Đích Nữ Vô Song

Lượt đọc: 42694 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »
Chương 30
di nương bị nhục, tứ tiểu thư tỏa sáng thọ yến

❊ ❊ ❊

Bùi Nguyên Ca cầm hộp gấm trong tay Tử Uyển. Nàng mở ra, mỉm cười nói: "Nghe nói cha thích nhất là hoa mai nên con gái đã tiện dùng nó để thêu bức “mai thọ đồ” chúc thọ người." Nàng và Tử Uyển cùng nhau mở cuốn tranh được gấp tinh xảo ra. Trên tấm lụa trắng như tuyết, cành cây màu xanh biếc khỏe khoắn, đầu cành điểm sắc vàng ngạo nghễ, hoa mai khí thế ngạo cốt biểu hiện vô cùng nhuần nhuyễn, hiện ra nét vẽ cực kỳ cao siêu. Mực đen như đêm, hồng sa như ngọc, màu sắc rực rỡ nhưng dùng để chúc thọ thì lại không quá thích hợp.

"Tranh đẹp!" Bùi Chư Thành yêu mai thành si (yêu đến mức ngây ngốc), vừa nhìn thấy bức tranh đã bật thốt lên khen ngợi.

Trong lòng Chương Vân không vui, cố ý bới móc: "Tứ tiểu thư nói đây là bức mai thọ đồ, nhưng chúng ta chỉ thấy mỗi hoa mai. Không biết chữ 'Thọ' này giải thích thế nào?"

Không ai có thể ngờ rằng Bùi Nguyên Xảo sẽ tiếp lời. Nàng chăm chú nhìn bức mai thọ đồ rất lâu rồi mới giật mình kinh ngạc nói: "Chợt nhìn qua chỉ thấy hoa mai, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện hoa mai, cành mai thưa thớt có quy luật, vừa vặn tạo thành ấn triện chữ “thọ”, khó trách tên là mai thọ đồ! Trong chữ có họa, trong họa có chữ, bức mai thọ đồ này của tứ muội, có thể nói là tranh chữ song tuyệt!" Chương Vân coi mẹ con bọn họ như cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Nếu so sánh, có lẽ tứ tiểu thư còn tốt hơn rất nhiều.

"Không phải song tuyệt, là tam tuyệt!" Bùi Chư Thành không kiềm được yêu thích trong lòng. Ông đứng dậy nhìn gần hơn rồi bật thốt lên: "Đây không phải bức tranh vẽ mà là tranh thêu! Thêu sống động như thật, nếu không chạm vào đường thêu, quả thực ta cũng không thể tin được! Ca nhi, mai thọ đồ này do chính con vẽ rồi tự thêu sao? Dung chữ với họa, trong họa ẩn chữ, thật sự là ý tưởng tinh tế xưa nay chưa từng có, còn kỹ năng thêu siêu tuyệt như vậy... Ca nhi, mai thọ độ này quá mức hoàn hảo, là thọ lễ tốt nhất ta nhận được”.

Ông quay đầu phân phó Thạch Nghiễn: "Đi tới tiền thính tháo bức xuân mai đồ đang treo xuống, thay bằng mai thọ đồ của tứ tiểu thứ. Ta muốn tất cả mọi người chiêm ngưỡng tài năng xuất chúng của con gái ta!"

Tất cả mọi người đều kinh ngạc, đố kỵ và ao ước.

Xuân mai đồ treo trong tiền thính nơi Bùi phủ đãi khách, chính là do đương kim hoàng thượng tự tay viết. Hoàng thượng rất ít khi vẽ, mà số đại thần được ban thưởng như vậy lại không có mấy ai. Cho nên Bùi Chư Thành vô cùng đắc ý, vẫn luôn treo ở tiền thính khoe khoang. Không ngờ lão gia xem trọng Mai thọ đồ của tứ tiểu thư như vậy, lại lấy nó thay ngự bút của hoàng thượng. Có thể tưởng tượng được, khách khứa ở tiền sảnh nhìn thấy tất nhiên sẽ hỏi. Phen này, danh tiếng của tứ tiểu thư có thể nói không ai sánh bằng.

Tuy kinh phật của Bùi Nguyên Hoa thành tâm nhưng phụ thân lại không tin Phật. Thọ lễ của Bùi Nguyên Xảo bình thường. Còn Bùi Nguyên Dung, loại bảo kiếm trang sức như vậy thực sự quá nhiều, phụ thân cũng phải võ tướng thích chém giết. Chỉ có mai thọ đồ của nàng khiến phụ thân yêu thích. Lòng hiếu thảo và tâm tư nhạy bén của nàng đều được thể hiện ra nên được phụ thân thích là chuyện rất bình thường.

Nhưng Bùi Nguyên Ca cũng không ngờ sẽ như vậy nên hơi bất an nói: "Cha, làm như vậy không tốt lắm đâu?"

"Trẻ con trong nhà thì biết cái gì? Ngự bút của hoàng thượng cao quý như vậy, sao có thể để trong tiền sảnh cho phong sương tuyết vũ, năm tháng ăn mòn được chứ? Đó không phải đại bất kính với hoàng thượng sao?" Bùi Chư Thành nghiêm trang nói, nhanh chóng thay đổi sắc mặt, mặt mày hớn hở: “Nhưng khuê nữ của ta thì khác, mài hỏng rồi thì con lại thêu cho ta bức khác."

Tuy nói như vậy nhưng có ai không nhìn ra ông đang muốn khoe ra ngoài?

"..." Bùi Nguyên Ca yên lặng cúi đầu. Nàng phát hiện, phàm là làm quan lâu dài, miệng ai cũng có thể đổi trắng thay đen. Cha cũng không ngoại lệ.

Chương Vân hoài nghi nói: "Nô tỳ còn tưởng rằng, thầy dạy không ngừng gây khó dễ cho tứ tiểu thư. Không ngờ thư pháp, hội họa và thêu thùa của tứ tiểu thư đã tinh tuyệt như thế? Chẳng lẽ các tiên sinh bị oan uổng rồi sao?" Ánh mắt bà ta sắc bén, Bùi Nguyên Ca trước đây tuyệt đối không có tài hoa như vậy. Người này quả nhiên có vấn đề.

"Lời này của Chương di nương không đúng rồi. Tuy rằng tiên sinh không tốt nhưng cũng không thể vì thế mà bỏ bê chính mình? Muốn được như vậy đều do chăm chỉ luyện tập mà ra. Nếu không, không chỉ mình ta bị mất mặt mà ngay cả phụ thân và Bùi phủ cũng mất mặt theo!" Bùi Nguyên Ca mỉm cười nhưng trong lòng đang rỉ máu. Không ai biết được, kiếp trước nàng xuất giá không có tài nghệ gì. Sau khi xuất giá, nàng phải trải qua bao nhiêu vất vả cố gắng mới có thể học tới mức tinh tuyệt như vậy, thâm chí còn học quản trướng buôn bán. Đơn giản là vì Vạn Quan Hiểu thích nữ tử tài nghệ siêu tuyệt, thích nữ tử hiền lương thục đức.

Hao hết tâm huyết như thế, để cuối cùng đổi bằng tính mạng của nàng và đứa con trong bụng!

Bùi Chư Thành gật đầu tán thưởng lại khiến Bùi Nguyên Dung tức giận đến mức mặt mày trắng bệch. Theo Bùi Nguyên Ca nói, giờ nàng tài nghệ không tinh, chính là không có mặt mũi, còn làm mất mặt phụ thân và Bùi phủ sao?

Đúng lúc này, có hạ nhân bên ngoài báo lại: "Lão gia, Binh bộ thượng thư Trương đại nhân tới chúc thọ, kiệu của Trương phu nhân cũng sắp đến nội viện."

Khách đến chúc thọ đã bắt đầu tới cửa, Bùi Chư Thành ở tiền viện chiêu đãi nam khách. Nữ khách ở hậu viện tất nhiên do Chương Vân là chưởng phủ đón tiếp. Ngày thường đều là thời điểm Bùi Nguyên Dung nổi bật, nhưng hôm nay đã có Bùi Nguyên Ca ở đây, đấu kỳ, hoa yến, "An ngàn quán", tóm lại, Bùi Nguyên Ca cũng coi như nổi danh trong kinh thành. Chính vì vậy, các phu nhân khó tránh khỏi tò mò, lúc này nhìn thấy người thực lại càng kinh ngạc vì mĩ mạo và khí độ trầm tĩnh tú lệ của nàng, toàn thân đều toát lên phong cách quý phái, không ngớt buông lời khen lời.

Những lời này rơi vào trong tai Chương Vân đau giống như kim châm.

Tình cảnh của Bùi Nguyên Dung và Bùi Nguyên Ca lúc này, thật giống bà và Minh Cẩm trước đây. Ai ai cũng khen ngợi Minh Cẩm, còn bà chỉ có thể ở bên cạnh làm nền cho Minh Cẩm. Nhưng năm đó, làm nền như bà còn có thể trừ bỏ Minh Cẩm, khiến Bùi Chư Thành và Thư Tuyết Ngọc trở mặt thành thù, còn bà thì độc đại. Hôm nay cũng giống như vậy, là cơ hội hủy diệt tiện nha đầu này! Bà ta nhìn Bùi Nguyên Dung, cười nói: "Dung nhi, các ngươi đừng ở nơi này gò bó, đưa các tiểu thư đến hậu hoa viên chơi đi!"

"Chương di nương, trước kia không có Tứ tiểu thư ở đây thì không tính. Nay tứ tiểu thư đã ở đây, đích thứ khác nhau, dù sao vẫn phải lấy tứ tiểu thư là trên hết. Sao có thể để cho Bùi tam tiểu thư chiêu đãi các vị tiểu thư được?" Người nói là phu nhân Binh bộ thượng thư Trương thị. Phu quân của bà và Bùi Chư Thành có quan hệ vô cùng tốt. Còn bà vẫn luôn chướng mắt Chương Vân, bởi vậy mới lên tiếng chế giễu.

Lời này vừa nói ra, lập tức có không ít phu nhân chỉ trỏ, lộ vẻ mặt đồng ý.

Tuy Chương Vân quản lí Bùi phủ, nhưng dù sao cũng chỉ là thiếp thất. Những vị phu nhân ở đây trừ người có mưu đồ thì có ai thật sự qua lại thân thiết với bà ta? Chẳng lẽ để nhóm tiểu thiếp trong nhà lấy tấm gương đó mà học theo, chèn ép chính thất, huyên tân đoạt chủ sao?

"Chắc do di nương sơ sót thôi. Việc này cũng không có gì to tát, xưa nay ta không để nó ở trong lòng, di nương cũng không cần tạ lỗi với ta. Mọi người đều là người một nhà nên không cần khách khí như vậy." Bùi Nguyên Ca nói xong, chẳng những biểu dương phong thái của nàng, ngược lại còn đặt tội danh bất kính đích nữ lên đầu Chương Vân. Nàng càng nói không cần tạ lỗi thì Chương Vân càng phải tạ lỗi. Nếu không, trước mắt bao người như vậy, Chương Vân tự mình lộ ra không biết quy củ thì không nói, còn không có khí độ, bị người vạch sai nhưng vẫn không bồi tội với tứ tiểu thư.

Chương Vân không thể nào ngờ được, thọ yến vừa mới bắt đầu, Bùi Nguyên Ca đã hạ uy với nàng như vậy!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »