Đích Nữ Vô Song

Lượt đọc: 42763 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »
Chương 18
ghen tuông, diệp vấn quân vô lý khiêu khích

❊ ❊ ❊

Một nữ tử yêu kiều đứng dưới giàn hoa màu tím nhạt, khuôn mặt trắng hồng, con ngươi linh hoạt như làn nước dao động, đoan trang nhưng không mất đi vẻ quyến rũ, mũi cao môi anh đào, phong tư thanh nhã. Mái tóc đen vấn kiểu lưu vân kế [1], trâm bạch ngọc hồ điệp cắm lệch, mặc áo xanh nhạt lộ một ít cánh tay, váy lụa trắng, dải lụa màu đỏ điểm hoa mai rủ xuống, tao nhã nhưng vẫn thanh diễm. Tuy còn nhỏ tuổi, vóc dáng chưa nảy nở, nhưng đã vô cùng xinh đẹp.

[1] Lưu vân kế: kiểu tóc búi lệch một bên trên đỉnh đầu, uốn lượn như mây. Giống thế này

Gió thổi hoa, hoa tím rơi, tô điểm cho nữ tử đẹp như tranh, cùng với váy trắng nhẹ nhàng, tạo thành một bức họa tuyêt mỹ.

Mà mỗi người nhìn bức họa này, đều có một cảm giác, tựa như khắp nơi muôn hoa khoe sắc, oanh oanh yến yến ở đây, nháy mắt đều trở thành bối cảnh, chỉ để làm nổi bật người trước mặt, thanh tú diễm lệ.

Từng tiếng hít thở không ngừng vang lên, cả nam cả nữ. Đây là Bùi Nguyên Ca, vị dung mạo tầm thường, không tài không đức kia sao? Người ngỗ nghịch với tiên sinh, tứ tiểu thư ngoan độc trách phạt cả nhũ mẫu sao? Nhiều người khó mà tin được, nữ tử trước mặt rõ ràng u tĩnh thanh nhã như vậy, mềm mại động lòng người. Lời đồn thật sự không tin được!

Người khó tin nhất, không ai khác ngoài Bùi Nguyên Dung.

Người này thật sự là Bùi Nguyên Ca sao? Xấu xí ngu dốt, luôn bị mình tính kế ức hiếp, sao đột nhiên lại đảo ngược hoàn toàn? Chẳng những trở nên nhanh mồm nhanh miệng, mà ngay cả chính nàng vẫn luôn kiêu ngạo mình xinh đẹp, giờ cũng bị nàng ta che mất. Bùi Nguyên Ca thành lưu vân cao quý trên trời, còn nàng ngược lại thành nước bùn dơ bẩn, điều này sao có thể? Bên cạnh truyền đến tiếng nữ tử cười khẽ, những từ "ghen tị" "chê" "ngu xuẩn" linh tinh hỗn loạn, hiển nhiên là nhằm vào những lời của nàng vừa nãy mà nói, vừa tức vừa nôn nóng, khiến nàng muốn phát điên lên.

An Trác Nhiên nhìn Bùi Nguyên Ca không chớp mắt, giống như kinh hãi khó tả.

Hắn từng gặp qua Bùi Nguyên Ca. Nàng hoặc là cúi đầu, tóc mái dài che kín khuôn mặt, trên mặt chát son phật thật dày, ủ dột âm trầm; hoặc là điêu ngoa ngoan độc trách cứ thị tỳ trong viện. Nàng khi đó cùng với người trước mắt bộ dáng nhẹ nhàng mềm mại, ôn nhu thanh nhã này như là hai người khác nhau. Chắc ngụy trang thôi? An Trác Nhiên tự an ủi chính mình, bộ dáng xinh đẹp thì thế nào? Bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong thối rữa, nữ tử đạo đức bại hoại như vậy, căn bản không xứng làm thế tử phi của hắn! Cho dù vậy, trong lòng vẫn không khỏi tiếc nuối, mỹ nhân như thế...

Nhìn An Trác Nhiên thất thần, một nữ tử mặc áo váy dệt kim trang gấm hoa, cách đó không xa hừ lạnh một tiếng, đem ánh mắt oán độc chuyển hướng Bùi Nguyên Ca.

Biết mọi người đang nhìn mình, Bùi Nguyên Ca vẫn mỉm cười như cũ, không kiêu ngạo không siểm nịnh. Hiệu quả rung động nàng muốn đã đạt được, giờ không cần làm gì cả, chỉ cần tiếp tục trưng ra vẻ xinh đẹp của nàng, phong thái tao nhã cùng với sự rụt rè, cũng đã hung hăng đánh cho Bùi Nguyên Dung và An Trác Nhiên vài cái tát rồi. Bước nhẹ nhàng tới trước mặt Bùi Nguyên Dung, cười hồn nhiên, điềm đạm nói: "Tam tỷ, không giúp muội giới thiệu chút sao?"

Biết rõ giờ Bùi Nguyên Dung tuyệt đối không muốn nhìn thấy mặt mình, nhưng Bùi Nguyên Ca cố tình muốn xuất hiện ở trước mặt, cố tình muốn kề cận nàng ta. Không vì cái gì khác, chính là muốn khiến nàng ta ngột ngạt, khiến nàng ta ấm ức, làm cho nàng ta tức giận, nhưng không tìm được lý do phát tiết. Đương nhiên, nếu có thể kích nàng ta phát tiết, ngôn hành luống cuống, mất mặt trước mặt bao người, như vậy càng tốt!

Bùi Nguyên Dung đã sớm tức giận không thể cười nổi, tay xiết chặt chiếc khăn giấu ở trong ống tay áo.

Đúng lúc này, một nữ tử một thân kim chức áo váy gấm hoa tới sát bên người Bùi Nguyên Ca, hung hăng dẵm lên chân nàng một cái, còn dùng lực dí thật chặt, sau đó điệu bộ khoa trương ra vẻ kinh hoảng nói: "Ai nha, thực xin lỗi nha, Bùi tứ tiểu thư, ta không phải cố ý muốn giẫm vào chân của ngươi, mà do không cẩn thận thôi! Ngươi sẽ không trách ta, đúng không?" Đuôi lông mày nơi khóe mắt nhếch lên không che giấu sự khiêu khích, chờ nàng nổi giận.

Mọi người vốn đang chú ý bên này, huống chi nữ tử này dáng vẻ làm bộ, thanh âm bén nhọn, muốn không chú ý cũng khó.

Không đợi Bùi Nguyên Ca mở miệng, chỗ lan can bên cạnh có người sớm phát tác, một thân gấm vóc đỏ tươi thượng nhu cân đối, nữ tử váy hồng sắc mặt trầm xuống, tức giận quát: "Diệp Vấn Quân, nơi này là Trầm hương điện, ngươi muốn khóc lóc đùa giỡn thì về Diệp gia đại trạch của ngươi. Đừng tưởng rằng ngươi là chất nữ của Hoàng hậu nương nương thì có thể kiêu ngạo làm càn như vậy, gặp ai cũng muốn khi dễ! Nếu ngươi vẫn như thế, lát nữa ta sẽ đi báo ngay cho Liễu quý phi nương nương!"

"Ôn Dật Lan, Bùi tứ tiểu thư người ta cũng chưa lên tiếng, ngươi ra vẻ cái gì, muốn làm Kinh Kha, Nhiếp Chính [2] sao? Ta đã nói, ta không phải cố ý." Diệp Vấn Quân nói đúng lí hợp tình, chỉ vào Bùi Nguyên Ca, quát: "Ngươi nói đi, ta không phải cố ý? Vốn không phải lỗi của ta, ta cần gì khóc lóc òm sòm? Cần gì đùa giỡn? Bùi Nguyên Ca, ngươi nói xem, là ta sai sao? Chúng ta đến trước mặt Hoàng hậu nương nương phân trần đi!" Chuyển sang Hoàng hậu nương nương, hàm ý uy hiếp rất rõ ràng.

[2] Kinh Kha, Nhiếp Chính: 2 nhân vật thời Xuân Thu, xả thân vì bạn bè. Nhiếp Chính đâm chết Hiệp Luỹ rồi tự băm mặt mình ra để báo thù cho Nghiêm Toại; Kinh Kha biết rõ đi tìm chết nhưng vẫn hành thích vua Tần, chỉ vì nể thái tử Đan.

Xem ra hai người này đối chọi gay gắt đã thành thói quen, nhưng mà lúc nãy Diệp Vấn Quân chắc chắn nhằm vào nàng, tuyệt không thể nghi ngờ. Kỳ lạ, mình đâu có chỗ nào đắc tội Diệp Vấn Quân? Chẳng lẽ không cam lòng mình nổi bật hơn nang ta? Bùi Nguyên Ca suy tư, đau đớn dưới chân nhất thời bị quên đi.

Ôn Dật Lan tức giận đỏ bừng mặt, đi tới nói với Bùi Nguyên Ca: "Ngươi đừng sợ, cứ nói thẳng ra, ta rõ ràng nhìn thấy nàng ta cố ý giẫm chân ngươi!"

Trong lúc nhất thời, ánh mắt mọi người tập trung lại trên người Bùi Nguyên Ca, có người vui sướng khi người khác gặp họa, cũng có người cảm thấy đồng tình.

Hai nữ nhân này, một là đích nữ Lại bộ thượng thư Diệp Lăng Hải, một là tôn nữ (cháu gái) đại học sĩ Nội các Ôn Cảnh, cả hai đều không dễ chọc. Hai người còn cố tình nhắc đến Hoàng hậu và Liễu quý phi, củ khoai lang phỏng tay này, Bùi Nguyên Ca coi như xui xẻo, bị kẹp giữa hai người.

Tuy rằng không rõ lắm thân phận hai người này, nhưng nghe đến Liễu quý phi và hoàng hậu, Bùi Nguyên Ca cũng biết khó giải quyết. Người sáng suốt đều nhìn ra được là Diệp Vấn Quân cố ý khiêu khích, nhưng nàng ta đã giành trước nói không phải cố ý, nếu mình còn tức giận, tất nhiên sẽ bị nàng ta bắt lấy nhược điểm, nói mình lòng dạ hẹp hòi, vô sự sinh lãng. Nếu thực sự nháo đến chỗ hoàng hậu, cũng không tốt cho mình. Nhưng cứ nhẫn nại như vậy, sẽ người ta tưởng rằng mình yếu đuối được nước lấn tới, mọi người sẽ bàng quang nhìn nàng bị “chỉnh”. Kế sách trước mắt, chỉ có miên lý tàng châm [3], lấy nhu hóa cương.

[3] miên lí tàng châm: trong bông có kim; ý nói bề ngoài mềm mỏng trong cứng rắn.

Bùi Nguyên Ca hạ quyết tâm, phúc thân nói: "Hai vị tỷ tỷ không nên cãi vã, việc này nguyên là lỗi của tiểu muội".

Nghe nàng nói như vậy, tất cả mọi người cho rằng nàng nhẫn nhục chịu đựng, không khỏi lộ vẻ mặt khinh bỉ, đều là đích nữ hào môn thế gia, người như vậy nhất định không có kết cục tốt! Diệp Vấn Quân đắc ý, luôn miệng nói: "Ta sớm nói rồi không phải lỗi của ta!" Ôn Dật Lan tức giận dậm chân, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: "Ngươi nha ngươi nha, không phải lỗi của ngươi, ngươi nhận bậy cái gì nha?"

"Đương nhiên lỗi của ta." Bùi Nguyên Ca thần sắc ôn hòa, ngữ điệu nhu nhã: "Đều do ta, cung điện này to như vậy, chân ta để chỗ nào không để, lại để dưới bàn chân Diệp tiểu thư. Diệp tiểu thư vừa nhấc chân, ta cũng sẽ không bị giẫm? Chân ta để chỗ không được để, chẳng lẽ còn không phải lỗi của ta sao?"

Nhìn Bùi Nguyên Ca vẻ mặt chân thành, Diệp Vấn Quân không nhận ra ý trào phúng trong câu nói, lại vẫn cho rằng nàng ta thực sự nhận sai, nhất thời không biết có nên tức giận hay không, sững sờ tại chỗ.

Ôn Dật Lan "xì" một tiếng, che tay áo cười, thừa dịp Diệp Vấn Quân ngẩn ngơ, không cho nàng ta cơ hội phát tác, lôi kéo tay Bùi Nguyên Ca, nói: "Giờ chân ngươi để đúng chỗ một chút, nếu không ta giẫm vào, thì đều là lỗi của ngươi đó!" Nói xong, quay đầu nhìn Diệp Vấn Quân, không nhìn được mà bật cười.

Diệp Vấn Quân lúc này mới phản ứng lại, đang định vung tay tức giận rời đi, bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, khẽ nhếch mắt lộ ra chút ngoan độc, sắc mặt vui mừng: "Đợi chút, Ôn Dật Lan, ngươi đứng lại. Ngươi vừa rồi nói cái gì? Nếu ta lại như thế, ngươi sẽ đi nói cho Liễu quý phi? Mọi người đều biết, Hoàng hậu nương nương mới là người đứng đầu hậu cung, có gì tranh chấp, đều do Hoàng hậu nương nương quyết đoán, trong lời của người thì đem hoàng hậu nương nương đặt chỗ nào? Còn có ngươi Bùi Nguyên Ca, ngươi ở bên cạnh nghe rõ ràng, lại im lặng không nói tức là ngầm đồng ý. Có phải ở trong mắt các ngươi, Liễu quý phi đã sớm áp đảo Hoàng hậu nương nương phải không?"

Lời này rất nghiêm trọng, trực tiếp dính líu tới tranh đấu hậu cùng, và tội bất kính với Hoàng hậu nương nương. Tuy rằng mọi người biết Diệp Vấn Quân càn quấy, nhưng trời nói có lí, khó có thể cãi lại, nếu tội danh này là thật, không chỉ khiến Ôn Dật Lan và Bùi Nguyên Ca xui xẻo, mà ngay cả Liễu quý phi cũng sẽ bị liên lụy. Bùi Nguyên Dung vui sướng khi người gặp họa, Bùi Nguyên Ca, để cho ngươi kiêu ngạo đắc ý, lần này đáng đời ngươi?

Sắc mặt Ôn Dật Lan lập tức trở nên trắng bệch...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »