Chín giờ sáng ngày 4 tháng 7, hai xe truyền hình lưu động cỡ nhỏ tiến vào cổng phía Bắc của dinh thự Winfield. Gillian lái chiếc xe Metro dẫn đầu, luôn sẵn sàng nở nụ cười rạng rỡ với ông lão gác cổng nóng tính, người vốn đã bắt đầu có cảm tình với cô.
"Chứng minh thư, thưa cô." Một trung sĩ với vẻ mặt không cảm xúc đưa tay ra.
"Ôi, lạy Chúa. E là... tôi tin chắc là nó ở ngay đây." Gillian sốt sắng lục lọi trong túi xách. Cô ngước nhìn người lính thủy đánh bộ rồi mỉm cười ngọt ngào: "Nhưng tôi tin chắc là anh biết tôi mà, trung sĩ."
"Đương nhiên, rất vui được biết cô, thưa bà. Nhưng trước hết, xin cô vui lòng xuất trình chứng minh thư."
Kỳ lạ thay, câu nói của trung sĩ khiến mặt Gillian đỏ bừng, điều này lại càng tăng thêm vài phần quyến rũ cho cô. Cuối cùng cô cũng tìm thấy chứng minh thư và đưa cho người lính. Anh ta kiểm tra rất kỹ lưỡng, rõ ràng là trước đây chưa từng gặp cô.
"Cảm ơn, cô Lamb." Người lính đánh dấu vào danh sách có ghi tên của Franchi. "Còn những người trong xe truyền hình phía sau cô thì sao? Họ đều có chứng minh thư chứ?"
"Sao anh không tự đi mà hỏi?" Cô đáp lại bằng giọng chua chát rồi lái xe lao thẳng vào bãi đất trống trước dinh thự Winfield.
Cùng lúc đó, tại cổng phía Nam - nơi chỉ dành cho những người tham dự tiệc cocktail hôm nay - cũng có hai chiếc xe tải lớn dừng lại, trên thân xe in dòng chữ "TV" đầy vẻ ma mị. Tài xế chiếc xe đi đầu đưa giấy tờ cho lính gác và nói: "Tôi muốn tìm một chỗ có bóng râm gần sát tòa nhà."
"Chỗ có bóng râm? Tại sao?"
"Trên xe có nhiều thiết bị nhạy cảm, không được để bị nóng."
"Thử qua bên kia xem." Người lính chỉ tay về một hướng.
Ned đứng trên ban công lớn của dinh thự Winfield, quan sát động tĩnh của hai đội quân. Đột nhiên lần đầu tiên anh nghĩ đến việc đoàn làm phim "Sát Dương" sẽ cảm thấy kỳ lạ khi thấy xuất hiện thêm hai chiếc xe khác. Anh vừa định xuống lầu để ra phía đường xe chạy thì bà Krostek ở trong nhà gọi vọng ra: "Điện thoại của ông đấy, đại tá." Lần này bà không còn dùng cái giọng đáng sợ như mọi khi nữa.
"Ned, tôi là Max Graves. Chúng tôi đã bắt đầu gửi thư mời chính thức. Tôi không muốn làm phiền ông, nhưng Mo Shamoun vẫn chưa tới."
"Ông gửi thư mời bằng cách nào?"
"Theo cách thông thường, nhờ người đưa thư bằng xe máy ở London giúp đỡ. Một người đưa thư lấy một bản mỗi lần. Giao xong một bản thì lấy chữ ký, sau đó mới đi giao bản thứ hai."
"Rất tốt. Ông có người giúp việc không?"
"Hai đồng nghiệp ở đây giúp tôi."
"Được rồi. Max, làm ơn giúp tôi hai việc. Kiểm tra xem trong hồ sơ chỗ ông có người nào tên là Furniss không. Sau đó gác lại công việc trong tay, thay thế vị trí của Mo, được không?"
"Thay thế Mo?" Viên sĩ quan FBI nghe thấy yêu cầu kỳ lạ này thì tông giọng cao hẳn lên. Nhưng anh không hỏi thêm gì nữa. "Nửa tiếng nữa tôi sẽ tới."
"Không cần, tôi phải qua tòa nhà văn phòng, ông đợi tôi ở đó."
Ned cúp điện thoại, quay người lại thì thấy bên cạnh bà Krostek cao lớn lại xuất hiện một yêu tinh nhỏ bé, mặt đầy vẻ mệt mỏi. "Tôi thích đại úy Shamoun làm việc cho tôi hơn," Pandora Vollmer nói với thái độ không mấy thân thiện. "Anh ta đâu rồi?"
"Ồ, chào buổi sáng, bà Vollmer."
"Anh ta đâu rồi?"
"Anh ấy đang ở chỗ khác," Ned giải thích. "Đừng lo. Khi trở về tôi sẽ đưa Max Graves đến thay thế đại úy Shamoun. Bà sẽ thích anh ta thôi."
"Đợi lát nữa rồi mới biết được."
Giờ vẫn còn sớm, Pandora mới chỉ trang điểm được một nửa. Mặt mới bôi kem nền, phấn mắt vẫn chưa vẽ xong. Mặc dù Ned không biết nhiều về trang điểm, nhưng anh có thể thấy son môi, mascara, kẻ mắt, phấn má cô đều chưa dùng, lông mày cũng chưa tỉa tót. Có lẽ chính vì lý do này mà trông cô có vẻ mệt mỏi phờ phạc, chẳng khác nào cậu bé Oliver Twist đang cầm bát xin cơm.
"Đừng lo, bà sẽ thích Max thôi," Ned mỉm cười trấn an. "Anh ấy không chịu ảnh hưởng bởi kỷ luật quân đội đồi bại mà bà căm ghét đâu. Anh ấy là nhân viên dân sự, bà Vollmer. Hai người chắc chắn sẽ rất hợp nhau."
"Đại tá."
Anh dừng lại, chậm rãi quay người. "Có chuyện gì vậy bà Vollmer?"
"Rõ ràng là chúng ta không hợp nhau," cô nói thẳng thừng. "Nhưng vì buổi tiệc hôm nay, chúng ta bắt buộc phải hợp tác tốt. Ông có thể đảm bảo với tôi không?"
Ned đưa tay phải ra: "Tôi đảm bảo."
Họ bắt tay nhau một cách rất nghiêm túc. Ned dường như thấy trong đôi mắt đã có tuổi của bà Krostek thoáng qua một sự phấn khích khó hiểu, bà nhanh chóng quay mặt đi để người khác không nhìn thấy... nụ cười của bà chăng? Chăm sóc Pandora không phải là việc dễ dàng, nhưng có thêm nụ cười bao giờ cũng là điều tốt.
Bên ngoài, điều anh lo sợ đã xảy ra. Một quay phim của Gillian hùng hổ đi đến trước hai chiếc xe truyền hình lớn hơn. "Các người tới đây làm gì?"
Người tài xế cải trang thành thiếu úy đang định phản bác thì thấy Ned tới hỗ trợ. "Người đàn ông này muốn gây sự." Nghe cách anh ta nói chuyện chậm rãi, có thể biết ngay anh ta là người bang Georgia.
"Làm ơn đưa tôi đi gặp Gillian," Ned lên tiếng. "Việc này không liên quan gì đến truyền hình Anh cả. Tôi sẽ giải thích với cô ấy."
"Chết tiệt, lũ Mỹ lại đến tranh giành bát cơm của chúng ta sao?" Người quay phim vừa nói vừa dẫn Ned đi gặp Gillian. "Thật khốn kiếp. Lại là trò này. Lũ da đen này!"
"Tôi sẽ giải thích với Gillian."
"Giải thích cái gì?" Gillian hỏi. "Là chuyện của hai chiếc xe đó sao? Họ là người Mỹ à? Rốt cuộc là thế nào?"
Ned đưa cô ra sau gốc cây gần cột cờ, nơi người của cô không nghe thấy, rồi nói:
"Họ có tin tưởng cô không? Họ đều là những người thường xuyên làm việc cùng cô chứ?"
"Phải. Họ cảm thấy có kẻ đang cướp bát cơm của mình."
Ned nhìn vào đôi mắt màu nâu vàng dưới mái tóc mượt mà của cô. Lúc này ánh mắt cô chân thành hơn là quyến rũ.
Ned nói rất khẽ, trên mặt không chút nụ cười: "Cô còn nhớ câu chuyện về con ngựa gỗ thành Troy không?"
"Anh đang nói cái gì vậy?"
Anh đứng rất gần cô, môi gần như chạm vào tai cô. "Câu chuyện về con ngựa gỗ thành Troy ấy, cô không nhớ sao?"
Cô quay ánh mắt nhìn anh, dường như không thể tin nổi. "Anh đang đùa đúng không, đại tá?"
"Trong xe là những binh sĩ được vũ trang tận răng. Tôi hy vọng họ không cần phải xuất hiện. Hôm nay cô tuyệt đối không được nói cho người khác biết. Với người của cô, cô vẫn phải bịa ra một câu chuyện để họ tin tưởng."
Gillian lại nhìn sang bên cạnh, ánh mắt dường như mang theo vài phần lo lắng. "Họ cứ nhốt mình trong xe suốt cả ngày sao? Các người đối xử với binh sĩ của mình như vậy đấy à?"
"Đây là yêu cầu công việc. Ít nhất chúng tôi nghĩ như vậy."
"Royce biết những tình hình này không?"
"Ngoài cô ra, không còn ai biết cả."
Cô rời ánh mắt đầy vẻ e dè khỏi gương mặt Ned, nhìn xa xăm về phía đoàn làm phim của mình, rồi lại nhìn hai chiếc xe đang làm nhiệm vụ phòng vệ. Cô mím môi: "Lẽ ra anh không nên để chúng tôi nhìn thấy những chiếc xe này."
"Tôi muốn họ ở gần dinh thự hơn. Cái gì đây?" Họ thấy lại có hai chiếc xe tải từ cổng chính đi chậm rãi dọc theo đường xe chạy. Trên hông xe viết dòng chữ "Hawkins & Dutt - Công ty cung ứng tiệc".
"Dừng lại!" Ned hét lên rồi lao về phía chiếc xe đi đầu. Anh chặn xe lại, ra lệnh cho người ngồi ghế trước xuống xe. "Vui lòng xuất trình chứng minh thư."
"Chúng tôi vừa mới xuất trình..."
"Đưa tôi xem lại lần nữa."
Hóa ra hai chiếc xe này chở thực phẩm cùng các dụng cụ bếp núc, tiệc tùng cồng kềnh. Bốn người trên xe trước mặt Ned dỡ hết mọi thứ xuống, nào chậu to bát nhỏ, đồ thủy tinh, bếp cồn, lò nướng, giá treo quần áo, v.v., còn có cả bốn nhà vệ sinh di động lớn, trên đó ghi nhãn "Nam", "Nữ". Ned mở từng cánh cửa, kiểm tra kỹ lưỡng từng món đồ bên trong.
Harry Ortega đi ngang qua, tình cờ thấy anh bước ra từ một nhà vệ sinh "Nữ", bèn nhướng mày đầy vẻ tục tĩu. "Có ai ăn trộm đồ không, đại tá?"
"Khá thú vị đấy. Harry, tôi đi vắng một lát, 10 giờ rưỡi tôi sẽ quay lại. Làm ơn đừng để họ vào. Khi tất cả xe và nhân viên của Hawkins tới cổng, hãy giữ họ lại, đợi tôi về xử lý."
"Nghe này, tôi quen biết những người này."
"Thế thì tốt. Nhưng trước khi tôi quay lại, đừng để họ vào cửa."
"Tôi không hiểu." Ortega lộ vẻ khó xử.
"Tất nhiên là anh hiểu, Harry. Tôi đã nói với anh rồi."
Vẻ mặt nhân viên bảo vệ của Winfield thoáng chút nhẹ nhõm. "Được rồi. Đã là mệnh lệnh thì tôi sẽ thực hiện."
"Harry, trình độ của anh đang ngày càng tiến bộ đấy."
Ned lập tức đi tìm Gillian Lamb. Từ xa anh đã nhìn thấy mái tóc vàng của cô bay trong gió, đoàn làm phim phía sau đang bận rộn, dường như đã quên mất chuyện khó chịu vừa rồi, hoặc tạm thời gác nó sang một bên.
"Cô đã nói gì với họ vậy?" Anh hỏi Gillian.
"Tôi có thể nói gì chứ? Dù xe truyền hình của các người đang làm gì ở đây, trong mắt họ đó đều là một sự đe dọa."
"Vậy cô..."
"Tôi chỉ bảo họ hãy tin tôi, sau đó tôi cười với họ một cái."
Ned đặt tay lên ngực. "Cưng à, anh cũng rất tin tưởng cô."
Đến 10 giờ, Max và Ned đã nắm vững kế hoạch chi tiết mà Shamoun cô đọng trong bản danh sách bốn trang tại văn phòng. Mặc dù Graves bày tỏ mình đã nắm bắt được tất cả, Ned đau đớn nhận ra rằng anh sẽ không bao giờ còn có một người tháo vát như Shamoun làm việc cùng nữa, Shamoun luôn có thể nhìn thấu suy nghĩ của anh. Graves kém xa Shamoun, nhưng may mắn là anh ta vẫn rất sẵn lòng thay thế vị trí đó.
FBI có lẽ không dạy anh ta kỹ năng chiến đấu với tội phạm, nhưng dù sao anh ta cũng biết một vài kỷ luật cơ bản, vì vậy anh ta vẫn không hỏi câu hỏi mà thực tế anh ta rất muốn biết, Ned tất nhiên hiểu rõ tâm trạng này của anh ta. Khi họ nhét bản danh sách các hạng mục an ninh mà Shamoun chuẩn bị vào túi áo, Ned nghĩ rằng mình không giải thích lý do Shamoun vắng mặt với Max là đúng, nếu không anh ta sẽ quá căng thẳng. Sau này, nếu còn có sau này, anh ta sẽ biết được sự thật, hoặc ít nhất là phần sự thật mà Ned tin tưởng.
"Ông đã tìm thấy tư liệu về Furniss trong máy tính chưa?"
"Không có ghi chép."
"Điều đó có nghĩa là chúng ta không có được ảnh của hắn." Ned cầm mũ đứng dậy. "Đi thôi. Chúng ta để Winfield lại quá lâu rồi."
Điện thoại của anh reo. "Phòng quốc phòng."
"Ned," Royce Cornell nói đầy sốt ruột, "tôi đã tìm khắp London để tìm ông. Đến văn phòng tôi ngay lập tức."
"Max Graves đang ở chỗ tôi đây."
"Được, cả hai ông đều đến đây." Royce cúp máy.
Khi Ned đưa viên sĩ quan FBI đến đó, Royce đang lật giở một xấp điện tín mỏng. Anh khác thường khi chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi. Ned hiểu ý anh: anh chuẩn bị mặc chiếc áo khoác vest màu nâu nhạt để tham dự tiệc cocktail ngoài trời, bây giờ anh không muốn làm nó nhăn nhúm. Chiếc áo đang treo trên chiếc mắc gỗ bên cạnh.
"Chúng ta vẫn chưa biết chính xác sự thật về những gì đã xảy ra. Là tại Damascus, ở đó đã xảy ra một loạt vụ nổ. Có lẽ là bom đặt trên mặt đất, có lẽ là tên lửa. Khoảng 27 người Syria đã chết, bao gồm rất nhiều trẻ em."
"Vậy ai phải chịu trách nhiệm cho chuyện này? Là chúng ta sao?"
"Sự việc xảy ra vào nửa đêm. Mọi người đều cho rằng ném bom đêm xuống thành phố không có phòng bị là thói quen của người Mỹ. Chúng ta cứ thích dùng phương pháp này để thể hiện mình ghê gớm thế nào," Royce bổ sung đầy mỉa mai. "Bây giờ liên tiếp xảy ra bạo loạn, cướp bóc, thậm chí là đốt xe và tòa nhà, tất cả đều nhắm vào người Mỹ. Như vậy, lại có thêm những người bị thương, đa số là người Syria."
"Washington nói gì?"
"Bên đó bây giờ là 5 giờ sáng. Các cuộc gọi khẩn cấp của tôi không ai bắt máy, chỉ có vài nhân viên trực ca bình thường, họ nói tôi còn biết nhiều hơn cả họ nữa."
"Tôi có thể không?" Ned hỏi rồi vươn tay lấy điện thoại trên bàn Royce. "Dù có phải chúng ta làm hay không, Lầu Năm Góc hay CIA cũng nên biết bom được ném ra như thế nào." Anh quay một dãy số dài, trực tiếp hỏi bộ chỉ huy ở trong nước. Ned đợi một lát mới nghe thấy một giọng nói ngái ngủ.
"Ai là sĩ quan trực ca. Tôi là đại tá Franchi ở Đại sứ quán London."
"Ned, tôi là Rafdi."
"Tom! Chuyện ở Damascus là do ai làm?"
"Chúng tôi nghĩ là người địa phương làm. Theo những gì chúng tôi biết, không ai có kế hoạch bay đến đó cả."
"Ông biết họ đang đổ lỗi cho chúng ta đấy."
"Chẳng phải họ vẫn luôn như vậy sao? Thay tôi gửi lời hỏi thăm đến Levigne."
"Tạm biệt." Ned quay sang nói với Royce: "Người địa phương làm. Tốt nhất ông nên báo cho Land một tiếng. Tôi luôn muốn đấm vào cái miệng xấu xa đó của hắn."
"Sao ông lại nghĩ là CIA đặt bom?"
"Tôi đã nói vậy sao?" Ned hỏi ngược lại.
"Ừ, được rồi. Tôi nghĩ bên Winfield cần ông đấy. Tôi sẽ đến muộn một chút. Tôi phải tiếp tục tìm hiểu chuyện này. Tôi phải biết tình cảnh của chúng ta."
Ngoài hành lang, Ned đưa chìa khóa xe của mình cho Max Graves. "Ông lái chiếc Renault 5-TS màu trắng nhỏ của tôi. Đợi tôi ở bốt điện thoại tại giao lộ phố Duke và phố Oxford. Tôi phải về văn phòng gấp."
"Đi làm gì?"
"Thực ra tôi muốn ghé qua văn phòng của Shamoun. Anh ấy... trên bàn anh ấy có một chiếc đài radio bỏ túi. Tôi nghĩ trước khi chuyện hôm nay kết thúc, chúng ta phải nghe xem rốt cuộc ở Damascus đã xảy ra chuyện gì."
"Tại sao?" Max vẫn chưa hiểu.
Ned nhìn anh ta. Một lúc sau mới nói: "Đi lấy xe đi, Max."
Trong ví của Ned có một tấm thẻ, số điện thoại riêng trên đó chỉ có một người sẽ bắt máy. Anh không biết chiếc điện thoại này ở trong văn phòng hay ở nhà người đó, nhưng dù là trường hợp nào, số này anh cũng không nên quay ở văn phòng.
"Gleb," anh hỏi đối phương, "tôi muốn hỏi thăm tình hình về người tên Furniss này. Ông có thể..."
"Lại phải để tôi nói cho ông sao?" Polamarenko ngắt lời.
"Cái gì?"
"Tin tức về phía Damascus."
"Tôi đang nói về Furniss," Ned nhắc lại.
Trong điện thoại truyền đến một tiếng thở dài, mang theo tiếng gầm rú của bão tố trên vùng hoang nguyên mênh mông của Siberia. "Việc này dù ông có làm hay không, các nước lớn vẫn luôn là đối tượng bị đổ lỗi. Các ông bây giờ đã trở thành đồng minh của chúng tôi rồi, phải không? Nhưng sự liên minh này cũng chẳng ích gì."
"Gleb, tôi hứa tuần sau sẽ gặp ông và rửa tai lắng nghe những lời giáo huấn của ông. Lúc này, xin ông hãy mô tả dáng vẻ của Furniss."
"Dáng người trung bình, hơi béo, tóc xoăn và rất dày. Mắt lồi. Da mặt tái nhợt hơi có vẻ bệnh tật, lúc có râu lúc không."
"Còn giọng nói?"
"Hơi có chút giọng Mỹ, nhưng không chuẩn lắm."
Ngoài bốt điện thoại, một chiếc Renault trắng nhỏ đỗ lại bên đường, Graves tò mò nhìn về phía Ned. "Tôi nợ ông một ân huệ, Gleb."
"Ông nợ tôi mười ân huệ rồi."
"Ngày tháng còn dài."
"Ngày tháng, người của ông sẽ không gây rắc rối cho tôi nữa. Ông biết không? Bây giờ tôi phải viết tài liệu dài về nỗi sợ hãi và ác cảm của công chúng Anh đối với các hoạt động khủng bố do chú Sam khơi mào."
"Nói đến đây thôi."
Ned cúp điện thoại, quay đầu nhìn Graves, anh ta đang ngồi trong chiếc xe cũ tay lái bên trái kiểu châu Âu của Ned. Khi Lou Ann kỷ niệm sinh nhật lần thứ 18, chiếc xe này đáng lẽ đã thuộc về cô bé.
Anh nợ Polamarenko nhiều đến vậy sao? Những thông tin anh hỏi thăm cũng không có giá trị đến thế. Lần tới khi anh gặp phóng viên danh tiếng của TASS này, nên giảm bớt phần nào. Hắn đừng tưởng anh sẽ cảm kích đến mức nào, một ly rượu là đủ để đuổi hắn đi rồi.
Anh mở chiếc đài radio nhỏ cỡ hộp thuốc lá mười điếu của Shamoun, áp vào tai nghe, rồi bước về phía xe hơi. "...Tiếng nói phẫn nộ khắp xã hội Hồi giáo cũng như các quốc gia có dân số thiểu số Hồi giáo đông đảo. Cùng lúc đó, tại Moscow..." Anh chui vào trong xe.
"Quay lại Winfield đi, Max. Việc quan trọng làm trước."
Bên ngoài cổng chính Winfield, những chiếc xe tải lớn nhỏ của công ty cung ứng tiệc Hawkins & Dutt xếp thành một hàng. Max Graves lái xe lướt qua họ, sau đó vượt qua sự kiểm tra của lính thủy đánh bộ.
Ned bước ra khỏi xe. "Ông đỗ xe sang bên trái đi, Max. Sau đó quay lại kiểm tra những chiếc xe tải này. Rồi dựa theo danh sách của Shamoun kiểm tra kỹ từng nơi một. Ông thấy Harry Ortega thì bảo anh ta đến ngay ngoài cổng Bắc gặp tôi. Đi đi."
Anh nhìn theo viên sĩ quan FBI đầy vẻ bối rối lái xe về phía Bắc. Anh luôn cảm thấy Graves không thể so sánh với Shamoun. Nhưng sẽ không còn ai như Shamoun nữa. Lạy Chúa! Còn chưa thông báo cho cha mẹ anh ấy nữa!
Ned bước đi về phía dinh thự Winfield để gọi điện, nhưng giữa đường bị Ortega gọi lại. "Chuyện gì vậy, đại tá?"
"Chúng ta hãy để nhân viên của công ty cung ứng tiệc lần lượt đi vào. Harry, anh luôn nói với tôi là anh rất quen mặt họ, phải không? Cơ hội của anh tới rồi. Tôi muốn họ đi qua trước mặt anh, anh thấy người quen thì chào một tiếng. Thấy người chưa từng gặp thì đừng nói gì cả. Hiểu chưa?"
"Tôi đóng vai trò là người quan sát. Hiểu rồi."
"Này Harry, anh mà dấn thân vào công việc của cơ quan chính phủ thì ngành thám tử tư đã mất đi một bậc thầy thực thụ rồi."
Hai trung sĩ thủy đánh bộ nhanh chóng dẫn tài xế và nhân viên của xe cung ứng tiệc dọc theo con đường rợp bóng cây. "Vui lòng đợi ở đây." Ned vừa nói vừa đi trước Ortega.
"Chào." Nhân viên bảo vệ Winfield lên tiếng chào hỏi. "Này, chào anh."
20 nhân viên nam nữ phía trước Ortega đều quen, nhưng trong 20 người đàn ông phía sau, anh chỉ quen 4 người. Ned chia những nhân viên Ortega quen và không quen thành hai phần. Anh ra hiệu cho trung sĩ thủy đánh bộ đi qua, rồi vẫy tay gọi Ortega.
"Chúng ta có hẹn trước với ông Furniss," Ned giải thích một cách hợp lý. "Ông ấy chỉ phái 30 nhân viên, nhưng bây giờ người tới quá đông. Vì vậy chúng ta phải đợi ông Furniss tới đây rồi mới xử lý."
Anh nói rất chậm và rõ ràng, cố gắng thể hiện sự thân thiện nhất có thể. "Các anh chị đợt này," anh nói với 20 người "không có vấn đề" kia, "lái xe đưa đồ của các anh chị vào đi, bắt đầu làm việc đi. Còn đợt này," giọng anh ôn hòa hơn, "ở đây đợi ông Furniss tới. Trung sĩ," anh nói với người lính thủy đánh bộ gần mình nhất, "đi tìm một chiếc xe mui bạt 36 chỗ, những xe khác nếu phù hợp cũng được, để những người này tránh nắng."
"Rõ, đại tá."
Ned nhìn những gương mặt lạ lẫm leo lên chiếc xe tải màu ô liu xám. Anh muốn xem họ có gì khác biệt về hành động và ngoại hình không, có lẽ họ sẽ khỏe mạnh hơn, nhưng chẳng nhìn ra điều gì. Anh chỉ có thể hành động nhanh chóng, xử lý mọi việc trước khi họ nhận ra động cơ của anh. "Trung sĩ, dẫn vài người, đưa họ dọc theo đường vành đai phía Nam vòng qua Công viên Regent rồi rẽ sang phía Đông, sau đó đi về phía Bắc hướng tới cổng Chester, đến đó anh sẽ thấy đồn cảnh sát phố Albany. Giao những người này cho cảnh sát trưởng Mulvey. Họ sẽ bị giam giữ theo lệnh của ông Perkins. Hiểu chưa?"
Những người ngồi trong xe bắt đầu bất an. "Khóa cửa lại, trung sĩ. Nhanh lên!"
"Rõ, thưa ngài. Là cảnh sát trưởng Mulvey? Còn có một ông Perkins nữa ạ?"
"Lên đường đi!"
Ned quay người đi về phía dinh thự Winfield. Lần này anh đi từ phía bếp, nhìn thấy một chiếc điện thoại ở góc cạnh tủ lạnh. Anh lấy tấm thẻ Perkins để lại, quay số được viết bằng bút chì, gần như ngay lập tức liên lạc được với ông ta. Khi Ned kể cho ông ta nghe về 16 người kia, Perkins trở nên rất bình tĩnh.
"Được rồi, chúng tôi sẽ xử lý." Một lúc sau ông ta nói. "Ông nghe lời khuyên của tôi rồi à? Còn muốn từ chối không?"
"Việc này không phải do tôi quyết định."
"Buổi cầu nguyện đó vẫn diễn ra bình thường chứ?"
"Theo tôi biết thì không có thay đổi gì." Ned nói với ông ta.
“Hiện chúng tôi nhận được báo cáo, tại London sắp diễn ra một cuộc biểu tình quần chúng.”
“Có phải chuyện ở Damascus không? Rốt cuộc ở đó xảy ra chuyện gì vậy? Có ai rõ không?”
“Không cần thiết phải làm rõ đâu, Đại tá. Đó là chuyện đã rồi. Một chuyện cực kỳ tồi tệ đã xảy ra với những người Ả Rập đang chìm trong giấc mộng, kẻ bị lên án chính là các người. Đừng giải thích với tôi, tôi biết chuyện này làm rất ngốc nghếch, nhưng ông phải đối mặt với thực tế. Nói cách khác, đã xuất hiện biểu tình quần chúng, chúng ta cũng phải đối phó như vậy.”
“Nghe này, tôi có thể gửi thêm vài tù nhân đến chỗ Mulvey nữa không?”
“Chỗ đó gần như chật kín rồi. Nếu còn tù nhân thì cứ đưa đến đồn cảnh sát ở giao lộ phố Greenbury và phố New Court, chỗ đó gần các người lắm.”
“Cảm ơn. Tạm biệt.”
“Đại tá, ông vẫn còn cơ hội rút lại lời mình đấy.”
“Tôi sẽ là người đầu tiên thông báo cho ông.” Ned gác điện thoại, lập tức rút ví ra, lấy một tấm danh thiếp in bằng máy chữ, trên đó có vài số điện thoại mà ông cho là rất quan trọng, ví dụ như số của Greb-Polamarenko, một người anh em họ ở Wisconsin không xa nhà cha mẹ ông, và cả số điện thoại của cha mẹ Chamont ở Sandusky. Ông quay số, đợi một lát. Nếu Ohio thuộc múi giờ miền Đông thì bây giờ là 5 giờ 30 sáng, nếu không thì là 4 giờ 30. Ông nhanh chóng gác máy. Cứ để họ ngủ yên không bị quấy rầy, rồi hãy thông báo tin dữ này cho họ sau.
Tiếp đó, ông gọi cho đơn vị hậu cần gần đó.
“Đại úy, tôi là Đại tá Franchi. Đầu bếp của anh đã chuẩn bị xong chưa?”
“Chúng tôi đã sẵn sàng lên đường.”
“Đã mặc đồng phục làm việc màu trắng hết chưa?”
“Tất cả đều đã thay quân phục rồi.”
“Cho họ xuất phát đi!”
Ned đặt điện thoại xuống, lại nghiên cứu danh sách mà Chamont đã soạn. Ông dùng bút chì gạch đi phần lớn nội dung trên trang đầu. Danh sách này cực kỳ chi tiết, dài tới bốn trang, giống như danh mục kiểm tra các hạng mục của phi công trước khi cất cánh. Ở đầu trang thứ hai có một mục ghi: “Nếu nhiệt độ vượt quá 75 độ F, kiểm tra tình hình binh sĩ giả dạng trong xe truyền hình.”
Ned rời khỏi dinh thự Winfield, băng qua bụi rậm đi về phía "Con ngựa thành Troy" đang đỗ trong bóng râm. Ông đưa thẻ chứng nhận của Cục Phòng vệ cho viên Trung úy người da đen đến từ Georgia đang giả dạng tài xế và hỏi: “Mọi người thở không vấn đề gì chứ?”
“Đến giờ vẫn chưa ai hé răng nửa lời, thưa ngài.”
“Họ mặc trang phục gì?”
“Đồ chiến đấu, mũ beret, túi dã chiến nhẹ. Tất cả đều không có ký hiệu quân đội.”
“Trong xe có nhà vệ sinh không?”
“Bô vệ sinh hóa học. Ở trong xe cũng đủ khổ cho mấy cậu nhóc rồi.”
Ned gật đầu. “Cũng tội cho mấy cái bô đó.”
“Thưa ngài, liệu có khi nào cho họ ra ngoài vận động chân tay, hít thở không khí một chút không?”
“Trung úy, nếu được tôi sẽ báo cho anh. Tất cả những chuyện này có lẽ chỉ là báo động giả mà thôi.”
“Hy vọng là vậy.” Viên Trung úy tỏ vẻ hơi lo lắng. “Nếu không thì mấy gã này sẽ đánh nhau mất. Họ đang mong được đánh một trận lắm đấy.”
“Bị nhốt cùng với bô hóa học, đổi lại là tôi thì tôi cũng vậy thôi.”
Trên sân thượng tòa chung cư nơi Keffert thuê vài căn hộ nhỏ, ông tưởng tượng mình có thể nhìn qua những tán cây để thấy Winfield. Các tòa nhà ở khu vực này tựa lưng vào đồi Primrose, từ đây nhìn về phía Nam quả thật có thể thấy rất xa, nhưng sáng nay, Keffert cảm thấy đứng trên sân thượng sẽ gây chú ý cho người khác, quả là hành động ngu ngốc. Vì vậy, ông không cho phép bất kỳ ai làm vậy, bao gồm cả chính mình.
Vì Malak, Mahmoud và Bert lần lượt rời đi, đội ngũ tinh nhuệ của ông chỉ còn lại 45 thành viên, tất cả đều là những thanh niên đang hừng hực lửa cháy trong lòng.
Keffert liếc nhìn đồng hồ, 11 giờ. Ông dẫn bốn người rời khỏi căn nhà. Trên con phố gần đó đỗ vài chiếc xe hơi mà thuộc hạ của ông đã đánh cắp vào sáng sớm Chủ nhật. Đội quân tinh nhuệ của ông sẽ ngồi những chiếc xe này chia làm hai đợt đi tới nhà thờ Hồi giáo. Họ ăn mặc như công nhân bình thường ở London như hiện tại, nhưng mang theo vũ khí tự động và băng đạn dự phòng, cứ năm người thì có một người mang lựu đạn, mười người có một người sẵn sàng sử dụng súng chống tăng (bazooka).
Hiện tại đã có một chiếc xe tải chở vũ khí hạng nặng đỗ trong bãi đỗ xe của nhà thờ. Lúc này Keffert và người của mình tỏa ra các hướng tuần tra những con phố xung quanh, quan sát xem xe của họ có thu hút sự chú ý của quỷ dữ hay không. Xung quanh rất yên tĩnh. Đúng là một ngày Chủ nhật điển hình, hầu hết các gia đình đều đi nghỉ mát ở nông thôn, trên phố không có mấy xe cộ.
Khi đến đường Finchley, Keffert bước vào một bốt điện thoại, gọi cho căn hộ của Haggard. “Ai đấy?” giọng một người đàn ông đơn điệu hỏi một câu ngắn gọn.
“Tôi là Keffert. Cho tôi nói chuyện với người phụ nữ Mỹ đó.”
“Không được.”
“Tôi đã nói tôi là Keffert.”
“Không được gọi điện. Đây là lệnh.”
“Vậy thì gọi Segroy ra nói chuyện. Cái gã tên Furniss ấy.”
“Không được.” Đối phương gác máy.
Keffert cảm thấy mặt nóng ran. Có lúc ông muốn gọi lại lần nữa, nhưng ông hiểu, nếu làm vậy thì lại bị sỉ nhục thêm một trận. Kẻ nghe điện thoại sao mà ngu ngốc thế! Nếu gặp Furniss, ông nhất định sẽ đòi lấy đầu con chó đó, ai bảo dám sỉ nhục ông. Ông biết, vì Furniss đã nói với ông, chỗ Haggard chỉ có một gã canh giữ. Gã thanh niên tóc vàng đó sẽ đi giúp chiếm dinh thự Winfield. Còn chưa đầy hai tiếng nữa là cuộc tấn công bắt đầu. Đây là lần đầu tiên Keffert tác chiến độc lập. Ông nhìn quanh những ngôi nhà thấp tầng và những khu vườn được cắt tỉa gọn gàng. Đây là một con phố nhỏ dành cho cư dân.
Một chiếc xe cảnh sát Rover có dải sọc đỏ dừng lại ở đầu phố, cảnh sát lái xe quan sát tình hình quanh góc phố. Keffert cảm thấy một cơn ớn lạnh, bụng đau dữ dội. Một khao khát bỏ trốn mãnh liệt đột nhiên trào dâng. Lúc này, toàn thân ông vã mồ hôi lạnh. Xe cảnh sát lại di chuyển rồi dần biến mất. Keffert mồ hôi đầm đìa liên tục nuốt khan hai lần. Tất nhiên trong tình thế cấp bách này, Thượng đế không hề bỏ rơi ông. Bên cạnh có đồng chí của mình, đây là đội ngũ tinh nhuệ, Keffert tự an ủi. Tuy họ không lộ diện, nhưng đó chỉ là đang chờ đợi thời khắc tấn công đến. Đúng vậy.
Ông nhìn quanh, cảm thấy khó thở. Ông hít mạnh một hơi, rồi từ từ thở ra. Ở đây có đội quân tinh nhuệ của ông, ông lại tự nhủ một lần nữa, nhưng hơi thở vẫn cảm thấy rất gấp gáp. Ông di chuyển từng bước thận trọng như một ông lão bị bệnh phổi nặng, chậm rãi đi lên lầu trở về phòng mình.
“Rất vui được gặp bà.” Bà Krostek ghé sát tai Jane Will thì thầm. Bà vừa cùng Bill Worth, vợ của Bill là Betsy Worth và một nhóm lớn nhân viên đại sứ quán đến đây. Mọi người đều đang soi gương chỉnh đốn lại trong phòng nghỉ, người thì sửa tóc, người thì thắt lại cà vạt, người thì tô thêm chút son môi. Trong mắt Jane, họ giống như các thành viên của đoàn kịch thị trấn đang bận rộn trong phòng hóa trang trước khi lên sân khấu. Thực tế, hầu hết họ đều là nhân viên an ninh.
“Bà Vollmer chắc chắn đang rất căng thẳng.” Jane nói với người phụ nữ cao lớn da ngăm đen đó, “Tôi cũng thấy hơi hoảng đây.”
“Bà ấy đã xảy ra xích mích với Đại tá Franchi rồi. Ông ấy thật đáng yêu, phải không? Nhưng giờ hai người họ đã làm hòa rồi. Chỉ là sự hòa giải này không chịu nổi bất kỳ va chạm nhỏ nào.” Bà quét mắt nhìn xung quanh để đảm bảo không ai nghe thấy lời mình nói, “Chỉ trước mặt cô bà ấy mới chú ý hành vi của mình thôi. Những lúc khác bà ấy chẳng che giấu chút nào.”
“Bà nghĩ tôi có thể điều khiển được vợ của cấp trên sao?”
Bà Krostek khúc khích cười. “Có người còn làm tốt hơn thế. Tôi nhìn cô tiểu thư này lớn lên. Hôm nay là đỉnh cao của những gì bà ấy mong đợi cả đời, cô Will. Cô hiểu ý tôi chứ?”
“Xem ra hôm nay nếu chuyện hỏng bét, chúng ta khó tránh khỏi bị bà ấy mắng cho một trận?”
“Washington sẽ không sớm để vợ chồng Vollmer rời khỏi Anh đâu. Vì vậy mỗi người cứ làm tròn trách nhiệm của mình là tốt nhất.”
“Tại sao bà ấy phải nghe tôi?” Jane hỏi.
“Sao tôi biết được?” Bà Krostek trừng đôi mắt đầy vẻ khó hiểu. “Bà ấy rất tôn trọng cô. Cô là một phụ nữ chuyên nghiệp, một luật sư, lại là nhà ngoại giao. Bà ấy tự cho mình cũng là người như vậy, nên rất tự nhiên…” Bà không nói hết câu. “Ngoài ra, cô và tôi đều cao. Pandora Vollmer không muốn nhượng bộ bất kỳ người đàn ông nào, nhưng lại dễ nói chuyện với phụ nữ cao lớn. Mẹ bà ấy cũng đâu có thấp. Tôi đoán bà ấy nghĩ dáng cao nghĩa là xinh đẹp.” Đôi mắt bà lóe lên vẻ đắc ý.
“Xem ra bà muốn hai chúng tôi…”
“Không. Nếu cô lo việc bà Vollmer, tôi sẽ toàn tâm toàn ý chăm sóc ông Vollmer, không để ông ấy đụng vào rượu.”
Bà vừa biến mất phía nhà bếp thì bà Pandora Vollmer xuất hiện. Bà trang điểm đậm, mặc một chiếc váy lụa chiffon kiểu dáng đơn giản nhiều màu sắc, in những bông hoa lớn màu xanh và đỏ, đôi giày cao gót bằng vải lanh trắng 5 inch cũng in họa tiết hoa lớn tương tự.
“Mọi người,” bà nói giọng rất thấp nhưng đầy vẻ khẩn thiết, “Mọi người, hôm nay mọi người có lòng đến đây, tôi vô cùng cảm kích.” Giọng nói uyển chuyển dễ nghe, mang âm hưởng đặc trưng của miền Nam, tạo ấn tượng cho hầu hết người Mỹ rằng nữ chủ nhà hôm nay đặc biệt xinh đẹp động lòng người.
“Mọi người, các bạn đều thật đáng yêu. Nếu không có sự giúp đỡ tận tâm của các bạn, tôi không biết phải làm sao. Tôi nghĩ chúng ta đều quen thuộc với từng vị khách. Khi tiếp xúc với khách, xin hãy chú ý xem ai là nhân vật thực sự quan trọng, xin nhất định hãy giới thiệu họ đến gặp Đại sứ và tôi. Tuyệt đối không được sai sót. Nhờ cả vào mọi người nhé. Chuyện này không khó đúng không?”
“Tất nhiên là không khó, bà Vollmer.” Betsy Worth nói, giọng điệu cũng chân thành hết mực, như một tín đồ mộ đạo đang bàn về chuyện biến thể bí tích. “Xin hãy tin rằng, chúng tôi cảm thấy vô cùng vinh dự khi được góp chút sức mọn cho bà và Đại sứ…”
“Betsy ý nói là, bà hoàn toàn có thể tin tưởng chúng tôi. Chỉ vậy thôi.” Chồng bà chen ngang một cách bất lịch sự.
Đôi mắt trang điểm đậm của Pandora nhìn bên này lại ngó bên kia. Tay trái bà cầm một chiếc mũ cỏ rộng vành màu nhạt, chỉ một cơn gió nhẹ cũng có thể làm nó bay phấp phới, vài giọt mưa cũng khiến nó co rúm lại một cục.
“Jane.” Cuối cùng bà cũng nói chuyện với Jane, ánh mắt thoáng hiện lên một vẻ phức tạp. Hai người phụ nữ bước ra khỏi phòng, đứng lại một lúc ở chỗ đặt bốn chiếc lò nướng nhôm khổng lồ của công ty cung cấp dịch vụ. “Jane, nói thật với tôi đi, cưng à, liệu có khách đến không?”
“Bà Vollmer!” Jane vô thức vươn cổ ra, vốn dĩ đã cao, giờ cô dường như còn cao thêm một đoạn. “Sao bà lại nghĩ đến vấn đề này?” Giọng điệu của cô có chút ra vẻ, như đang hỏi một học sinh. “Đây là sự kiện lớn nhất trong năm mà.”
“Đáng lẽ phải vậy, nhưng đến miệng các chuyên gia thì lại khác. Đại tá Franchi cứ luôn làm người ta sợ hãi.”
“Có người làm vậy, tôi đồng ý, nhưng không phải Đại tá Franchi. Ngoài ra, bà Vollmer, dù thế nào đi nữa, xét đến tin tức sáng nay, khách lo lắng về hành động trả đũa của khủng bố, bà cũng không thể trách họ được.”
“Trả đũa gì? Tin tức gì?”
“Đêm qua Damascus bị ném bom, sau đó lại xảy ra bạo loạn.”
Đôi mắt to của Pandora trợn tròn, một lúc sau lại nheo lại thành một đường chỉ. “Tôi thực sự muốn giết Tổng thống. Ngay trước thềm tiệc rượu trong vườn của tôi mà lại làm ra chuyện này!”
11 giờ 15 phút, giao thông lại trở nên căng thẳng, lần này là ở cổng Nam, cổng này bình thường đều bị xích sắt khóa chặt. Hai chiếc xe tải phủ bạt màu xám nâu, đuôi xe mở và hai chiếc xe tải đông lạnh có chữ Hawkins trên thân xe gần như đồng thời muốn lái vào cổng Winfield. Mặc dù hai viên Trung sĩ Thủy quân lục chiến trực ban có thể kiểm tra giấy tờ tùy thân như lệ thường rồi cho họ vào, nhưng Ned Franchi đã dặn dò nhất định phải gọi ông ra cổng để đích thân xử lý. Một lát sau, ông dẫn theo hai Thủy quân lục chiến, Max Graves và Harry Ortega đến.
“Kiểm tra giấy tờ của hai chiếc xe tải này rồi cho họ vào.” Ông ra lệnh, sau đó nhìn chiếc xe của Hawkins nói: “Harry, cậu lại đây nhận diện đi.”
Trong số nhân viên của Hawkins, ông chọn ra sáu người “không nghi vấn”. Bốn Thủy quân lục chiến đồng loạt hành động, đẩy những người còn lại lên hai chiếc xe tải có thể khóa lại, đưa họ đến đồn cảnh sát Greenbury. Ned nói với Max Graves: “Nếu Harry làm tốt, thì nhân viên công ty dịch vụ ở đây đều không có vấn đề gì. Cộng thêm nhân lực từ đơn vị hậu cần, đối phó với công việc tiếp đãi tiệc rượu hôm nay là ổn. Đến giờ Furniss vẫn chưa lộ diện. Xét tình hình hiện tại, chúng ta làm cũng không tệ. Nếu không muốn tìm rắc rối, cách duy nhất là bên dưới một người cũng không cho vào.”
“Hai chiếc xe cuối này đều chở thực phẩm.” Max báo cáo với ông. “Rượu sẵn sàng bất cứ lúc nào. Xem ra sẽ không có nguy hiểm gì.”
“Hiện tại là vậy.” Ned quay sang Ortega nói: “Cậu lại vào trong kiểm tra lại những người cậu vừa cho vào.”
Ortega gật đầu, chậm rãi bước vào trong. “Anh không yên tâm về việc cậu ta làm?” Max hỏi.
“Không. Tôi chỉ không muốn cậu ta nghe thấy lời tôi nói. 1 giờ,” ông nhìn đồng hồ, “còn 90 phút nữa, ở nhà thờ Hồi giáo bên kia đường sẽ xảy ra một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Mục đích là để chuyển hướng sự chú ý của chúng ta, nhưng lại là chuyện có thật. Chúng ta đã nghĩ xong cách xử lý.” Ông mở danh sách của Chamont. “Xem trang 3, mục 41.”
“Trên đó ghi: ‘12 giờ 50 phút, báo cảnh sát cho Cục An ninh Chính trị.’ Đây là nói về sự kiện ở nhà thờ Hồi giáo sao?”
“Tôi đã sắp xếp xong rồi. Cục An ninh Chính trị đã biết, đang chuẩn bị xử lý, sẽ không có sơ suất gì đâu.”
“Chuyện gì? Biểu tình?”
“Một loại hoạt động hiến dâng mang tính biểu tượng tôn giáo, chẳng qua là mấy tiếng la hét kích động lòng người. Đó có lẽ là màn dạo đầu của một cuộc thánh chiến. Cảnh sát London có lẽ làm không sạch sẽ lắm, vài gã có thể có súng chống tăng và vũ khí tự động. Chúng chỉ tấn công từ cổng phía Nam thôi, phía đó chúng ta đã chuẩn bị xong rồi.”
“Vậy nên nội bộ chúng ta không có vấn đề gì, đúng không?”
“Không. Tôi vừa nói đó chỉ là chiến thuật nghi binh.” Ned ngắt lời, cân nhắc xem Max Graves có hiểu loại lý thuyết trừu tượng này không. Maurice Chamont tuyệt đối sẽ không hỏi ra những câu hỏi kiểu này.
Ông tuyệt đối không được so sánh như thế nữa. Mo Chamont đã không còn trên đời, mà ngày 4 tháng 7 mới qua được một nửa, việc ông cần làm còn nhiều lắm. Theo một nghĩa nào đó, ông vẫn phải làm việc như lúc cùng Chamont lập kế hoạch tác chiến chu đáo. Hãy để nỗi buồn đau lại cho thời gian sau này. Lúc đó sẽ gọi điện cho gia đình cậu ấy.
“Ned?”
“Xin lỗi, tôi…” ông dừng lại, không biết vừa rồi nói đến đâu. Nhớ ra rồi. “Chiến thuật nghi binh. Nghĩa là trong nội bộ Winfield có người hy vọng khi sự chú ý của chúng ta bị thu hút bởi sự hỗn loạn bên phía nhà thờ, sẽ lơ là an ninh nội bộ Winfield, như vậy hắn, chúng ta cứ tạm gọi là Furniss đi, hắn sẽ dùng thủ đoạn tập kích bất ngờ khống chế toàn bộ Winfield.”
“Nhưng hắn không thể làm được.” Max vô cùng lạc quan nói. “Vì chúng ta đã đào hết người của hắn ra rồi. Kế hoạch của chúng đã phá sản, đúng không Ned?”
“Sau 1 giờ cậu sẽ biết. Lúc này, tôi muốn đứng ở vị trí của Furniss để suy tính một chút. Giả sử hắn biết chúng ta đã bắt được đội đặc nhiệm của hắn, mà chính hắn đến cũng sẽ bị chúng ta bắt, hắn còn cách nào khác không?”
“Không.”
“Hắn còn 90 phút để suy nghĩ trước khi lật bài ngửa.”
“Âm mưu của hắn đã bị vạch trần, chúng ta lợi hại hơn hắn, Ned. Furniss bị loại rồi.”
“Đây là tư duy của Max Graves.” Ned nói, cố gắng không để đối phương cảm thấy mình đang trách móc. “Cậu nghĩ thế này: Chuyện này tôi đã tốn bao nhiêu thời gian và công sức, đây là một thương vụ trị giá hàng triệu đấy. Có khả năng nào vào phút chót xoay chuyển tình thế không?”
“Tôi nghĩ…” Viên quan chức FBI này đau khổ vắt óc suy nghĩ, mặt mày ủ rũ. “Tôi nghĩ, nếu hắn thực sự vào được Winfield, hắn không còn cách nào khác, chỉ có bắt con tin. Hắn sẽ bắt người có chức vụ cao nhất làm con tin.”
“Là Vollmer sao?”
“Ừm, gần như vậy, nhưng làm sao hắn vào được Winfield?”
“Chúng ta chủ yếu phải nghĩ xem sau khi hắn vào rồi chúng ta làm thế nào. Cậu có hiểu tầm quan trọng của việc đó không?”
“Chỉ cần hắn không vào được thì sẽ không xảy ra vụ bắt cóc.” Graves vẫn không thông suốt.
“Max, đừng nói nhảm nữa.”
Lòng tự trọng của Max Graves bị tổn thương, câu nói này của Ned dường như là một cái tát vào mặt viên quan chức FBI. Một lát sau, Max ủ rũ nói: “Ned, tôi không phải kẻ ngốc, chỉ là tôi không có gì vượt trội cả. Để tôi thay thế cậu ấy vốn đã không phù hợp rồi. Ned, rốt cuộc Mo đang ở đâu?”
“Cậu ấy chết rồi.” Ông trả lời giọng cộc lốc. “Đêm qua họ đã giết cậu ấy.”
“Ned!”
“Không thể nào, đúng không? Nhưng cái chúng ta đối mặt chỉ có định luật Murphy, tức là định luật siêu logic. Một chuyện tồi tệ dù khả năng xảy ra là bao nhiêu đi nữa, nó vẫn sẽ xảy ra.”
“Ned, trời ơi. Cậu ấy giống như anh em của cậu vậy.”
Ned Franchi gật đầu. Chỉ có hai người họ đứng dưới gốc cây, xung quanh không có ai khác. Chim hoét đen không ngừng hót, dưới ánh mặt trời trông càng phấn khích hơn. Ông thực sự muốn khóc một trận, dù sao cũng chỉ có mỗi Max nhìn thấy. “Người Đức có một từ như thế này,” Ned nói giọng vẫn cộc lốc, “Doppelganger, ý nghĩa đại khái là ‘hóa thân của chính mình’.”
“Mo chính là người như vậy.”
Ned lại gật đầu. “Mo chính là người như vậy.”