy và luôn chú ý mọi người, nhưng ẩn mà không hiện, trong Trầm Hương cũng có khả năng như thế. Dường như Liễu quý phi vẫn luôn quan sát mọi người ở chỗ tối, muốn chọn lựa từ trong đó...

Nếu như theo lời nói muốn tứ hôn cho nam tử ở đây, không có lí gì ngay cả thứ nữ cũng mời, chỉ mời đích nữ là đủ rồi. Dù sao đích thứ khác nhau, lấy thân phận nam tử ở đây, sẽ không thú thứ nữ làm chính thê. Hơn nữa, cưới vợ cưới đức, nạp thiếp nạp sắc, nhưng xem ý tứ của Liễu quý phi thì vô cùng coi trọng nữ tử dung mạo xinh đẹp, thiếp thất sườn phi của nam tử ở đây, lấy sủng ái và tôn quý của Liễu quý phi, sao có tâm tư đi để ý tới?

Đợi chút, có thể khiến Liễu quý phi quan tâm thiếp thất sườn phi, sợ rằng chỉ có...

Bùi Nguyên Ca bỗng nhiên ngẩn ra: Chẳng lẽ yến hội lần này, để Liễu quý phi chọn phi tần thay Hoàng thượng sao? Không sai, hoàng thượng tất nhiên tôn quý, nhưng dù sao đã không còn trẻ, thiếu nữ xinh đẹp, chưa chắc sẽ nguyện ý. Nhưng mà, thế tử, hoàng tử tuổi trẻ tuấn lãng lại khác. Liễu quý phi lấy những người này làm mồi, dụ dỗ chúng nữ tử dày công trang điểm, tranh kỳ đấu diễm (khoe sắc đẹp), đem hết chiêu thức biểu hiện, từ trong đó chọn người vừa ý.

Nếu nói như vậy, ở ngự hoa viên, nhất định sẽ gặp thánh giá của hoàng thượng, sau đó thuận lợi suôn sẻ tác hợp. Chỉ cần vào hậu cung, cho dù vốn dĩ không muốn, nhưng nếu không muốn chết thì chỉ có thể liều mạng tranh đoạt. Hoàng hậu và Liễu quý phi không thuận nhau, người là Liễu quý phi dẫn tiến cũng, hoàng hậu sẽ coi đó là người của Liễu quý phi, tiến hành chèn ép. Đến lúc đó vì đường sống của mình, ngoài việc chọn Liễu quý phi, không có con đường thứ hai để đi.

Mà bức họa kia... toàn thân Bùi Nguyên Ca bỗng nhiên run rẩy, bức họa kia là bút tích của nam tử, quang minh chính đại bày ở Trường Xuân cung, rất có thể là Hoàng thượng! Cho nên mới để mọi người vì họa ngâm thơ... Nghĩ đến đây, Bùi Nguyên Ca nhất thời đổ mồ hôi lạnh, tuy rằng nàng từng bị lui hôn, thanh danh không tốt, tuổi còn nhỏ, nhưng không có chuyện gì là tuyệt đối..... Thâm cung như biển, đến lúc đó nàng rất khó nhúng tay vào chuyện Bùi phủ, ngược lại bởi vì trong phủ có phi tần, giá trị con người của mẹ con Chương Vân sẽ được nâng lên. Chuyện này, tuyệt đối không được!

"Ai nha.. " Bùi Nguyên Ca kêu khẽ một tiếng, bước chân lảo đảo, giống như sắp té ngã.

"Bùi tứ tiểu thư sao vậy?" Giọng nói ôn nhu uyển chuyển của Liễu quý phi truyền đến, vô cùng thân thiết.

Bùi Nguyên Ca đang định nói thì Bùi Nguyên Xảo đã nhanh nhẹn tiến lên một bước, phúc thân nói: "Nương nương thứ lỗi, tứ muội lúc trước bệnh nặng, suýt mất mạng. Nay vừa mới khỏi, sức khỏe chưa hồi phục hoàn toàn, chỉ sợ vừa rồi trên đại điện ngâm thơ mất tâm thần, không chịu đựng được nữa."

"A?" Liễu quý phi híp đôi mắt lại, nhìn Bùi Nguyên Ca dò xét, đoán nàng không khoẻ là thật hay giả, nếu là giả... Chẳng lẽ nàng ta đã nhận ra điều gì?

Nữ tử trong cung uy nghi và khôn khéo quả nhiên không giống người thường, Bùi Nguyên Ca bị nhìn, thấy bất an trong lòng, không chút dấu diếm, cũng may Bùi Nguyên Xảo nói chuyện giúp nàng, càng thuyết phục hơn so với mình tự nói ra. Nghĩ vậy, ráng đứng lên, nói: "Tiểu nữ không sao, thỉnh nương nương tiếp tục đi ngự hoa viên”. Kiên cường chống đỡ đứng lên, thân thể như lung lay sắp đổ, bộ dáng như rất muốn kiên trì lại lực bất tòng tâm.

Liễu quý phi khẽ giương lông mi, cười nói: "Thân thể quan trọng hơn, ngươi qua đình kia nghỉ ngơi một chút trước. Ta lại thỉnh thái y tới." "Đa tạ ý tốt của nương nương, ta nghỉ ngơi một chút là được rồi, không cần làm phiền thái y." Bùi Nguyên Ca thần sắc uể oải, giống như vì thân thể mình không không chịu thua kém mà tức giận, đột nhiên liếc mắt nhìn Bùi Nguyên Dung, oán hận trong con mắt chợt lóe lên: "Chỉ có, ta ở ngự hoa viên một mình có chút không ổn, làm phiền tam tỷ lưu lại giúp đỡ ta. Đều do tiểu nữ người yếu, quấy rầy hứng trí của nương nương."

Chính mình không thể ra mặt, cho nên muốn kéo theo Bùi Nguyên Dung sao? Đem tất cả thu vào trong mắt, cuối cùng Liễu quý phi cũng hết nghi ngờ, nói: "Các ngươi tỷ muội tình thâm, vậy theo ý ngươi đi. Bùi tam tiểu thư, ngươi đỡ Bùi tứ tiểu thư đến bên kia nghỉ tạm, chiếu cố muội muội cho tốt." Dứt lời, lại hướng về Bùi Nguyên Ca ôn hòa gật đầu một cái, mang theo mọi người đi về phía trước.

Bùi Nguyên Dung không dám làm trái, chỉ có thể đỡ Bùi Nguyên Ca vào đình nghỉ.

Bị mất mặt ở Trầm Hương điện, Bùi Nguyên Dung vội vàng thay đổi sang hình ảnh không tốt trước kia, lại bị Bùi Nguyên Ca lưu lại, chọc giận không thôi, thấy bốn phía không người, nổi giận lớn nói: "Bùi Nguyên Ca, vì sao ngươi muốn ta đi cùng ngươi? Thân thể ngươi không tốt, không thể ra mặt liền kéo ta chịu tội thay! Tâm tư này của ngươi thật ác độc —— ".

"Bốp ——" tiếng tát tai vang dội, cắt đứt oán giận của Bùi Nguyên Dung.

Bùi Nguyên Dung sờ má trái nóng bỏng đau rát, dường như không thể tin được, kinh ngạc nói: "Ngươi —— "

Lời còn chưa dứt. Bùi Nguyên Ca lại ra tay "Bốp" một tiếng, dứt khoát quăng một bạt tai nữa lên má phải của nàng, thần sắc lạnh lùng nói: "Bây giờ, ngươi đã biết, vì sao ta muốn lưu lại ngươi chưa?"

Bùi Nguyên Dung tuy rằng liên tiếp chịu thua ở trên tay Bùi Nguyên Ca, nhưng đây là lần đầu tiên bị đánh, kinh sợ, giơ tay đánh lại. Bùi Nguyên Ca không né không tránh, khóe môi nhếch lên một tia cười lạnh: "Ngươi đánh đi! Chỉ cần ngươi đụng một ngón tay vào người ta, ta sẽ lập tức gọi người đến, ta muốn nhìn xem, ai sẽ lấy thứ nữ như ngươi lại còn chanh chua đánh đá như vậy? Dù sao ta đã bị lui hôn, thanh danh mất hết, không còn khả năng có nhân duyên tốt, nếu có thể kéo ngươi đi cùng, cũng không tệ!".

"Ngươi ——" Tay Bùi Nguyên Dung dừng ở giữa không trung, vẻ mặt do dự.

Vừa rồi nàng vì trộm thơ mà tổn hại thể diện, nếu giờ lại bị người ta nhìn thấy động thủ đánh người, nữ tử mất trinh tĩnh thục đức, hy vọng gả cho Cửu hoàng tử làm phi sẽ càng xa vời. Dù sao đời này của Bùi Nguyên Ca đã bị hủy, nàng không nhất thiết chịu chết cùng nàng ta. Bùi Nguyên Dung suy ngẫm, nhưng vẫn khó nhịn, căm giận nói: "Ngươi dám đánh ta, trở về ta sẽ tố cáo với phụ thân!" Nói xong dậm chân, liều mạng chạy ra ngoài.

Bùi Nguyên Ca nghỉ ngơi một lát, cảm thấy này đình quá mức gây chú ý, người đến người đi đều có thể nhìn thấy, nên nhàn nhã dạo bước kiếm nơi u tĩnh.

Đi đến một tòa quái thạch lởm chởm trước hòn núi giả, bỗng nhiên nghe được tiếng nữ tử nũng nịu trách mắng phía trước: "Cửu ca ca, vì sao huynh luôn trốn ta?" Nói xong, giống như giận, dậm chân nói, "Chúng ta lớn lên với nhau từ nhỏ, luận tướng mạo, luận gia thế, luận tài nghệ, luận giao tình, ta có điểm nào thua kém người khác? Rốt cuộc vì sao huynh không thích ta? Huynh nói lí do đi!"

Bùi Nguyên Ca ngẩn ra, nghiêng người trốn vào trong động dưới núi giả khuất nẻo, ló đầu ra nhìn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »