Đích Nữ Vô Song

Lượt đọc: 42777 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »
Chương 19
trộm thơ yêu sủng, tứ tiểu thư nhân phẩm ti tiện?

❊ ❊ ❊

Ôn Dật Lan muốn giải thích, nói rằng vì đang ở cung của Liễu quý phi, nàng mới nói như vậy. Nhưng không cách nào bác được Diệp Vấn Quân chất vấn, nôn nóng đến mức cả ngươi run rẩy. Bùi Nguyên Ca nhẹ nhàng cầm tay nàng, đột nhiên kinh hoảng thất sắc hô lớn: "Xong rồi xong rồi, lần này ta xong rồi!"

"Bây giờ mới biết ngươi xong rồi sao? Đã muộn!" Diệp Vấn Quân cười lạnh.

"Hôm qua nha hoàn trong viện ta cãi nhau, ta trách cứ đôi câu, vốn nghĩ không có gì. Giờ ngẫm lại, là đại bất kính a!" Bùi Nguyên Ca vẻ mặt như đưa đám, hai bàn tay đan chặt vào nhau, nói: "Viện của ta ở Bùi phủ, chủ nhân Bùi phủ là phụ thân ta, ta hẳn phải bẩm báo phụ thân xử lý mới đúng. Bùi phủ lại ở kinh thành, thuộc Đại Hạ vương triều, Hoàng thượng đứng đầu Đại Hạ, nói cách khác, phụ thân phải đem chuyện này bẩm báo cho hoàng thượng, để hoàng thượng quyết đoán cuối cùng. Nhưng mà, chuyện này ta lại tự mình xử lí. Ta thật sự không muốn vượt qua phụ thân, càng không dám bất kính với hoàng thượng... Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?"

Đôi mắt trong suốt rưng rưng, kinh hoảng nhìn chung quanh, gấp đến độ sắp khóc, khiến người ta thương tiếc.

Ngu ngốc! Diệp Vấn Quân khinh thường cười nhạo nói: "Ngươi nghĩ ngươi là ai? Hai nha hoàn trong viện cãi nhau, chuyện nhỏ nhặt không đáng kể này, ngươi cũng muốn ẫm ĩ đến chỗ phụ thân ngươi sao? Còn muốn thỉnh hoàng thượng quyết đoán! Tốt xấu ngươi cũng là chủ nhân trong viện, ngay cả chuyện này cũng không quản được, thì cũng quá vô dụng đi!"

"Nói như vậy, ta là chủ nhân, chuyện cãi nhau nhỏ này, ta có thể xử lý?" Bùi Nguyên Ca như hiểu ra, bỗng nhiên chuyển chủ đề, ngưng mắt nhìn Diệp Vấn Quân, nói: "Vậy ta cũng không hiểu, Trầm hương điện trong Trường Xuân cung của Liễu quý phi, Liễu quý phi thân là đứng đầu một cung, chẳng lẽ ngay cả chuyện hai nha đầu cãi nhau tình cũng quản không được, ngược lại còn phải làm phiền Hoàng hậu nương nương sao? Hay là, Diệp tiểu thư cảm thấy, Liễu quý phi nương nương chính là vô dụng như vậy?" Lập tức phản vấn Diệp Vấn Quân.

Diệp Vấn Quân lúc này mới biết mục đích của Bùi Nguyên Ca, cứng họng nói không nên lời.

Mọi người xung quanh đều thở phào, bọn họ cũng nghe thấy Ôn Dật Lan nói, cũng không mở miệng cản lại, chiếu theo lời Diệp Vấn Quân, tất cũng bị liên lụy. Hiện tại bị Bùi Nguyên Ca nói hai ba câu hóa giải việc này, ai nấy đều yên tâm, thầm khen Bùi Nguyên Ca thông minh, rối rít trêu ghẹo đùa giỡn, coi như quên đi đi chuyện này.

"Vị Bùi tứ tiểu thư này, thật ra rất thú vị." Trên lầu cao, Liễu quý phi khoan thai, quyến rũ, cười phân phó cung nữ vài câu, quay đầu nhìn nam tử dung mạo kinh thế bên cạnh, trong ánh mắt lóe lên dị sắc không dễ phát hiện: "Mặc nhi, con cảm thấy sao?"

Vũ Hoằng Mặc không đáp, đôi mắt phượng chăm chú nhìn bóng dáng màu trắng dưới lầu, khóe miệng hiện lên nụ cười tà mị.

Bùi tứ tiểu thư...

Bên giàn hoa, một cung nữ áo xanh đi tới bên cạnh Bùi Nguyên Ca, cung kính nói: "Bùi tứ tiểu thư, giày của người bị bẩn, quý phi nương nương phái nô tỳ tới mời tiểu thư đến Thiên điện đổi giày mới, sau đó sẽ mời thái y đến xem vết thương ở chân của tiểu thư. Thỉnh tiểu thư đi cùng nô tỳ!"

Liễu quý phi săn sóc chu đáo như vậy ư? Không biết là bản tính vốn có hay có ý đồ khác? Bùi Nguyên Ca thầm nghĩ.

Nhưng mà, Thiên điện xa hoa không có nhiều người, thái y chẩn trị qua, nói nàng chỉ bị ứ thương một chút. Cung nữ giúp nàng xoa bóp tan máu bầm dựa theo thái y phân phó, còn đưa nàng thay đôi giày mới tinh xảo, sau đó mới dẫn Bùi Nguyên Ca trở lại chính điện. Tất cả mọi người đều đã nhập điện, Liễu quý phi còn chưa tới, buổi tiệc cũng chưa chính thức bắt đầu, nhưng không khí cũng đã bắt đầu náo nhiệt, rất nhiều người vây quanh một bức họa, hứng thú thảo luận sôi nổi.

Di chuyển ánh mắt, nhìn Bùi Nguyên Dung.

Nàng ta bị vây giữa mọi người, mặt đỏ hồng, thần thái phấn chấn, nữ tử nhìn bằng ánh mắt ghen tị, còn nam tử thì tán thưởng, nhìn qua vô cùng nổi bật. Bùi Nguyên Ca cảm thấy kì lạ, Bùi Nguyên Dung ngoài dung mạo minh diễm bên ngoài, tài nghệ còn lại đều tầm thường, sao có thể được tôn sùng như thế? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Nghĩ vậy, nàng tao nhã đi tới, nhẹ giọng kêu: "Tam tỷ tỷ."

Ngoài dự đoán, Bùi Nguyên Dung không đổi sắc nhìn nàng, ngược lại còn cười dài ngoắc tay về phía nàng: "Tứ muội mau tới đây, mọi người đều lấy bức họa này làm chủ đề ngâm thơ, tứ muội ngươi xưa nay tài hoa xuất chúng, nhất định có thể dành được vị trí đầu". Vỗn dĩ nàng vẫn lo lắng, Bùi Nguyên Ca đi theo, sẽ phá hư chuyện tốt của nàng, không ngờ nàng ta lại đột nhiên rời đi, để nàng có thời gian rảnh, thật sự là trời cũng giúp mình!

Bùi Nguyên Ca a Bùi Nguyên Ca, cho dù vừa rồi ngươi gây náo động, đó cũng chỉ như phù dung sớm nở tối tàn, để ngươi mất mặt trở về, từ nay về sau không ngẩng đầu lên được!

Trong lòng Bùi Nguyên Ca cảnh giác, nhưng trên mặt vẫn mang theo ý cười: "Tam tỷ tán thưởng, muội muội tài sơ học thiển, không dám bêu xấu!"

"Tứ muội đừng nên khiêm tốn, hơn nữa, dù thật sự viết không tốt, cũng không tính gì cả, chỉ là trò chơi mà thôi!" Bùi Nguyên Dung khuyên ân cần, nếu nàng ta không nhìn tranh làm thơ, thì mưu kế của mình thực hiện thế nào đây? Trải qua màn kinh diễm ban nãy, hiện tại, Bùi Nguyên Dung càng nóng lòng muốn đạp Bùi Nguyên Ca vào trong vũng bùn, trọn đời không thể xoay người.

"Đúng vậy đúng vậy!" Mọi người phụ họa, đều muốn nhìn tài học của Bùi Nguyên Ca.

An Trác Nhiên nhìn chằm chằm Bùi Nguyên Ca, cười lạnh nói: "Mọi người đừng làm khó dễ Bùi tứ tiểu thư, Bùi tướng quân là võ tướng, sở trường là tung hoành bày trận, nói đến ngâm thơ, kia không phải là bắt Trương Phi cầm kim may sao? Gia học như thế, ta nghĩ không bằng để Bùi tứ tiểu thư biểu diễn hạ vũ, nói không chừng còn là sở trường đó!" Hắn vốn lòng dạ hẹp hòi, Bùi Nguyên Ca là vị hôn thê bị hắn bỏ rơi, giờ lại kinh diễm hơn ngươi như thế, hóa ra ý bảo hắn có mắt không tròng sao. Bởi vậy, trong lòng ghét cay ghét đắng nàng không thua gì Bùi Nguyên Dung, chỉ ước gì nàng lòi cái xấu mất hiện thể diện.

Nghe giọng mỉa mai của hắn, lại đẩy cả Bùi Chư Thành vào, đôi mắt Bùi Nguyên Ca chuyển lạnh, thản nhiên nhìn hắn, bước lên trên.

Trên giấy tuyên thành tinh xảo, bức tranh vẽ cảnh sắc biên cương, bầu trời xa xăm, sông nước khô cạn, tường thành sừng sững cô độc mà hùng tráng, cành dưỡng liệu trơ trụi theo gió lay động, khung cảnh hiu quạnh nhưng không ảm đạm mất hứng, ngược lại có một loại bi tráng thê lương, bức tranh đường nét mạnh mẽ, hiển nhiên là được vẽ từ tay nam tử. Bức tranh đẹp, nhưng lấy chủ đề là phong cảnh biên cương, cảnh sắc bí thương hùng tránh như thế, đừng nói nữ tử, ngay cả nam tử ở đây, đa số đều trang phục phú quý, cũng khó mà viết ra được thơ hay.

Nhưng mà, lại vừa vặn đúng lúc với nàng... Bùi Nguyên Ca mỉm cười.

Bùi Chư Thành lần này từ biên cương trở về, từng giảng thuật qua biên cương thú sự (chuyện lí thú) với nàng, còn mang về một bức bình phong cảnh trí biên cương đại mạc cát vàng, nàng từng lấy nó để viết một bài thơ, hôm nay lấy dùng ở đây thật ra rất đúng lúc.

Ngón tay như ngọc nhấc bút lông, ở trên miếng lục mềm mại chậm rãi chuyển động.

Từ lúc nàng bắt đầu viết, toàn bộ đại điện bỗng nhiên yên tĩnh, đủ loại ánh mắt tập trung trên người Bùi Nguyên Ca, kinh ngạc có, khinh thường cũng có, còn cả không thể tin nổi.

An Trác Nhiên cười lạnh mở miệng: "Bùi tứ tiểu thư thực không biết khiêm tốn, đúng xứng với 4 chữ tài sơ học thiển. Nhưng mà, dù tài sơ học thiển như nào, cũng không nên lấy trộm thơ của tam tiểu thư chứ? Không biết làm thơ thì thôi đi, nhưng vì lấy thánh sủng, lại đi trộm thơ tỷ tỷ, nhân cách ti tiện, người như vậy, thật sự làm bẩn hoa yến của quý phi nương nương!"

Thơ của Bùi Nguyên Dung? Tay chấp bút của Bùi Nguyên Ca dừng lại, ngẩng đầu, đón nhận tươi cười đắc ý của Bùi Nguyên Dung. Thì ra là thế!

Trách không được vừa rồi nàng ta cười tươi với mình... Chắc là từ tay đám người ở Tĩnh Xu trai lấy trộm thi tập của nàng, dành viết thơ trước, sau đó chờ nàng nhảy vào.

Lấy biên cương làm đề thơ vốn sẽ không dễ viết, Bùi Nguyên Ca vừa vặn viết được 1 bài, nhưng không truyền ra ngoài, lại vừa vặn sát đề, tình cảnh này, đương nhiên sẽ thuận tay lấy dùng, cứ như vậy rơi vào cạm bẫy của nàng...

Bởi lời đồn đãi lui hôn, thanh danh của Bùi Nguyên Ca vốn lung lay sắp đổ, nay lại trộm thơ tranh sủng, từ nay về sau, giới danh viện kinh thành, sẽ không còn có chỗ yên ổn cho nàng...

Đủ ti tiện, đủ ngoan độc!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »