Đích Nữ Vô Song

Lượt đọc: 42689 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »
Chương 82
xà mỹ nữ chịu thua cầu xin tha thứ?

❊ ❊ ❊

Nghe được Thư Tuyết Ngọc nói muốn an bài hôn sự cho nàng, trong lòng Bùi Nguyên Hoa trầm xuống, môi đỏ mọng không thể kiềm chế mất đi huyết sắc (màu máu). Nàng tự nhận là quốc sắc Phương Hoa, tài mạo song toàn, đức sắc đủ cả, ý định luôn rất cao, không nghĩ tới đãi tuyển nắm chắc lại bất ngờ lạc tuyển. Theo tuổi tác mà nói, nàng đã mười sáu tuổi, quả thực phải bàn việc hôn nhân, nhưng hiện tại nàng thân là thứ nữ, trong phủ lại là Thư Tuyết Ngọc làm chủ, có thể cho nàng nói việc hôn nhân gì đó cho phải?

Hơn nữa còn có một Bùi Nguyên Ca làm khó dễ từ bên trong, nói không chừng sẽ cố ý nhục nhã nàng, làm mối cho nàng một người hàn môn tử đệ (con cháu nghèo hèn, bần hàn).

Đừng nói là hàn môn tử đệ, dù cho gia đình quan lại bình thường, Bùi Nguyên Hoa cũng chướng mắt. Nàng là mỹ nhân hoàn mỹ lộng lẫy như vậy, phải kết duyên với người đàn ông tôn quý nhất thế gian, ít nhất cũng phải gả vào hoàng thất, chỗ khác, thật sự quá bôi nhọ nàng rồi! Nghênh đón đôi mắt Thư Tuyết Ngọc chăm chú sâu xa, Bùi Nguyên Hoa suy nghĩ kỹ càng, bây giờ Thư Tuyết Ngọc sợ rằng hận không thể gả nàng ra ngoài ngay ngày mai, mà nàng nếu muốn thoát khỏi loại vận mệnh này, tự nắm giữ tiền đồ trong tay mình, phải cùng lúc kéo dài thời gian hôn phối, về phương diện khác mau chóng tìm được quyền quý thích hợp, giành trước một bước mới được.

Nắm trong tay quyển trục (trục cuốn tranh), trong lòng Bùi Nguyên Hoa hơi bình tĩnh, nàng đã có cơ hội tiếp cận Ngũ điện hạ.

Về phần người trước, đành phải nói trước cho Thư Tuyết Ngọc tìm chút chuyện, để cho bà tạm thơi không rảnh bận tâm hôn sự của mình! Bùi Nguyên Hoa mưu tính, ra vẻ thẹn thùng cúi đầu nói: “Mẫu thân cứ lấy con trêu ghẹo, nào là hôn sự không hôn sự? Con tình nguyện cả đời không lấy chồng, chỉ hầu hạ phụ thân và mẫu thân. Chẳng lẽ bây giờ phụ thân và mẫu thân có Tứ muội muội hầu hạ dưới gối thì thấy phiền chán con, muốn sắp xếp con ra ngoài hay sao?”

Con gái lớn này luôn luôn đoan trang, rất ít khi lại làm nũng trêu ghẹo như vậy, Bùi Chư Thành cười nói: “Răng bén lưỡi nhọn!”

“Hôn sự gì vậy?” Đúng lúc này, mành cửa tơ tằm thêu hoa chim cá trùng dát vàng vừa vén lên, lộ ra vẻ mặt Bùi Nguyên Ca vui buồn lẫn lộn, bước sen nhẹ nhàng tiến vào trong phòng, Tử Uyển và Mộc Tê đi theo phía sau, cười khanh khách nói, “Còn chưa đi đến cửa đã nghe nói cái gì hôn sự, lập gia đình? Ai phải lập gia đình rồi? Chẳng lẽ phụ thân và mẫu thân muốn tìm đại tỷ phu cho chúng con? Mau nói nghe một chút, ngược lại con muốn xem, ai có thể xứng với đại tỷ tỷ của chúng ta. Với tướng mạo của đại tỷ tỷ chúng ta, con thấy vào cung làm quý nhân cũng là dư dả, đại tỷ tỷ, tỷ nói có phải hay không?”

Vừa nói, vừa cười hướng Bùi Chư Thành và Thư Tuyết Ngọc hành lễ, làm đến bên cạnh Thư Tuyết Ngọc.

Tiện nha đầu này, lại còn dám nhắc đến vào cung làm quý nhân? Nếu không phải nàng phá rối, vốn chính mình đãi tuyển hẳn là không lạc tuyển, lúc này đã được vào cung với nha đầu Chương Văn Uyển kia, thế nào lại vẫn ở lại chỗ này bị nàng ta chế nhạo? Bùi Nguyên Ca chết tiệt này, lại còn nói trước mặt mọi người như vậy, cố ý chọc vào chỗ trong lòng nàng! Trong lòng Bùi Nguyên Hoa giận dữ, trên mặt lại không lộ chút nào, cũng cười nói: “Muội này, tiểu nha đầu miệng toàn nói bừa những gì? Gì mà lấy hay không lấy chồng? Hoá ra là chính muội muốn gả đi? Có phải tự mình xem trúng công tử nhà ai, mau nói ra để cho phụ thân mẫu thân làm chủ cho muội!”

Lời này nguyên là không thoả đáng, nhưng nàng vì giọng điệu vui đùa nói đến, lại có vẻ dường như chỉ là trêu ghẹo muội muội mà thôi.

Bùi Nguyên Ca lại biết lời này của nàng cũng không phải là bắn tên không đích, mà là đang nhắc nhở nàng người thổi sáo ngày ấy, cố ý dừng một chút, quau đầu đi chỗ khác, sẳng giọng: “Đại tỷ tỷ chỉ thích nói bậy! Nói tuổi tác là đại tỷ tỷ lớn, cho dù muốn làm mai cũng là nói cho tỷ trước, đừng lấy muội làm nguỵ trang!” Hờn dỗi rất nhiều, nhưng cũng không có phủ nhận ý trong lòng có người tự mình xem.

Đương nhiên Bùi Nguyên Hoa nghe ra được mấu chốt trong đó, lần này lại không trêu ghẹo, chỉ mím môi cười.

Bùi Chư Thành lại không có ý nghĩ phức tạp như vậy, chỉ ngắm tỷ muội các nàng trêu ghẹo, lo cười nhìn tỷ muội các nàng đấu võ mồm, mắt nhìn con gái nhỏ đang phát hờn dỗi, cười chuyển đề tài nói chuyện qua, nói: “Hoa nhi, quyển trục trong tay con cầm là cái gì?”

“À, chỉ lo đùa giỡn ầm ĩ với Tứ muội muội, thiếu chút nữa đã quên chính sự.” Bùi Nguyên Hoa nhẹ nhàng gõ gõ trán, chợt nói, dịu dàng đi ra phía trước, mở quyển trục ra, nói sang chuyện khác, nói “Đây là trước phụ thân uỷ thác con gái xử lý tuyết săn đồ, đã thêu xong, phụ thân xem tạm thấy thế nào? Nếu không có vấn đề gì bàn, con gái để người mau chóng đưa đi qua cho Ngũ điện hạ, dù sao đã chậm trễ lâu như vậy, không thể lại dây dưa lỡ việc.”

Ngũ điện hạ? Thêu đồ?

Thư Tuyết Ngọc không biết ngọn nguồn sự tình, có chút mạc danh kỳ hiệu (chẳng biết tại sao), không rõ làm sao Bùi Nguyên Hoa có thể có chỗ cấu kết với Ngũ điện hạ. Nhưng thấy khóe miệng Bùi Nguyên Ca mỉm cười, hẳn là bộ dáng hiểu rõ tình hình. Lại hơi hơi yên lòng. Lòng Nguyên Ca so với bà càng có khe rãnh, mọi việc đều có thể phân rõ nặng nhẹ. Nếu nàng biết chuyện này, vẻ mặt lại là như vậy, nói vậy không có gì không ổn thỏa, cũng liền không có hỏi tới.

Sau khi mở quyển trục ra, tuyết bao phủ bi thương, trên đất tuyết mờ mịt, mơ hồ lộ ra hình dáng cây cỏ, bi thương mênh mông. Một vầng Minh Nguyệt hạ xuống, người đàn ông khoác áo choàng màu đen, phóng ngựa tuyết săn, một đoạn hồng y sáng lên rất là loá mắt, gần như là rập khuôn nguyên dạng thêu đồ sang đây. Hơn nữa, tấm thêu đồ này vận dụng nhiều phương pháp thêu đột, nhất là ở trên nhân vật và con bạch hồ kia, rõ ràng rành mạch, cảm giác có dũng khí miêu tả sinh động, hơn nữa rất sống động so với thêu đồ.

Liền biết Bùi Nguyên Hoa sẽ động tay chân!

Bùi Nguyên Ca khẽ mỉm cười, ánh mắt chăm chú nhìn ở trên góc trên bên trái thi từ tuyết săn đồ. Vốn góc trên bên trái là một mảnh để lại trắng, hiện tại lại dùng sợi tơ màu đen thêu một bài ngũ ngôn tuyệt cú, xem nội dung là đang vịnh khen ngợi người cưỡi ngựa dũng mãnh, hai câu sau cùng nhưng là “Trăng tròn sương tiêu tận, năm sau nán lại Phương Hoa”, nhìn như phù hợp tranh vẽ, đang miêu tả Minh Nguyệt Như Sương, muôn vàn cây điêu tàn, chỉ có thể chờ đợi năm sau ý cảnh Phương Hoa, nhưng lấy chữ thứ nhất hai câu này và một chữ liên sau cùng lên, cũng là hai chữ “Viên hoa”, cũng là tên Bùi Nguyên Hoa - - Nguyên Hoa.

Ở trong thêu đồ một vầng Minh Nguyệt, lại viết một bài thơ từ, khảm tên mình đi vào.

Bùi Nguyên Hoa thật là phí tâm tư!

“Tú công của Tú nương này quả là không tệ, nhưng, không thể nào so với kỹ năng thêu của Ca nhi, khác không nói, chỉ bài này không nói gì thêu chữ tuyệt cú (thơ tứ tuyệt), sưc thợ có chút mạnh, xa không bằng bức thọ mai đồ kia của Ca nhi hồn nhiên thiên thành*, gần như làm cho người ta không nhận thức ra là thêu đồ. Chẳng qua, trong phố phường có tay nghề như vậy, cũng không coi như là khó có được rồi.” Lời bình Bùi Chư Thành, bỗng nhiên khẽ nhíu mày, “Hoa nhi, thêu đồ này có phải không quá giống với lúc đầu hay không, làm sao ta thấy giống như là lạ ở chỗ nào?”

Lúc ấy ông chỉ lo để ý tức giận, căn bản không có nhìn thật tốt thêu đồ, nhưng chỉ là thoạt vừa nhìn, nhưng dường như cũng thấy được có phần không đúng.

*: hòan toàn sẵn có

“Có sao?” Tim Bùi Nguyên Hoa đập bị đình trệ, làm bộ làm tịch nhìn thêu đồ, ra vẻ mờ mịt nói, “Sẽ không, cùng Ngũ chỉ định cho mẫu thêu giống nhau như đúc!” Nói xong lại mở ra tranh cuộn nguyên bản, đặt ở bên cạnh thêu đồ so đối lập, mà trên bức hoạ cuộn tròn cũng đã xuất hiện thêm một vầng Minh Nguyệt, và góc trên bên trái kia bài ngũ ngôn tuyệt cú, xem ra hai tấm đồ hoàn toàn giống nhau, không có tí ti khác biệt.

“Ô, trước con thấy, làm sao giống như không có vầng Minh Nguyệt và thơ này?” Bùi Nguyên Ca ra vẻ kinh ngạc hỏi han, vẻ mặt lại có một chút không xác định.

Bùi Nguyên Ca chết tiệt này, quả nhiên muốn đối nghịch với mình. Nói vậy, bị mình cướp đi thêu đồ, đoạt đi cơ hội bày ra tài năng ở trước mặt Ngũ điện hạ rồi, nàng cũng vô cùng không cam lòng đi? Nghĩ tới đây, trong lòng Bùi Nguyên Hoa rốt cục cảm thấy có chút vui sướng rồi. Ở trên bức hoạ cuộn tròn và thêu đồ gian lận khi đó, nàng đã nghĩ đến làm sao ứng phó sau khi bị nhìn thấu, lập tức cười nói: “Chỉ sợ là muội muội nhớ lầm, khi đó tỷ tỷ cầm đến bức thêu đồ, chính là như thế này. Lại không phải là lúc ấy bức hoạ cuộn tròn không có bày ra hoàn toàn, dù sao Minh Nguyệt và bài thơ này đều ở phía trên, bị che lại cũng là có.”

Bài thơ này là nàng hao phí tâm huyết làm ra, lại khảm vào tên tự của mình.

Ngũ điện hạ vốn là Phong lưu tài tuấn, sở trường về thi từ, nhìn đến bài thơ này của nàng nhất định sẽ trầm trồ khen ngợi, sẽ đoán ra bí hiểm trong thơ, nhất định sẽ ấn tượng khắc sâu với nàng. Có cơ hội này, về sau lại nghĩ biện pháp tăng thêm tiếp xúc… Chỉ cần có thể vào cung điện Ngũ điện hạ, dựa vào thông tuệ và tài mạo của nàng, từng bước thăng chức ở trong tầm tay. Lại chờ Ngũ điện hạ được lập làm thái tử, đăng cơ làm đế…

Đến lúc đó, nàng nhất định phải để cho tiện nhân Bùi Nguyên Ca này phủ phục (nằm rạp xuống) ở dưới chân mình, khổ sở van nài thương xót!

Bùi Chư Thành cho rằng mình nhớ lầm, thật cũng không để ý: “Nếu thêu xong, liền khẩn trương đưa qua đi, chuyện này đủ phiền lòng, được định sớm lòng sớm yên ổn.” Vẫy vẫy tay, thấy Bùi Nguyên Hoa đang muốn đi xuống an bài (sắp xếp), bỗng nhiên lại gọi nàng lại, “Đợi lát nữa.” Suy tư một lát, nói, “Chuyện này Hoa nhi con đi an bài không quá thỏa đáng, thêu đồ và tranh cuộn đều giao cho ta đi, ta phái người đưa qua!”

Quy củ vương triều Đại Hạ, trước chưa lập thái tử, tất cả hoàng tử không phân biệt trưởng ấu, toàn bộ đều ở tại hoàng cung. Đợi sau khi lập thái tử, năm hoàng tử đủ mười lăm tuổi nhưng lại xuất cung phân phủ đệ. Hiện giờ tuy là Ngũ điện hạ Vũ Hoằng Triết cũng là con trai trưởng, lại là đứa con cả, cũng rất có danh vọng ở trong quan văn, nhưng Đương kim Hoàng đế lại chậm chạp không có biểu lộ ra ý lập thái tử, bởi vậy, Vũ Hoằng Triết cũng còn đang ở tại hoàng cung, Mộc Dương cung.

Nghe nói ngoài cung có người Bùi phủ cầu kiến, Vũ Hoằng Triết hơi hơi run sợ giật mình, lập tức sai người tuyên tiến vào.

Nhưng mà, sau khi tiểu thái giám trở về, nhưng là một mình đơn độc, bẩm tấu nói: “Hồi điện hạ, vị hộ vệ Bùi phủ kia chỉ đem thứ này giao cho nô tài, nhờ nô tài chuyển giao cho Ngũ điện hạ, liền rời đi. Nói Ngũ điện hạ thấy gì đó bên trong, liền biết chuyện gì xảy ra.” Nói xong, hai tay trình lên hai cái hộp dài nhỏ sơn nước đen khắc hoa.

Vũ Hoằng Triết nhận lấy, mở ra, thấy là bức tuyết săn đồ bức hoạ cuộn tròn và bản vẽ kia, nao nao.

Bức hoạ cuộn tròn là hắn giúp Diệp Vấn Khanh tìm hoạ sư, tự nhiên rõ ràng nội dung bên trong, thấy dư một vầng Minh Nguyệt, lại thừa ra một bài ngũ ngôn tuyệt cú, vừa mới bắt đầu cho rằng đây là Bùi Nguyên Ca làm tương hợp với mình, trong lòng một trận vui sướng. Nhưng lại suy nghĩ, mà lại cảm thấy không quá đúng.

Ngày ấy ở Bạch Y am, hắn hỏi chuyện thêu đồ, vẻ mặt Bùi Nguyên Ca cực kỳ hời hợt, dường như cũng không để bụng, lại làm sao có thể cố ý làm thơ tương hợp? Huống chi, hắn đã từng nghe nói, thêu kỹ và thi hoạ của Bùi Nguyên Ca đều là nhất tuyệt, mai thọ đồ mà nàng thêu, Bùi Chư Thành vui đến mức ngay cả Xuân mai đồ của phụ hoàng đều thay đổi, trí nhớ cao siêu có thể nghĩ là biết. Mà bức thêu đồ này tuy là cũng coi như thượng phẩm (cao cấp), nhưng cuối cùng có chút tác phong thợ thủ công, chỉ sợ cũng không phải là chỗ Bùi Nguyên Ca thêu. Hơn nữa, thêu đồ này và bức hoạ cuộn tròn vẫn là hộ vệ Bùi phủ đưa tới, xưa nay Bùi Nguyên Ca coi trọng nhất lễ nghi hành vi thường ngày, cho dù họ lén một chỗ, cũng đều tuân thủ nghiêm quy củ, lại làm sao có thể ngang nhiên lệnh hộ vệ Bùi phủ đưa đồ này đến, trao quyền hành cho người như vậy?

Ngày ấy thưởng hoa yến, Bùi Nguyên Ca ở Trường Xuân cung làm thơ chốt hiểm yếu ở vùng biên cương, hắn cũng từng nghe qua, hơi thở mạnh thê lương, mà bài hiện tại trên thêu đồ này, tuy là đang cổ vũ người cưỡi ngựa, nhưng đúng là vẫn còn nồng đậm hơi thở khuê các, có vẻ xuất sắc kém đi chút, quả quyết không phải Bùi Nguyên Ca làm.

Ngẫm lại bên trong Bạch Y am lời nói Bùi Nguyên Ca, và bộ dáng ngày đó phó thác thêu đồ, chỉ sợ bức thêu đồ này hơn phân nữa là Bùi tam tiểu thư thêu. Về phần dụng ý vầng Minh Nguyệt và bài thơ này, cũng vô cùng rõ ràng, là vì lộ ra tài hoa, thuận tiện lấy lòng a dua với hắn. Còn cố ý phái hộ vệ Bùi phủ đưa tới, là chỉ mong sao người trong thiên hạ đều biết nói Vũ Hoằng Triết hắn ưu ái với nàng đi?

Phụ nữ nông cạn hư vinh, với Bùi Nguyên Ca cô gái trong sáng xinh đẹp khéo léo hơn hẳn kia, căn bản không có thể so sánh. [email protected]#d#l#q#[email protected]

Vũ Hoằng Triết được phụ nữ lấy lòng a dua rất nhiều, bởi vậy cũng có chút phiền chán.

Vốn cho là thêu đồ này nếu là Bùi Nguyên Ca thêu, hắn liền chặn lại, sẽ không để cho nó rơi vào tay Vũ Hoằng Mặc. Nếu hiện tại là Bùi Nguyên Dung thêu, tú công này cũng quả thực không quá giống nhau với cách thêu trong cung, bài thơ này còn thêm hơi thở khuê các như vậy, nhu nhược tinh tế, trái lại đúng lúc có thể cho nha đầu Diệp Vấn Khanh kia đưa đi lấy lòng Vũ Hoằng Mặc. Nghĩ tới đây, Vũ Hoằng Triết liền phân phó nói: “Người đâu, đem hai thứ này đưa tới Diệp phủ đi, giao cho Vấn Khanh biểu muội!”

Đến khi người hầu lĩnh mệnh đi, giữa trán Vũ Hoằng Triết nhăn lại, trầm tư mê mẫn.

Tuy là hắn tự phụ kiêu ngạo, nhưng không ngốc, gặp nhau vài lần với Bùi Nguyên Ca, bọn họ có chỗ né tránh khước từ, đã vượt qua mức độ lễ nghi quy củ, dường như vô ý với hắn, đây không thể không để cho Vũ Hoằng Triết có chút tức giận. Chẳng qua, chỉ cần hắn cầu đựơc ý chỉ mẫu hậu, dù Bùi Nguyên Ca không nguyện, cũng chỉ có thể gả cho hắn, cả đời cô gái này, vinh nhục gắn liền với phu quân, chỉ cần gả qua đây, cũng chỉ có thể phụ thuộc vào hắn, lấy lòng của hắn.

Huống chi hắn vừa trẻ tuổi tôn quý như vậy, tài hoa hơn người, dung mạo tuấn lãng, lại ân sủng với nàng như vậy, Bùi Nguyên Ca cuối cùng sẽ động tâm.

Nghĩ tới đây, trong đôi mắt Vũ Hoằng Triết hiện lên một tia sáng nhọn.

Cho nên, hiện tại đợi thuyền rồng Đoan Ngọ, sau khi Cung ma ma gặp qua Bùi Nguyên Ca, hắn lại hướng mẫu hậu xin chỉ tứ hôn rồi! Hắn tin tưởng, tài mạo nhân phẩm Bùi Nguyên Ca, thế gian hiếm có, ngày trước Cung ma ma là người hoàng tổ mẫu, về sau được hoàng tổ mẫu ban cho mẫu hậu, hầu hạ hai đời hoàng hậu, nhất định mắt sáng như đuốc, cho dù tầm mắt cao tới đâu, lại soi mói, người Vũ Hoằng Triết hắn có thể xem trọng, Cung ma ma nhất định cũng sẽ gia tăng tán thưởng

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 126 Chương 127 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »