Đích Nữ Vô Song

Lượt đọc: 42710 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »
Chương 92
-1: chuyện xưa trước kia, khúc mắc bùi,thư (1)

❊ ❊ ❊

Editor: trang bubble ^^

Bùi Nguyên Ca đang suy nghĩ là người hầu hạ ở Kiêm Gia viện có vấn đề, hay là Đồng Trạch viện, bóng dáng của đám người Bùi Nguyên Hoa đã sắp vào cửa chính Kiêm Gia viện, gần đến đây, vẻ mặt Bùi Nguyên Hoa thân thiết hỏi: "Tứ muội muội, nghe nói thân thể mẫu thân không thoải mái, hiện tại thế nào rồi?"

Vẻ mặt nàng ta chân thành tha thiết, xem ra có chút quan tâm Thư Tuyết Ngọc; Bùi Nguyên Xảo vẫn là bộ dáng chất phác ít lời như trước; vẻ mặt Bùi Nguyên Dung không tình nguyện, hiển nhiên cũng không quan tâm với chuyện Thư Tuyết Ngọc. Hai vị di nương cũng ló đầu ra nhìn, ánh mắt lóe lên, hình như đang tính toán gì đó.

"Mẫu thân —— "

Bùi Nguyên Ca đang muốn mở miệng, phía sau cửa phòng bỗng nhiên "Két" một tiếng mở ra, Thư Tuyết Ngọc cất bước ra khỏi phòng, nhìn mọi người, vẻ mặt không hờn giận. Quần áo vẻ mặt trang điểm của bà chợt nhìn thì không có gì, nhưng Bùi Nguyên Ca ở gần, lại có thể rõ ràng nhìn ra được bà đã xoa son phấn lần nữa, [email protected]đlqđ@bubble editor đôi mắt cũng ửng đỏ, hiển nhiên là đã khóc, trong lòng càng thêm nghi ngờ, rốt cuộc vì sao mẫu thân và phụ thân gây gổ? Lại ầm ĩ nghiêm trọng như thế?

"Vậy các người tụ tập ở trong này làm cái gì?" Thư Tuyết Ngọc quát hỏi.

Bùi Nguyên Hoa nhẹ nhàng tiến lên, lại giữ ở khoảng cách nhất định: "Nghe nói thân thể mẫu thân không khoẻ, đặc biệt tới thăm."

"Chỉ là bệnh cũ đau đầu mà thôi, đa tạ (rất cảm ơn) các ngươi quan tâm, đều trở về đi! Người đầy sân như vậy, ồn ào khiến ta càng thêm đau đầu." Thư Tuyết Ngọc cố gắng lờ đi vẫy vẫy tay, chuyển sang Bùi Nguyên Ca, dừng lại nhìn vào gương mặt quen thuộc kia, trong một lúc tinh thần hoảng hốt, giống như lại thấy được Minh Cẩm, hai mươi năm qua đủ loại đúng sai trong một lúc đều dâng lên trong lòng, vẻ mặt phức tạp, cuối cùng mới nói, "Nguyên Ca con cũng trở về đi, ta muốn yên tĩnh một chút."

Lúc này, bà thật sự không muốn nhìn đến, gương mặt tương tự với Minh Cẩm như thế.

Nhìn vẻ mặt ánh mắt Thư Tuyết Ngọc, dường như xuyên qua qua nàng nhìn vào hư vô xa xôi và đã từng, lại nghe thấy giọng nói của bà sa sút như thế, Bùi Nguyên Ca đã lờ mờ nhận ra cái gì, tuy rằng trong lòng lo lắng, vẫn cứ gật gật đầu, nói: "Nếu như vậy, thì nữ nhi xin cáo lui. Mẫu thân có cái gì dặn dò thì cứ việc phái người đến tìm nữ nhi. Bạch Sương đã đi mời đại phu, đợi lát nữa đại phu tới đây, vẫn xin mẫu thân không nên giấu bệnh sợ thầy."

Nếu nàng ở lại chỗ này, chỉ sợ đám người phía sau kia cũng muốn ở lại, ngược lại không thể để cho mẫu thân nghỉ ngơi thật tốt.

Có lẽ hiện tại, cái mẫu thân thật sự cần, chính là một mình yên lặng một chút đi?

Một đám người dáng vẻ khác nhau, đều có suy nghĩ trong lòng mỗi người rời Kiêm Gia viện, nói lời từ biệt lẫn nhau, Bùi Nguyên Ca lại gọi Bùi Nguyên Xảo lại, cùng nhau đi tới vài bước, đợi sau khi những người khác đều rời đi, mới hỏi: "Nhị tỷ tỷ, làm sao ngươi có thể đi đến Kiêm Gia viện?" Thời gian đám người này nhận được tin tức quá nhanh, có vẻ thật không bình thường, tuy rằng Bùi Nguyên Xảo cũng có tâm cơ, quan hệ hai người vẫn coi như là hòa hợp, có lẽ có thể nói cho nàng.

Bị Bùi Nguyên Ca lên tiếng giữ lại, Bùi Nguyên Xảo đã đoán được nàng muốn hỏi cái này, trả lời: "Ta vốn đang ở trong phòng thêu, là đại nha hoàn của ta nghe thấy bà tử đi ngang qua nói chuyện, nói phu nhân bị bệnh, trở về nói cho ta biết. Ta.... Trong lòng hơi lo lắng, thì muốn chạy tới thăm.” Trong bốn vị tiểu thư, ở bên trong phủ địa vị nàng thấp kém nhất, hoàn cảnh cũng xấu hổ nhất, bên trong phủ gió thổi cỏ lay gì đó cũng sẽ có thể ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của nàng, bởi vậy không thể không chú ý.

Hơn nữa Thư Tuyết Ngọc là mẹ cả của nàng, hôn sự tương lai của nàng toàn bộ nắm giữ ở trong tay bà, Bùi Nguyên Xảo càng muốn tìm cơ hội thể hiện ra vẻ nịnh bợ.

Bùi Nguyên Ca nhìn kỹ mặt của nàng ấy, một lúc lâu mới gật gật đầu, nói: "Đa tạ nhị tỷ tỷ báo cho biết. Nhị tỷ tỷ muốn tới trong phòng ta ngồi một chút hay không?"

Bùi Nguyên Xảo rất biết linh hoạt, vội hỏi: "Tứ muội muội còn bận việc, ta sẽ không quấy rầy, cáo từ trước."

Đợi sau khi Bùi Nguyên Xảo rời đi, Bùi Nguyên Ca thuận tiện ngồi ở bên dưới giàn hoa tường vi, bộ dạng khép mi im lặng suy nghĩ. Nhìn bộ dáng Bùi Nguyên Xảo, chắc là không giống như là đang nói dối. dieenddafnleequysddoon Nhưng mà nếu truyền ra chính là tin tức mẫu thân bị bệnh, người khác thì cũng thôi, Bùi Nguyên Dung chắc sẽ không tới, hơn nữa vẻ mặt hai vị di nương cũng không nên như vậy. Xem ra, tin tức truyền tới mỗi viện, chắc là không giống nhau rồi, hơn nữa đều bắt được suy nghĩ ở trong lòng mỗi người, khiến các nàng không thể không đến xem xét.

Vậy rốt cuộc là ai phát tán tin tức ra ngoài?

Hao tổn tâm cơ như vậy, nhằm vào suy nghĩ ở trong lòng mỗi người, dẫn các nàng tới Kiêm Gia viện, mục đích của người nọ lại là cái gì? Chẳng lẽ chỉ là vì khiến mọi người tới xác định chuyện này sao? Phần thủ đoạn linh lung này nghiền ngẫm suy nghĩ trong lòng người khác, có chút giống bút tích của Bùi Nguyên Hoa, nhưng trong khoảng thời gian ngắn có thể không dấu vết truyền tin tức khác nhau vào viện của mọi người, mạng lưới người như thế, cũng không phải Bùi Nguyên Hoa có thể có được. Suy xét đến hai điểm này, trong đầu Bùi Nguyên Ca từ từ hiện ra một cái tên khác tới.

"Tử Uyển, tìm người nhìn chằm chằm Tứ Đức viện hết mức cho ta, có tình hình gì kỳ lạ đều báo lại ngay."

※※※

Tuy rằng Thư Tuyết Ngọc đang cố gắng che giấu, nhưng bà đột nhiên viện cớ ốm, vẻ mặt khác thường, Đồng Trạch viện lại đánh quân côn hộ vệ, hơn nữa mấy ngày nay, khi Bùi Chư Thành và Thư Tuyết Ngọc gặp mặt thì lạnh lùng giằng co, và cả hai lờ đi, dưới sự thúc đẩy của người có lòng, tin tức lão gia và phu nhân cãi nhau cứ như đã mọc cánh, truyền ra nhanh như bay ở Bùi phủ, khơi dậy ngàn tầng hoa sóng.

Nhất là Liễu di nương và Tiếu di nương, suy nghĩ trong lòng lại càng linh hoạt, không ngừng tính toán chuyện này.

"Xem ra, tin tức này thì chắc chắn không thể nghi ngờ, không từ mà biệt, chỉ nói tình hình gặp mặt hiện tại giữa lão gia và phu nhân, người sáng suốt đều có thể nhìn ra có vấn đề." Tiếu di nương và Liễu di nương ngồi ở trong sân Phi Sương viện, phái bọn đại nha hoàn đi trông coi không cho người tới gần, hai người thì thầm khe khẽ, "Phu nhân và lão gia cãi nhau, vậy đúng là cơ hội tốt của chúng ta. Nhớ ngày đó, Chương di nương không phải là dựa vào cơ hội lão gia và phu nhân khắc khẩu không vừa mắt, dùng hết thủ đoạn, rốt cục cuối cùng lật đổ phu nhân, vinh sủng mười năm không suy, nếu không phải trước đó đắc tội tứ tiểu thư, chỉ sợ đến bây giờ vẫn là phong quang vô hạn (vô cùng nở mày nở mặt)."

Nghĩ đến khoảng mười năm quyền hành phú quý này của Chương Vân, trong đôi mắt Liễu di nương hiện lên sáng rỡ vô cùng hâm mộ.

Trước kia biết Chương Vân lợi hại, đóng viện không ra, nhưng đây cũng không đại biểu nàng hoàn toàn không biết gì cả với chuyện Bùi phủ, vậy đến mười năm, ở trên mọi người Tứ Đức viện đã giống như dính phấn vàng, đi đến đâu đều là hào quang vạn trượng mọi điều may mắn, một đứa nha hoàn nhị đẳng, chi phí ăn mặc cũng hơn so với những di nương các nàng, lại càng không cần nói đến Chương Vân, tùy tiện lấy ra một món trang sức, cũng đủ để các nàng thèm muốn rất lâu ở trong mơ.

Liễu di nương nằm mơ cũng muốn trải qua ngày như Chương Vân, hiện tại có cơ hội ở trước mặt, sao có thể không động lòng?

"Vậy ngươi nói, chúng ta cần phải làm như thế nào?" Liễu di nương vội vàng hỏi, nàng mồm miệng lanh lợi, quen biết lấy lòng người, nhưng nếu bàn về mưu kế, vẫn là Tiếu di nương Văn Tĩnh càng tốt hơn, bởi vậy mỗi lần làm việc, đều là Tiếu di nương bày mưu tính kế, còn nàng xông pha chiến đấu. Đối với loại tình huống này, ngược lại nàng không sao cả, dù sao nàng gánh vác ở phía trước, nếu có được lợi ích, cũng nhiều hơn so với Tiếu di nương.

"Thiệt thòi trước kia ngươi từng làm việc lại vẫn đi theo Chương di nương, sao một chút cũng không học theo?" Tiếu di nương cười không hài lòng liếc nhìn nàng, trên mặt điềm đạm nho nhã hoàn toàn là vẻ im lặng suy nghĩ, suy tư lúc lâu, sau đó lại trở lại thì thầm nói với Liễu di nương chuyện vừa thông suốt, "Ngươi cứ.... Sau đó ở đây.... Nếu không được, vậy.... Nhưng mà, chuyện này phải chọn đúng thời cơ, phu nhân thì cũng thôi, vị tứ tiểu thư kia lại thật sự thông minh, đừng để nàng ấy nhìn ra đựơc vấn đề."

"Lúc nào cơ?"

"Ta nghe người ta nói, hiện tại tứ tiểu thư đang thay phu nhân xử lý cửa hàng đồ cưới, nhận làm chuyện gì, dù sao ba ngày này có vẻ sẽ bận rộn. Ngươi cần phải nắm chặt cơ hội." Tiếu di nương nói xong, lại thì thầm xong một trận trực tiếp dạy tuỳ cơ hành động.

Sau khi nghe xong, Liễu di nương cười đẩy nàng ta một phen, nói: "Trách không được vừa rồi ngươi nói ta ngu dốt, thật sự không thông minh bằng ngươi. Ta thì chút xíu cũng không học được bản lãnh của Chương di nương, d!^Nd+n(#Q%*[email protected] ngươi lại học toàn bộ. May mà chúng ta đủ thông minh, lúc ấy đã quy phục Chương di nương, sau đó an phận, bằng không, lúc này chỉ sợ ngay cả xương cốt cũng tìm không ra rồi."

"Cũng không phải vậy sao?" Lòng Tiếu di nương có lưu luyến song, "Chỉ là, hiện tại chúng ta cũng nên trải qua ngày lành rồi!"

Hai người nói xong, cười ầm lên thành một đoàn, xem ra vui vẻ hòa hợp.

Sau đó, ở trong phần vui vẻ hòa hợp kia, ánh mắt Liễu di nương lại dần hiện ra hình dạng lờ mờ kỳ lạ, tuy rằng Tiếu di nương này không bằng vẻ ngoài xinh đẹp của mình, nhưng thật sự rất thông minh, thật thông minh, ngay cả thủ đoạn của Chương di nương cũng học ** được, nhưng trước mắt nàng ta có thể tính kế Thư Tuyết Ngọc như vậy, tương lai khi hai người tranh giành tình cảm, cũng có thể tính kế nàng giống vậy. Đợi cho mình sau khi nhờ sự giúp đỡ của nàng ta lật đổ Thư Tuyết Ngọc, nhất định phải xuống tay trừ bỏ nàng ta trước, bằng không tương lai nhất định thành họa lớn.

Ý nghĩ này hiện lên, Liễu di nương liền cười đến càng thêm đẹp đẽ ngọt ngào, lại bảo người lấy trà bánh lại đây hai người ăn.

Sau khi lãng phí một thời gian ở Phi Sương viện, Tiếu di nương đứng dậy cáo từ, trở lại Uyển Nguyệt viện của mình, ngồi im một lúc lâu, xinh đẹp nho nhã trên mặt Văn Tĩnh đột nhiên rút đi, lộ ra ý cười lạnh hứng thú đến. Liễu di nương thứ ngu xuẩn kia, nghĩ đến một kế này của nàng không thành còn có một kế thì cho rằng thông minh rồi hả? Không biết, đòn sát thủ chân chính vốn không phải tay chân ngu xuẩn này của nàng ta, mà là.... Chính bản thân Liễu di nương!

Chương di nương bị giam lỏng, Liễu di nương và phu nhân lại lưỡng bại câu thương (tổn hại lẫn nhau), thê thiếp trong phủ chỉ còn lại một mình nàng...

Nghĩ tới tương lai tốt đẹp, khóe miệng Tiếu di nương thoáng cong lên ý cười từ đáy lòng, nói với đại nha hoàn bên cạnh mặc áo ngoài màu xanh nhạt, váy lụa trắng: "Hỉ Thước, lần này nhờ có ngươi bày mưu tính kế, cho ta nghĩ đến ý kiến hay này. Ngươi yên tâm, đợi sau khi ta trở thành di nương chưởng phủ, nhất định sẽ nâng ngươi lên làm thông phòng, nếu có thai, sẽ nâng ngươi làm di nương, tương lai bảo đảm ngươi vinh hoa phú quý, không cần làm nô tỳ mặc cho người bắt nạt."

"Đa tạ di nương đề bạt!" Hỉ Thước cười, ánh mắt lập tức cong thành hai vầng trăng rằm, "Nói ra cũng khéo, mẹ nô tỳ vốn là từng làm việc ở trong viện Chương di nương, trong lúc vô ý từng nghe được lời Chương di nương nói, biết thủ đoạn bà ta đối phó phu nhân. Vừa vặn rất giống với tình hình hôm nay, nói ra cũng là vận may của di nương đến, nên ngài gặp được cưng chiều nở mày nở mặt, bằng không làm sao có thể khéo như vậy? Nô tỳ không dám mong hão không nên muốn, chỉ cần di nương ngài hài lòng, nô tỳ tự nhiên sẽ cùng được thơm lây, hơn nữa, nô tỳ tin tưởng, tình cảm nhiều năm như vậy, di nương nhất định sẽ không bạc đãi nô tỳ."

Tiếu di nương cười, tán thưởng gật đầu: "Ngươi là một cô nương thông minh!"

Hỉ Thước vốn là tiểu nha hoàn trong viện Chương Vân, phái đến nơi này của nàng có một ít ý giám thị. Nhưng nha hoàn này rất thông minh, sau khi đến bên cạnh nàng không lâu thì quy phục nàng, đối với bên Chương Vân kia chính là qua loa cho xong. Dù sao, khi đó Chương Vân tuy là nở mày nở mặt, nhưng cũng không coi trọng Tiếu di nương và Liễu di nương, Hỉ Thước chỉ là một cơ sở ngầm không quan trọng gì, có cũng được mà không có cũng không sao, lấy không được bao nhiêu lợi ích; mà ở Uyển Nguyệt viện, Hỉ Thước cũng là đại nha hoàn nhất đẳng, Bùi phủ cũng không khắt khe di nương, nàng tùy tiện ban cho mấy thứ này nọ xuống, thì cũng đủ cho nha đầu kia chi phí vài năm.

Thà làm đầu gà, không làm đít trâu.

Như vậy, những năm gần đây, Hỉ Thước thông minh lanh lợi minh, tuỳ mặt gửi lời, hỏi thăm tin tức, bày mưu tính kế cũng là một người có năng lực, dần dần trở thành cánh tay đắc lực của nàng. Lần này sau khi nghe nói chuyện phu nhân và lão gia cãi nhau, thì lập tức giúp nàng bày mưu tính kế, để nàng khuyến khích Liễu di nương gây chuyện, tiến tới chuẩn bị trừ bỏ Liễu di nương và phu nhân, trở thành người quan trọng nhất ở Bùi phủ. Mà nàng ra chủ ý thật sự kín đáo có thể làm, vừa vặn nhằm vào điểm yếu của lão gia và phu nhân... Càng khó có được là, nha hoàn Hỉ Thước này không kể công, cũng không có suy nghĩ leo lên giường lão gia, thật sự là người làm trung thành đáng tin.

Hỉ Thước nói, đây là vận may của nàng đến.... Tiếu di nương mỉm cười, quả thật, đến lúc nàng sáng lạn huy hoàng rồi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »