Xét trên bản đồ, Slough nằm ở vị trí chiếm hai phần ba quãng đường từ trung tâm London đến Aylesbury thuộc Buckinghamshire. Người đàn ông với đôi mắt lồi đang lái xe lao nhanh về hướng Bắc tới Aylesbury, hắn đang tự đắc vì vận may của mình đang độ hanh thông. Cuối cùng hắn cũng khiến bà Volmer chấp nhận những đề nghị của bọn chúng.
Giờ đây, hắn chuẩn bị bắt tay vào giải quyết gã người Đức mất tích kia. Liệu Bert có kể lại tất cả chuyện này cho người khác không? Những gã thanh niên như hắn vốn dĩ sinh ra đã không thích nói nhiều. Hắn sẽ không thay đổi cái thói quen giữ im lặng, cũng giống như việc hắn sẽ không bao giờ vứt bỏ lý thuyết về lợi nhuận thặng dư của Marx vậy.
Thế nhưng, không ai có thể đảm bảo rằng trong tình cảnh bị đồng chí bán đứng cho kẻ thù, suýt chút nữa bị đánh đập đến chết, hắn sẽ không nảy sinh ý định "chia tay" với những đồng chí cũ của mình. Sợi dây liên kết về mặt ý thức hệ tuy có độ tin cậy nhất định, nhưng khi dục vọng trả thù trở nên cực kỳ mãnh liệt, thứ dây nhợ này cũng sẽ tan thành mây khói.
Kẻ tự xưng là Founis cảm thấy mình rất may mắn, từ Slough đến Aylesbury và Little Missenden chỉ mất vài phút lái xe. Mọi thứ dường như đã được lên kế hoạch từ trước, một kế hoạch vô cùng xuất sắc, thực sự đáng kinh ngạc.
Thật là kiêu ngạo đến cực điểm.
Hắn giảm tốc độ, rời khỏi đường A335 rẽ trái vào thị trấn nhỏ Aylesbury. Gã thanh niên tóc vàng nhận lệnh của hắn đợi ở đây lẽ ra phải đang đứng dưới tòa nhà thương mại cũ ở trung tâm thị trấn. Đó là một tòa nhà gạch hai tầng, nó bao quanh một khoảng đất trống làm thành hành lang mua sắm mở ở hai bên. Trước đây nông dân thường bán nông sản ở đây, còn bây giờ người ta bán đủ thứ như dây lưng, chuỗi hạt gốm và đồ lưu niệm gỗ hun khói. Người của hắn đang đứng ở đằng đó, tay mân mê một chiếc hộp nhỏ làm bằng vỏ sò, trên đó có viết dòng chữ "Đồ lưu niệm Aylesbury".
Hắn không biết tên thật của gã thanh niên tóc vàng này. Trong tổ chức của hắn, người khác cũng như hắn, có thể tùy ý chọn cái tên mà mình yêu thích. Trong công ty Hawkins & Dutt mà hắn mua lại năm ngoái có một bảng lương bình thường, bởi vì những nhân viên cũ của công ty không thuộc về đội đặc nhiệm tinh nhuệ của hắn. Nhưng những chiến binh của hắn thì không có hồ sơ, không có lịch trực, cũng chẳng có bảng lương. Hắn phát tiền mặt mỗi tháng một lần. Sau khi một phi vụ lớn thành công, như vụ của ngày mai chẳng hạn, hắn sẽ phát tiền thưởng cho đội ngũ tinh nhuệ của mình, tất nhiên cũng bằng tiền mặt.
Hắn đỗ chiếc xe không mấy nổi bật của mình vào lề đường, đợi gã thanh niên đi tới. Phải rồi, ngày mai sẽ là một vụ hốt bạc lớn. Nhờ việc gần đây vắt được không ít dầu mỡ từ Haggard, hắn thậm chí chẳng cần phải tìm người tài trợ cho hoạt động lần này. Ngoài việc chia lợi nhuận với quỹ tín thác Pan-Eurasian của Haggard sau này ra, mọi thứ thu được đều thuộc về một mình hắn. Nếu muốn hành tung của vụ bắt cóc tống tiền không bị người khác nghi ngờ, tốt nhất là nên có ngân hàng riêng trong nội bộ tổ chức.
Gã thanh niên chui vào xe, ngồi xuống cạnh hắn. "Không tìm thấy." Giọng hắn nghe có chút hụt hơi, hắn đã được huấn luyện để có thể giao tiếp bằng hình thức đơn giản nhất.
"Vậy chắc chắn là có người đã đưa hắn đi rồi." Kẻ có vẻ ngoài bệnh hoạn nói. "Với sức lực của hắn, hắn không thể nào tự chạy thoát được."
"Chúng tôi đang điều tra các bệnh viện ở đây."
"Nhưng phải cẩn thận, nghe rõ chưa?"
Gã thanh niên gật đầu. "Việc này rất tốn thời gian, thưa ông."
"Chúng ta có thừa thời gian." Founis chậm rãi khởi động xe. "Nhưng đối với gã người Đức kia thì thời gian còn lại chẳng còn bao nhiêu nữa." Hắn dừng xe lại định lên đường, đúng lúc đó hắn nhìn thấy thứ gì đó bên lề đường cách vài chỗ đỗ xe. "Đó là cái gì?"
"Cái gì ạ, thưa ông?"
Founis vung tay tát một cái thật nhanh, gã thanh niên còn chưa kịp nhìn rõ đã ăn trọn một cú đau điếng, cảm thấy một cơn nóng rát ập đến. "Xe tải Fiorino, đồ ngu!"
Gã thanh niên cố gắng lắm mới nhịn được không đưa tay lên sờ vào khuôn mặt bị đánh. "Đó là của gã Ả Rập, thưa ông." Hắn ngồi im không nhúc nhích.
"Ai đã viết chữ 'Hawkins & Dutt' lên đó?"
"Kefford đề nghị ạ."
Lần này hắn đang đợi cú tát thứ hai. Một cái tát giáng xuống, hắn lập tức cảm thấy đau nhức khôn cùng ở mặt và mắt, nhưng vẫn không dùng tay che mặt, chỉ khẽ nhíu mày.
"Lái xe tải đến Little Missenden đi, đồ lợn. Ta sẽ đi theo ngươi. Đỗ nó vào nhà kho bảo mật, hiểu chưa? Chiều nay dùng sơn quét sạch mấy chữ này đi, nghe thấy chưa? Thay luôn cái kính có lỗ đạn đi. Đồ ngốc!"
Founis đẩy mạnh hắn một cái. Gã thanh niên chui ra khỏi xe, vẫn không dùng tay sờ vào mặt. Hắn giả vờ nghiêm chỉnh, đi về phía chiếc xe tải màu xám, rồi lái nó ra khỏi thị trấn Aylesbury.
Gã thanh niên này được đấy, kẻ mắt lồi nghĩ thầm. Hắn vừa lái xe vừa xoa xoa các khớp ngón tay. Nó không sợ đau. Giống hệt mình.
11 giờ, văn phòng của Ned thuộc Cục Quốc phòng nhận được hai cuộc điện thoại. Ông nghe một cuộc, Simon nghe cuộc còn lại. Sau đó cả hai đứng dậy khỏi bàn làm việc, thảo luận ở đại sảnh bên ngoài văn phòng.
"Perkins gọi điện đến." Ned nói với trợ lý. "Họ đang giam Wyms ở đồn cảnh sát Savile Row. Họ muốn gặp tôi nửa tiếng."
Simon gật đầu. "Tôi sẽ trông coi việc ở đây."
"Cuộc điện thoại kia của cậu nói gì?"
"Không có ai nói gì cả."
Ned đã bước ra ngoài, ông cũng không dừng lại để hỏi thêm. Trong điện thoại quả thực không có tiếng người, nhưng Simon không nói với Ned đó là mật hiệu khẩn cấp của Blacktop, nếu không phải tình thế bắt buộc thì sẽ không sử dụng. Cuộc điện thoại không tiếng người đầu tiên là tín hiệu báo động. Nếu không có cuộc thứ hai, nghĩa là gặp mặt ở chỗ thường lệ, ngay gần cửa hàng thời trang. Nếu có cuộc thứ hai, Simon phải dùng điện thoại bảo mật để tìm vị trí của cô ta càng sớm càng tốt.
Ngay lúc anh đứng đó nhìn Ned đi xa dần, chuông điện thoại lại reo. Anh vừa nhấc máy, đối phương đã cúp máy. Đây là tín hiệu thứ hai. Simon nhìn qua cửa sổ ra Quảng trường Grosvenor. Lúc này quảng trường trống không, thứ Bảy chẳng ai muốn ra đường mua sắm dưới cái nắng gay gắt cả. Mưa tuy đã tạnh, nhưng phía Tây lại xuất hiện những đám mây đen kịt.
Ned đã đi rồi, ông có nửa tiếng thời gian tự do. Anh không muốn để văn phòng trống không, vì họ đều đi vắng, có điện thoại gọi đến cũng chẳng ai hay. Nhưng tín hiệu thứ hai ám chỉ sự việc vô cùng khẩn cấp, không thể lơ là.
Ned vừa đi không bao lâu, Simon đã ra khỏi tòa nhà. Anh đi về phía Bắc hướng tới Oxford Street, tìm thấy một bốt điện thoại ở Duke Street.
Để chắc chắn, anh gọi vào số của cửa hàng thời trang, nhưng cô nhân viên trực ban nói Blacktop phải đến tối muộn mới quay lại. Sau đó anh gọi vào nơi ẩn náu của cô ta ở Chelsea, nhưng không ai bắt máy. Cuối cùng anh quay số "Bà Henderson" của cô. Đó là chiếc bàn làm việc cô thuê từ một công ty ở Shepherd Market, Mayfair, có trang bị một chiếc điện thoại riêng. Để có được đống đồ cũ nát này, cô phải trả 50 bảng một tuần. Chiếc điện thoại này có gắn thêm một máy ghi âm.
"Bà Henderson không có ở đây. Vui lòng để lại lời nhắn hoặc quay số sau."
Simon nghe rõ số điện thoại, cúp máy rồi quay số mới. Giọng của Black vang lên từ điện thoại, nghe cô có vẻ rất vui. "Là Moussy phải không? Xin lỗi, điện thoại đôi khi không dùng được."
"Vậy tại sao...?"
"Câm miệng. Nghe tôi nói đây. Ngày mai cậu có khách, họ sẽ chiếm đóng nhà thờ Hồi giáo trước. Hành động lần này mang tính biểu tượng nào đó. Thời gian được ấn định vào lúc cầu nguyện."
"Cậu nói cái gì?"
Đối phương cúp máy. Simon vừa chửi thề vừa nhét thêm một đồng 10 xu, gọi lại số đó lần nữa. Lần này không có ai nghe, chuông reo 10 hồi, 20 hồi. Đồ đàn bà chết tiệt!
Anh nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại với vẻ hằn học, rồi quay người bước lên cầu thang quay trở lại văn phòng đại sứ quán. Anh vừa đi vừa dần nguôi giận, bắt đầu nhận ra Blacktop đã giúp mình một việc.
Cô ấy đã giúp một việc lớn, đây quả là một món quà, nó có thể giúp họ xoay chuyển tình thế. Nhưng đây cũng là một nguồn tin vô cùng hóc búa. Anh không thể đưa tin tức này cho Ned mà không giải thích nguồn gốc. Đúng rồi, mình có thể nói, này Ned, chúng ta nhận được một cuộc gọi ẩn danh. Chắc chắn có liên quan đến cuộc điện thoại không tiếng người mà tôi đã đề cập với ông. Trong điện thoại nói về Đại thánh đường, thật là nhảm nhí. Rất có thể không có chuyện đó, nhưng dù sao thì...
Cách nói này không ổn. Hơn nữa, đưa tin tức ra như vậy quá đột ngột, không có sự đảm bảo tuyệt đối thì khó lòng khiến ông coi trọng. Bởi vì nếu tin tức của Black là sự thật (anh biết điệp viên của cô ta chắc chắn có liên quan đến hành động đó), một khi Ned biết được, ông bắt buộc phải lập tức lập kế hoạch để ngăn chặn hành động mang tính biểu tượng gần như điên rồ này.
Simon quay lại bàn làm việc, đứng trước tấm bản đồ phóng to của khu vực đó để nghiên cứu. Nhà thờ Hồi giáo nằm ngay đối diện phố Winfield. Lấy nó làm cứ điểm duy nhất cho cuộc tấn công trên bộ rõ ràng là không phù hợp. Hướng tiến vào nhà thờ Hồi giáo hoàn toàn ngược lại với vị trí của Winfield, như vậy khoảng cách giữa hai nơi lại càng xa hơn.
Vậy thì thử nghiên cứu từ góc độ của gã gián điệp người Đức - chính ủy Kefford, bởi Simon ước chừng Kefford không thể tự mình thiết kế ra một phương án tác chiến khả thi. Chiếm đóng nhà thờ Hồi giáo phải không được nổ một phát súng nào, vì dùng vũ lực sẽ bị coi là hành vi xúc phạm thần linh. Một khi có người la hét phản kháng ở cái nơi linh thiêng đó, lực lượng tấn công chắc chắn sẽ nhanh chóng bị bao vây, sau đó mới tiến hành cuộc tấn công quy mô lớn vào Winfield. Làm vậy thật không thể hiểu nổi. Là một hành động mang tính biểu tượng, nó phải được mọi người hoan nghênh, nhận được sự ủng hộ của họ.
Anh dựa người vào lưng ghế, lại nhìn vào bản đồ Quảng trường Grosvenor, anh nhớ lại đó là nơi anh lần đầu nhìn thấy Nancy-Lee Miller. Lúc đó trên tay cô cầm cuốn sổ nhỏ. Cô ngốc đó vậy mà còn ghi chép. Việc này lần đầu tiên gióng lên hồi chuông cảnh báo cho Simon. Anh còn nhìn thấy Kefford và gã người Đức ở đây, từ sự qua lại của cô với bọn chúng, anh đã nhìn ra lòng trung thành của cô. Bây giờ cô đã chui vào tổ chức cốt lõi của Kefford, lại đi làm việc cho Black.
Đây chính là sức mạnh của tình yêu.
Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười kiểu Simon, cười rất chừng mực nhưng trong đó chứa đựng nỗi lo âu. Anh cảm thấy lo âu là có lý do. Trách nhiệm của anh đối với Ned đòi hỏi anh phải báo cáo tin tức của Black, và phải giải trình nguồn tin. Nếu không thì nó chẳng có sức thuyết phục. Huống hồ Ned là người bạn duy nhất của anh trên thế giới này.
Nếu tin tức đó chính xác không sai lệch, thì sẽ có hai kết quả. Một là cuộc tấn công vũ trang gây chấn động thế giới dẫn đến nhiều người thiệt mạng, hai là xử lý nhẹ nhàng, kín tiếng, khiến những kẻ tấn công lặng lẽ rời đi, không trở thành tiêu đề báo chí giật gân. Tất nhiên ở Winfield có nhóm đưa tin truyền hình, nhưng trong nhà thờ Hồi giáo thì không.
Nhưng anh phải nói với Ned thế nào đây? Đây có phải là cách Black sa thải anh không? Mossad từng tốn bao công sức mới khiến anh không còn canh cánh trong lòng về một tin tức mà Israel không quan tâm. Cách duy nhất anh có thể áp dụng là dựng lên một lời nói dối tinh vi, sau đó chối bay chối biến.
Không xa phòng trưng bày nghệ thuật Cork Street là một tòa nhà màu xám nhạt. Ở khu vực này của London, du khách thường xuyên rẽ vào những con hẻm cụt (cul-de-sac) kiểu sân xe ngựa rồi bị lạc, vì chẳng ai nói cho họ biết cul-de-sac nghĩa là đường cùng. Rất ít người đến tòa nhà kiến trúc Gothic trang nghiêm từ những năm 1930 này, trừ khi họ muốn tìm cảnh sát giúp đỡ.
Căn phòng mà Peter Perkins tạm dùng rất nhỏ, thường dành cho một cảnh sát thẩm vấn một tên côn đồ, cuối cùng mới gọi thư ký đến. Khi Ned đến đó, trong phòng có ba người, họ dường như đều không muốn nhìn thấy ông. Có lẽ họ đã dùng hết oxy trong phòng, không muốn có thêm một lá phổi nào nữa.
"Được rồi." Perkins không nói những lời khách sáo như chào hỏi hay rất vui vì ông có thể đến. "Ông Wyms, đây là Đại tá Edward French từ Đại sứ quán Mỹ. Đại tá French, đây là công dân Mỹ James F. Wyms. Anh ta cứ đòi gặp người của đại sứ quán, tôi nghĩ ông chính là người anh ta muốn gặp."
"Vậy sao?" Ned quay sang nhìn người thứ ba, anh ta có mái tóc đỏ, trên mặt nổi lên vài đốm đỏ đầy giận dữ. "Vị này là...?"
"Anh ta đang chuẩn bị đi ra." Perkins nói. Người kia không nói một lời nào liền rời khỏi bọn họ.
"Tôi đã từng nói câu đó sao?" Ned hỏi.
"Được rồi, Wyms, chính anh là người tìm ông ấy đến đây."
Gã người Mỹ cao lớn có khuôn mặt trung thực trông rất mệt mỏi. Anh ta đã ngủ chập chờn trong phòng giam của đồn cảnh sát Savile Row này, điều đó thể hiện rõ trên bộ lễ phục màu xanh cao cấp của anh ta. Vẻ mặt tiều tụy, u sầu cũng cho thấy điều đó.
"Người tôi tìm là một quý ông họ Land." Wyms nói.
"Anh sẽ tìm thấy quý ông Land của anh thôi." Perkins hứa hẹn với giọng điệu không tán thành. "Nhưng ông ta hiện đang bận tận hưởng trên giường rồi, phải không?"
Ned làm mặt nhăn nhó. "Chú ý lời nói, ông Perkins."
"Điều này không phạm pháp, Đại tá French."
"Vậy được rồi, vì ông Wyms không tìm tôi, chúng ta hãy coi đây là một sự báo động giả, tôi cũng có thể đi được rồi. Trước việc, ừm, chuyện ngày Chủ nhật, tôi vẫn còn không ít việc phải làm."
"Đại tá." Perkins đột nhiên dừng lại không nói nữa, ông tỏ ra rất không tự nhiên. Ned nhận ra Perkins muốn ông biết việc mời ông đến không phải là yêu cầu của Wyms, mà liên quan đến Riordan.
"Ông có chuyện gì muốn nói với tôi không, ông Wyms?" Ned nói. "Hay có chuyện gì muốn hỏi tôi?"
Gã người Mỹ cao lớn nhìn sang một bên, không nói một lời. Anh ta dường như đang nghĩ đến chuyện gì đó. "Có lẽ anh ta có thể kể trước về việc tại sao anh ta không có hộ chiếu." Perkins mở đầu. "Anh ta nói hộ chiếu bị mất trộm. Anh ta nói đã nộp đơn xin cấp lại cho đại sứ quán, nhưng vẫn chưa nhận được."
"Có phải vậy không, ông Wyms?"
"Vừa phải vừa không."
"Anh có thể giải thích rõ ràng cho ông Perkins không?"
"Ông Perkins là ai vậy?" Wyms vặn hỏi. "Chẳng ai cho tôi xem giấy tờ tùy thân của họ cả. Họ quơ cái thẻ gì đó trước mặt tôi, chưa kịp nhìn rõ đã bỏ vào túi rồi. Thẻ của ông đâu? York là ai?"
"York nào?"
"Người vừa ra ngoài sau khi ông đến ấy."
Ned quay sang nói với Perkins: "Chúng ta đều đang nói tiếng Anh, ông Perkins. Có lẽ ông không cần tôi phiên dịch đâu nhỉ?"
"Tất nhiên." Perkins đứng dậy, đi lại vài bước trong không gian rộng một thước, dài nửa thước. "Cả hai người đều biết, cái chết của Riordan còn rất nhiều nghi vấn chưa được giải quyết. Hãy nói từ đầu đi. Vấn đề đầu tiên của vụ án này liên quan đến bốn cuộc điện thoại mà người chết đã gọi cho Wyms trong tuần trước."
"Là trước khi anh ta chết." Ned nói thêm một câu.
Perkins không có tâm trạng đùa cợt, vẻ mặt nghiêm túc trở nên cứng rắn hơn, giống như một tấm sắt. "Phải, những bộ phim truyền hình mô tả cảnh sát Mỹ hài hước của các người chúng tôi đã xem rồi, Đại tá French. Chúng tôi biết nên nói chuyện với người khác như thế nào. Ở Anh, chúng tôi để dành những câu nói dí dỏm đến sau khi bắt được tội phạm để khán giả tự suy ngẫm."
"Ông đang chỉ tôi." Wyms nói. "Những kẻ ngốc này tưởng tôi có liên quan đến cái chết của Tony."
"Cũng có người nhìn nhận tôi như vậy." Ned nói với anh ta. "Tại sao anh không giải thích rõ cho ông Perkins lý do tại sao anh không nên bị nghi ngờ? Nếu anh có thể khai báo những nơi anh đã đến gần đây, có lẽ sẽ có ích cho anh."
"Chẳng lẽ tôi chỉ có thể trông chờ vào sự bảo vệ như vậy từ đại sứ quán sao?" Wyms nổi giận. "Rốt cuộc ông đứng về phía nào, French?"
"Chừng nào anh còn đóng thuế đúng quy định, tôi sẽ đứng về phía anh."
Câu trả lời vừa mềm vừa cứng của Ned khiến Wyms ngớ người. "Ông nói cái gì vậy? Ý ông là Sở Thuế vụ Mỹ... ông đang nói đùa phải không?"
"Đây là một cách rất hiệu quả." Ned nói với cả hai người bọn họ. "Nếu anh không đóng thuế đúng quy định, anh sẽ không nhận được bất kỳ sự chăm sóc và bảo vệ nào của chính phủ. Nếu ai nợ thuế hoặc giở trò, chúng tôi sẽ không cung cấp bất kỳ sự trợ giúp nào, thậm chí còn truy cứu trách nhiệm của anh ta. Chúng tôi đã không còn viện trợ cho Việt Nam, Chile, Grenada, Nicaragua và Libya nữa. Chúng tôi đã chấm dứt việc cung cấp sự giám hộ gián tiếp từ CIA, FBI và các cơ quan tình báo chính phủ khác cho họ. Chúng tôi không còn can thiệp vào những chuyện xấu xa của anh, không còn đe dọa thầy giáo và hàng xóm của anh nữa. Chúng tôi không còn dùng tiền thuế của anh để tài trợ cho những kẻ chính trị bịp bợm giàu nứt đố đổ vách đang lớn tiếng trên truyền hình và những tập đoàn thương mại nông nghiệp, dầu mỏ quy mô khổng lồ nữa. Chúng tôi thậm chí không làm những công việc kiểm toán đạt kết quả xuất sắc của Sở Thuế vụ nữa. Tóm lại, tất cả những lợi ích mà công dân đóng thuế Mỹ trước đây được hưởng đều không còn thuộc về anh nữa. Khi anh nghèo túng, cầu xin sự thương hại, anh sẽ được phép đóng thuế, quay trở lại đại gia đình hạnh phúc."
Khi ông đang thao thao bất tuyệt, Perkins không kìm được há hốc mồm, giờ lại khẽ đóng lại. "Làm gì có chuyện tốt thế." Ông lầm bầm, rồi nói tiếp, "Hai người có muốn ở riêng mười phút không? Nhưng tôi hy vọng sẽ có kết quả tốt." Ông bước ra khỏi phòng, tiện tay đóng cửa lại.
"Này, lạ thật," Ned nói, "Tôi lại không phải luật sư của anh."
"Ông chẳng là cái gì cả, Đại tá. Người tôi tìm là Larry Land."
"Nếu Land không muốn nhận anh thì sao?"
"Ồ, ông đã nghe nói về tôi rồi à...?"
"Tôi biết anh tưởng mình có sự bảo vệ của CIA."
Wyms dường như đang cân nhắc kỹ lưỡng cách trả lời. "Vậy thì chúng ta không có gì để nói nữa, ông thấy sao?"
Ned nhún vai. "Đây không thể coi là lãng phí thời gian. Tôi nghĩ lão Perkins chắc là muốn đi vệ sinh."
Ông ngồi xuống đối diện Wyms, khuôn mặt không chút biểu cảm. Việc Land có muốn bảo vệ kẻ đáng ghét này hay không không quan trọng. Chuyện này khiến Ned cảm thấy chán nản từ tận đáy lòng. Jane không muốn gặp ông, thậm chí không muốn nói chuyện với ông, điều này khiến ông rất không vui. Tối hậu thư chưa có kết luận của Levine cũng khiến ông bất an. Ông buộc phải thỏa hiệp với Pandora Volmer, vì việc này ông vô cùng tức giận. Tóm lại, từ sáng đến giờ, mọi thứ đều tệ hại, lại còn cái phòng thẩm vấn giống nhà tù giam giữ nghi phạm này nữa. Nơi này càng khiến người ta cảm thấy khó chịu.
Ông không biết hôm nay Simon cảm thấy thế nào.
Tòa nhà tai nạn của Bệnh viện Stoke Mandeville thông thường chỉ thuê hai nhân viên bảo vệ. Hai nhân viên bảo vệ này đều từng phục vụ trong quân cảnh, hiện đã hơn 50 tuổi. Bất kỳ vấn đề an ninh nào xảy ra ở khoa tai nạn, họ đều đã xử lý qua, từ phóng viên báo chí không được hoan nghênh đến những bệnh nhân thô lỗ mà y tá không đối phó nổi. Nói cách khác, đúng như Trevor Bart thường mô tả trước mặt Will Netowatt: "So với trước đây, công việc này thực sự quá dễ dàng."
Hai người họ từng làm việc trong cùng một phân đội quân cảnh. Khi đó Trevor và Will ở Đức và Cyprus, buổi tối thường xuyên ra ngoài thực hiện nhiệm vụ, giải quyết tranh chấp giữa quân nhân Anh với những chủ quán rượu nóng tính, phụ nữ mang thai và những chủ cửa hàng có cửa hiệu bị các binh lính đập phá tan tành.
"Thật là chán chết đi được." Will đáp.
"Công việc không tốn sức tất nhiên là rất chán rồi." Trevor giải thích cho anh ta. Anh ta lớn hơn Will hai tuổi, nên thường cậy già lên mặt. Họ chỉ gặp nhau một lần mỗi ngày, đó là lúc đổi ca trước bữa trưa, Trevor làm ca ngày, Will làm ca đêm. Nhưng họ ăn trưa cùng nhau, như vậy họ có gần nửa tiếng để uống trà, ôn lại chuyện xưa. Trevor không chỉ lão luyện mà còn rất có tài. Anh ta cất giấu trái phép một khẩu súng Browning 9mm tự động nạp đạn. Súng chưa đăng ký, tạm thời khóa trong ngăn kéo văn phòng bảo vệ. Về việc này Will rất cảm ơn anh ta, vì nếu thực sự xảy ra chuyện gì nghiêm trọng, cũng rất có thể là vào ban đêm, phải không?
"Nói cũng có lý, Trevor. Tôi thấy anh lại kiếm cho chúng ta thêm vài băng đạn rồi. Súng không đăng ký, anh kiếm đâu ra thế?"
Đối với những câu hỏi thăm dò kiểu này, Trevor rất ít khi trả lời. Người có tài không cần phải giải thích với bạn cũ, phải không? "Đừng quên cái nghề anh làm đấy, cái lão già lẩm cẩm này."
Will bị anh ta mắng đến khó chịu. "Anh hiểu tôi mà, Trevor. Nếu buổi tối tình hình không ổn, tôi sẽ bỏ nó vào túi áo, nhưng không ai nhìn thấy đâu."
"Tối nay sẽ không có chuyện gì lớn đâu. Hiện tại chúng ta chỉ gặp vài vụ đâm xe thôi."
"Còn gã thanh niên người Đức đó thì sao?"
Trevor nhíu mày. "Gã bị người ta đánh gần chết ở Little Missenden đó hả?"
"Lúc hắn tỉnh lại đúng lúc y tá Privet trực, hắn suýt nữa làm cô ấy phát điên. Làm ơn cho chút nước, xin lỗi, tôi muốn uống nước. Y tá Privet căn bản không hiểu hắn nói gì. Thế là tôi giải thích giúp cô ấy một chút."
Khi Bert tỉnh dậy, hắn nói tiếng Đức, nên y tá không hiểu được.
"Thật là may mắn cho hắn khi không bị mất nước." Người này có vẻ đã thấy những trường hợp như vậy quá nhiều, giọng điệu không mấy lạc quan. "Trên người nhiều vết thương thế kia, lượng máu mất đi đủ để làm chìm một chiếc tuần dương hạm."
Hai người vừa uống trà vừa trầm tư, họ nhớ lại những vụ ẩu đả trước đây từng ngăn chặn. Đôi khi họ che chắn cho những binh sĩ Anh để họ tránh khỏi sự trừng phạt của luật pháp địa phương. Lần này, tình hình trông giống như một vụ hỗn chiến bằng dao quyết liệt. Ở Anh hiện giờ không còn ai đánh nhau kiểu đó nữa. Thật đáng tiếc.
"……Để cho ông biết đây là tôi tự nguyện. Ông không có quyền……"
Giọng nói trầm đục, nghiêm khắc của Larry Land vang vọng ra tận bên ngoài phòng thẩm vấn. Phải mất một lúc lâu, bóng dáng thấp bé của ông ta mới xuất hiện ở cửa. Ông ta nghe như kẻ điên, nhưng trong ký ức của Ned, chưa bao giờ ông ta nói chuyện đàng hoàng. Đó là một phần con người của ông ta.
"Đồ khốn!" Trạm trưởng tình báo vừa nói vừa liếc nhìn Ned. "Lẽ ra tôi phải sớm nghĩ tới việc loại ngu ngốc như cậu lại dính líu vào chuyện này."
Franchi đứng bật dậy. "Ông dám lặp lại câu vừa nói ở ngoài kia không, Larry? Tôi thực sự muốn ném ông vào thùng phân đấy. Cứ chờ xem."
Land lùi lại vài bước, ánh mắt bốc hỏa quét khắp căn phòng. "Đây là cái quái gì? Mấy người đang làm trò gì xấu xa ở đây?"
Franchi nhẹ nhàng đặt tay lên vai trái của Land. "Ông phải xin lỗi, đồ khốn kiếp."
Land vừa nhăn mặt làm trò, vừa chớp mắt cười gượng gạo. "Cậu không thể coi lời tôi nói là đùa sao, Franchi?"
"Không thể, đồ lùn."
Land lại cười rống lên. "Các người không có khiếu hài hước." Ánh mắt ông ta chuyển sang Weems. "Đây là ai?"
"Mau xin lỗi đi." Ned ấn mạnh bàn tay đang đặt trên vai Land xuống.
"Được, được, đừng nóng. Thằng cha này là ai?"
Ned bỏ tay ra. "Ông ta là James F. Weems. Ông ta muốn tìm ông. Không hiểu vì lý do gì?"
"Weems?" Cái tên này nghe thật xa lạ. "Weems? Ông muốn làm gì, Weems?"
Người đàn ông Mỹ cao lớn hắng giọng. "Còn cần tôi phải nói với ông sao?"
Land lập tức quay người lại nhìn Franchi, như thể đang nói chuyện với đồng minh. "Thằng cha này làm nghề gì vậy? Biết đùa thật đấy."
"Ông mất khiếu hài hước rồi sao, Larry? Ông ta tưởng mình có quyền được Cục Tình báo bảo vệ. Ông nghĩ sao?"
Trạm trưởng tình báo rất muốn nói vài câu sắc bén để thể hiện thái độ, nhưng không thốt nên lời, ông ta mím chặt miệng, phồng má lên vài cái. "Ông có biết mình đã vi phạm bao nhiêu quy định bảo mật không, Franchi?"
"Ồ, lạy Chúa, đừng giở trò đó ra nữa. Ông ta đích danh muốn tìm ông, đồ ngốc. Perkins nắm rất rõ những người mà ông ta tiếp xúc. Tháo cái mặt nạ của ông xuống đi, bắt đầu thôi nào."
Một lát sau, Land ngồi xuống ghế, trông có vẻ bệ vệ hơn hẳn. Nhưng đó chỉ là so với Franchi, Weems vẫn trông cao hơn ông ta một cái đầu. Ned bắt đầu nhận ra việc Weems muốn dựa vào vận may từ Land là không thể. Nhìn cái dáng vẻ khô héo thấp bé đó, làm gì có vận may nào? Một lúc lâu không ai nói gì.
"Vì ông đã hỏi tôi," Ned lên tiếng, trong lòng vẫn thắc mắc không biết máy ghi âm của Peter Perkins có đang lén ghi lại cảnh tượng khó chịu này không, "để tôi nói về vụ của James F. Weems. Tôi có thể nhớ không chính xác lắm, nhưng điểm đầu tiên là, Sở Thuế vụ Mỹ đang điều tra tình hình của ông ta. Đây mới chỉ là bắt đầu. Ông ta còn nhận được trát hầu tòa của Đội chuyên án lừa đảo thuộc Sở Cảnh sát Đô thị, họ đang hành động theo lệnh của Bộ Công thương và Ủy ban Đầu tư Chứng khoán. Và chuyện này xảy ra ngay tại London. Bên phía New York, Ủy ban Giao dịch Chứng khoán đã phát đi một thông báo liên quan đến ông ta. Họ yêu cầu Bộ Tư pháp thụ lý vụ việc nhưng bị từ chối. Weems và một gã trẻ tuổi tên là Tony Reardon đang được CIA bảo vệ. Ông biết chuyện này không? Như vậy là chúng ta đã nhắc tới Reardon, cậu ta……"
"Dừng lại, lạy Chúa, dừng lại đi." Land muốn dùng tay phải che mặt, như thể tư thế đó giúp ông ta suy nghĩ, hoặc cũng có thể là để người khác không nhìn thấy nước mắt của mình. Nhưng rồi ông ta lại đặt tay phẳng lên bàn làm việc phía trước. "Ông trông chờ tôi hiểu được đống nhảm nhí này sao?"
"Tôi nghĩ những chuyện này ông đều đã biết rồi."
"Vớ vẩn, Franchi."
"Vậy ông đã nghe nói tới chưa?"
"..." Ông ta lại muốn dùng tay sờ lên khuôn mặt phồng lên như chú lùn, nhưng lý trí đã kiểm soát được. Ồ, Ned thầm nghĩ, giờ chắc ông ta không muốn ở đây đâu.
"Nếu ông không muốn tiếp nhận ông Weems, thì ít nhất hãy để tôi lo liệu cho đến khi ông ta ra tòa." Ned quay sang người đàn ông Mỹ cao lớn. "Tôi nghĩ ông có luật sư chứ?"
"Rất có thể."
"Vậy việc tôi làm cho ông lúc này là tranh thủ một cơ hội để ông gọi cho luật sư. Những việc khác cứ để Perkins và đám người của ông ta lo."
"Perkins?" Land hỏi. "Lão già ở văn phòng đại sứ quán sao?"
"Nếu tôi đoán không lầm thì ông ta bằng tuổi ông đấy, Larry."
"Được rồi, Franchi, cậu giỏi lắm. Tôi lao đầu vào đây, ai ngờ đây là cái bẫy. Lần tới cậu cứ chờ xem." Ông ta đứng dậy, ngay lập tức thấp đi một đoạn. Hiệu ứng thị giác quá mạnh, người ta luôn nghĩ giọng nói của ông ta cũng giống như giọng nữ cao vậy.
"Lúc nào cũng được, Larry." Ned để ông ta mở cửa. "Khi tôi báo cáo lên, tôi sẽ nói ông không quen bị cáo, không liên quan gì đến hắn, được chứ?"
"Cút mẹ mày đi." Sau đó ông ta biến mất.
Hai người trong phòng im lặng hồi lâu. Cuối cùng Weems lên tiếng: "Anh thực sự đã tống khứ ông ta giúp tôi."
"Anh nghĩ tôi đã phá hỏng cơ hội được bảo vệ của anh?"
"Tôi nghĩ là vậy." Weems thở dài, trông vô cùng mệt mỏi và chán nản. "Lẽ ra ông ta phải đuổi anh đi, như vậy chúng ta mới có thể bàn chuyện giao dịch."
"Nhưng tại sao ông ta lại không làm thế?"
Weems cười khổ. "Anh biết bao nhiêu về cội rễ của Cục Tình báo các anh?"
"Tôi chưa bao giờ quan tâm."
"Đã nghe nói về chuyện xảy ra ở Honolulu chưa?"
"Ai đọc báo đều nhớ cả."
"Ở đây một khi tình hình nguy cấp, Land sẽ chia tay trạm tình báo London, nghỉ hưu sớm, bị người ta khinh bỉ. Vì thế ông ta thấy tôi là sợ. Chuyện là vậy đó."
"Ý anh là anh thực sự có thỏa thuận với Cục Tình báo?"
Weems nhún vai. "Thì đã sao? Kẻ ra tay với Tony cũng đã ra tay với tôi."
"Ai phải chịu trách nhiệm cho vụ đâm xe đó?"
"Người mà Tony cho là quan trọng."
Ned nhìn ông ta, lúc này Weems lại lộ ra vẻ lừa lọc. "Anh không biết tên hắn?"
"Trời đất, Franchi. Ai cũng có thể là kẻ đó. Reardon là người bán hàng giỏi nhất của tôi, một tuần có thể bán được ba bốn trăm ngàn cổ phiếu."
"Vì vậy kẻ ghét cậu ta cũng sẽ ghét anh."
"Điều đó không làm tôi sợ. Tôi vẫn còn mấy quân bài đẹp lắm." Weems ngồi thẳng người dậy, lúc này biểu cảm trông có vẻ chân thành hơn.
"Lời này nghĩa là sao?" Ned hỏi tiếp. "Anh chỉ có một quân Át, bạn anh là Larry đã thắng nó rồi."
"Đây sẽ không phải lần đầu ông ta đánh sai bài, nhưng có lẽ nó sẽ để lại cho ông ta ký ức khó quên hơn."
"Weems, tôi nghĩ anh vẫn chưa hiểu rõ tình cảnh của mình. Người Anh sẽ không để phạm nhân nếm mùi ghế điện, nhưng nếu họ đổ tội giết Reardon lên đầu anh, chắc chắn họ sẽ nhốt anh vào tù vài chục năm."
"Chỉ có anh mới không để họ làm thế." Weems liếc Ned một cái, vẻ mặt như thể đã nắm chắc phần thắng. "Tôi từng đi săn hươu với Công tước Buckingham ở Scotland."
"Đây là bằng chứng anh không có mặt tại hiện trường phạm tội sao?"
"Ngài Đại sứ Byrd-Foeller cũng có mặt."
Ned nhìn với vẻ không mấy thiện cảm, chỉ muốn xé nát cái vẻ mặt tự cho là không thể sai sót trên khuôn mặt búp bê đó. "Xem ra gu chọn bạn của ngài Foeller không cao lắm nhỉ."
"Gu rất tệ. Bây giờ không phải mùa săn hươu, Franchi. Ông ta đã vi phạm luật pháp nước này. Anh biết người Anh nghĩ gì về việc giết hươu không?"
Trên mặt Ned lộ ra biểu cảm dịu hơn. Vai trò hiện tại của Weems rất thú vị. Nếu Ned muốn không để giới báo chí biết chuyện này, anh buộc phải ngăn Perkins biết về bằng chứng trong tay Weems. "Anh có bằng chứng gì để giao dịch?"
"Ảnh chụp."
"Anh nên hiểu, chuyện này có thể liên quan đến giết người. Ngay cả khi tôi muốn giúp anh một tay cũng không chắc chắn được."
"Các anh sẽ tìm ra cách thôi, anh và Royce Cornell."
"Sao anh lại chắc chắn thế?"
"Đừng vòng vo nữa, Franchi. Hai người các anh sẽ dựa vào ảnh hưởng của Mỹ để cung cấp cho tôi sự bảo vệ chu đáo nhất. Land có thể không muốn làm, nhưng các anh không có lựa chọn nào khác. Tôi không trông chờ các anh làm ngay lập tức, tôi vẫn là người hiểu lý lẽ. Trước khi các anh tìm ra cách, ở tòa tôi sẽ không nói gì cả."
Ông ta chìa tay phải ra, giống như cách bắt tay giữa những người Mỹ với nhau, vừa chân thành vừa khá tùy tiện. Ned không khách khí nhíu mày. "Bỏ tay vào túi đi, Weems. Chúng ta đổi chủ đề đi. Perkins có lẽ đã nghe thấy những gì chúng ta nói rồi."
"Giao dịch của chúng ta thì sao?"
"Anh tốt nhất nên lo cho cái mạng của mình đi, Weems." Ned nói với ông ta. "Nếu không phải anh giết Reardon, thì kẻ giết cậu ta cũng sẽ tìm đến anh."
Perkins mở cửa. "Đúng vậy." Ông ta nói, "Ông Weems, ông cũng hiểu đấy, chuyện tiếp theo chính là ông sẽ mất mạng dưới bánh xe trong một vụ tai nạn giao thông."
Bầu trời London vẫn bao phủ bởi một màu xám xịt vô tận. Bây giờ mới chỉ là buổi chiều, nhưng mặt trời đã bắt đầu xế bóng. Ned chậm rãi đi từ Sở cảnh sát Savile Row về phía văn phòng đại sứ quán. Anh vừa đi vừa nghĩ, một lát nữa thôi, mặt trời sẽ hạ màn rút lui. Tất nhiên, ngày mai nó sẽ lại lên sân khấu.
Anh tâm sự nặng nề, bước chân khập khiễng. Hôm nay chuyện gì cũng làm anh phiền lòng, cả ngày không có lấy một khoảnh khắc thoải mái, ngay cả khi nghĩ đến thời gian ban đêm cũng không thể thay đổi tâm trạng. Xung quanh anh đâu đâu cũng có hành vi phản bội, anh thậm chí có thể ngửi thấy mùi của nó. Hôm nay không giống như trước, trước đây anh chỉ có thể cảm nhận một cách mơ hồ, nhưng hôm nay mọi thứ đều rõ mồn một.
Nghĩ quá nhiều về vấn đề phản bội cũng không xong. Như vậy, anh sẽ không tránh khỏi nghĩ đến trải nghiệm cuộc đời mình, và cả những hành vi phản bội của chính mình. Không hiểu sao, nghĩ đến Weems, kẻ cả đời làm điều ác, chưa bao giờ để nạn nhân có cơ hội lật ngược thế cờ, vậy mà hôm nay lại bị Larry Land bỏ mặc không quan tâm, tâm trạng vốn đã buồn bã lại càng thêm u sầu.
Ned nghĩ đến việc Land đã diễn kịch trước mặt mình, sau đó lại âm thầm giúp Weems thoát khỏi khó khăn, lòng càng cảm thấy khó chịu. Đó sẽ lại là một sự phản bội nữa.
Hành vi phản bội quả thực ở đâu cũng thấy. Có lẽ không chỉ ở London, bây giờ có lẽ cả thế giới đều vậy. Nhưng anh đang ở London, hiện tại đã bị làm cho nghẹt thở. Ngay cả Reardon đã chết cũng không thoát khỏi ảnh hưởng của nó. Cho đến khi Ned rời khỏi sở cảnh sát, Weems không ngừng đổ hết những vụ lừa đảo, những khoản tài sản chung ảo, và những khoản tiền mặt chuyển lậu sang ngân hàng Thụy Sĩ lên đầu người bạn Tony đáng thương đã khuất. Có một câu châm ngôn rất hay: Ai không có mặt thì đổ tội lên đầu người đó.
Anh đi từ Berkeley Square đến Grosvenor Square, nhìn vẻ ngoài không mấy dễ ưa của tòa nhà văn phòng đại sứ quán đối diện quảng trường. Mày không bao giờ đẹp lên được, anh nghĩ.
Saarinen rốt cuộc đã nghĩ gì khi thiết kế tòa nhà bằng đá chói lóa này? Con đại bàng này…… à, con đại bàng to bằng khách sạn sang trọng này được mô phỏng theo con đại bàng trên cột cờ thời tiết ở New England, làm sao anh lại cảm thấy không đúng nhỉ? Tòa nhà này không có nó thì không thể hiện được đẳng cấp.
Anh gật đầu với nhân viên an ninh ở cửa, như thường lệ đi theo cầu thang bộ vào văn phòng. Anh ngồi xuống bàn làm việc, nghe tiếng nói chuyện yếu ớt từ chiếc đài bán dẫn của Charmont ở bên tường. Cả ngày anh ta chỉ thích nghe tin tức.
Ned biết có người trợ lý thông minh như Mo là vận may của mình. Anh ta hiểu tâm tư của bạn, hiểu ý bạn từ những lời nói rời rạc. Làm việc với người như vậy cảm thấy rất nhẹ nhàng.
Ồ, đúng rồi, Levine lải nhải rằng Ned ngoài "tay sai" của mình ra thì không có bạn bè. Không chỉ mình Levine nhìn ra Mo là một nhân tài hiếm có, quân đội có anh ta là một điều may mắn. Trong lời nói của cô ấy liệu có thành phần đố kỵ không? Không sao, dù sao Mo cũng là trợ lý và bạn của anh. Jane đã nói gì? Là đùa sao? Xây dựng tình bạn trọn đời chẳng phải là mục đích mọi người tham gia quân đội sao? Đúng vậy, tình bạn tồn tại cùng sự sống. Ví dụ, Wyckoff không lâu sau khi kết bạn với anh đã bị cắt đầu bỏ vào tủ lạnh của Franchi.
Tuy nhiên, Levine và Jane đều không hiểu, đối với công việc anh làm, tình bạn là một gánh nặng. Trong cuộc sống bình thường, người ta có lúc quen bạn mới, cũng có lúc mất bạn cũ. Nhưng mất bạn không có nghĩa là cách chức, ăn đạn, cũng không có nghĩa là điều mà người trong tổ chức G-2 gọi là "tự sát". Đây là một kiểu tự sát mới dưới sự giúp đỡ của người khác. Kiểu tự sát này giống như cái gọi là "biến mất" ở các quốc gia cảnh sát Mỹ Latinh.
Anh dựa người ra sau ghế, nhìn bàn làm việc, mới thấy một mảnh giấy nhét trong điện thoại. Anh cầm mảnh giấy lên xem: "Trước khi rời văn phòng tối nay nhất định phải gặp tôi."
Vì đây là nét chữ của Charmont, nên trên mảnh giấy không có chữ ký. Đây chính là sự cẩn thận của Charmont. Chiếc đài bên kia tường tắt ngấm, Ned đứng dậy đi qua gõ cửa phòng Charmont. "Mở cửa đi."
Một lát sau cửa mở. Charmont đứng đó, trong đôi mắt đen mang vẻ ưu sầu. "Thấy mảnh giấy của tôi rồi à?"
"Xảy ra chuyện gì?"
"Vào đây nói đi." Anh ta đợi Ned vào rồi đóng cửa, sau đó ngồi xuống bàn. Ned phát hiện mặt anh ta có chút khác lạ, trước đây anh ta chưa bao giờ như thế này. Trên mặt anh ta hình như có thêm thứ gì đó, không phải béo không phải sưng, cũng không phải nếp nhăn, mà là một thứ gì đó về mặt tinh thần chưa từng thấy.
"Được rồi." Ned nói rồi ngồi xuống. "Anh có chuyện muốn nói với tôi sao? Nói đi."
"Đừng nhìn tôi như vậy. Là tin tốt."
"Tin tốt có ích cho tôi không? Kể tôi nghe xem."
"Anh có muốn biết đối thủ dự định bắt đầu hoạt động lễ hội ở đâu vào ngày mai không?"
"Đối thủ nào? Là phu nhân Foeller sao?"
Charmont mỉm cười nhẹ. "Tôi đang nói đến phân đội Ả Rập do Bert Heinemann và người tên là Kefford lãnh đạo."
Ned vẫn ngồi dựa lưng vào ghế, giả vờ như rất thoải mái. Nghe vậy anh lập tức ngồi thẳng người dậy. "Anh nói gì? Anh đã chặn được tin tình báo gì?"
"Ned, đám hề này đầu tiên là chiếm đại sảnh của Đại thánh đường, thời gian là lúc cầu nguyện buổi trưa. Họ quay mặt về phía Mecca đọc một bản tuyên ngôn chính trị, hô vang khẩu hiệu chiến đấu mang tính biểu tượng hoặc lời cầu nguyện ban phước của người Ả Rập, sau đó bắt đầu tấn công Winfield."
Đôi lông mày giữa đôi mắt xanh thẳm của Ned nhíu chặt lại, vết nhăn dưới ánh sáng bóng đổ trông vô cùng sâu thẳm. Cơ thể cúi về phía trước của anh không hề cử động. Một lúc sau anh mới dựa lại vào lưng ghế, khôi phục vẻ thoải mái.
"Ai hút cần sa thế?"
"Đừng đùa nữa, Ned. Đây là tin tình báo nội bộ đáng tin cậy."
"Anh đang nói đây là một đội biệt kích chiến binh tự do, bất kể họ là bao nhiêu người. Hoặc 50, hoặc 100. Bất kỳ vũ khí cầm tay nào do các nhà sản xuất vũ khí trên thế giới chế tạo họ đều có, bao gồm cả ống phóng tên lửa hai người sử dụng, đạn dược thì dùng phép thuật biến ra. Nghe tôi nói đây, Mo."
"Được."
"Họ mang đống hỗn độn này vào thánh đường, làm loạn ở đó, rồi lại mang chúng ra ngoài, điều này có khả năng sao? Không ai điên đến mức độ này cả. Giả sử họ giấu vũ khí dưới tấm bạt, dùng xe tải kéo vào, xin hãy nói cho tôi biết trong thời gian cầu nguyện có mấy chiếc xe tải có thể lái vào trong thánh đường? Chuyện này không thông."
"Nếu anh nói như vậy, tất nhiên là có lý."
"Tôi còn chưa nói xong. Giả sử họ không đọc tác phẩm của Clausewitz và Machiavelli, giả sử họ không biết tập kích bất ngờ là phương tiện chính để giành thắng lợi trong chiến đấu. Nhưng anh và tôi đều rõ những người tài như Bert Heinemann sẽ nghiên cứu kỹ tác phẩm của Clausewitz. Điều này cũng chứng minh kế hoạch này không thực tế."
"Nghe tôi nói, Ned, nếu anh……"
"Tôi còn chưa nói xong. Khi họ làm ầm ĩ bên phía thánh đường, chúng ta sẽ làm ngơ, vẫn ở Winfield uống rượu vui vẻ quanh váy lựu của các quý cô? Khi chúng ta nghe thấy tiếng ủng quân sự của họ lạch cạch dọc theo đường phố lao về phía Winfield, khi chúng ta thấy đám biệt kích không sợ chết này gào thét xông tới nổ súng, chúng ta sẽ không để họ làm loạn vui vẻ đâu. Những gã này không nhận được lời mời của chúng ta. Mo, vì vậy chúng ta sẽ không để họ xông vào."
"Giả thuyết của anh đều dựa trên cơ sở họ đã biết Winfield được canh phòng cẩn mật. Nhưng tin tình báo của họ có lẽ không thông thạo như vậy."
"Có lẽ họ chỉ là những đứa trẻ dễ bị lừa. Có lẽ họ nhất định phải diễn một màn kịch mạo hiểm cấp thấp. Đây không giống phong cách của Bert, tôi thấy không phải."
"Nói xong chưa?"
"Anh nói đi."
"Chẳng lẽ có quy định văn bản nói rằng du kích nhất định phải đánh trận theo quy tắc của Clausewitz? Họ khó đối phó chính là vì họ không làm theo phương pháp thông thường. Anh nói tôi nói không đúng sao?"
Ned cứ dùng ngón tay gõ liên hồi lên môi, dường như hơi không kịp chờ đợi muốn nói. Nhưng sau khi Charmont nói xong, anh lại không hề mở miệng. Một lúc lâu, anh vẫn không ngừng gõ lên đôi môi. "Anh nói có lý." Anh lơ đãng nói. "Mo."
"Chuyện gì?"
"Tin tức tồi tệ này của anh lấy ở đâu ra?"
Đôi tay Charmont múa may mơ hồ xung quanh, như đang gieo hạt trên đồng. "Điều này quan trọng sao?"
"Điều này rất qu…… Anh đang đùa với tôi đấy à?"
"Còn nhớ trước khi anh đến sở cảnh sát tôi nhận được một cuộc điện thoại không ai nói gì không?"
"Nói tiếp đi."
"Gã đó lại gọi tới. Có chút giọng Iran. Nói chuyện lúc thì dùng tiếng Anh lúc thì dùng tiếng Ả Rập. Có những lúc tôi còn không hiểu hắn đang nói gì. Điện thoại có lẽ gọi từ nước ngoài tới. Đích danh muốn tìm tôi."
"Ồ?"
"Tôi đoán chắc là vì lý do tôi biết nói tiếng Ả Rập." Charmont thở dài không vui. "Hắn nói một đống về thánh chiến và cái gì mà chiến đấu với Satan. Những lời này anh không nhất định đều muốn nghe. Tôi không đùa với anh đâu, Ned. Gã này nói trước kế hoạch của họ, chính là muốn chúng ta để lại cho hắn một chỗ trên trang nhất báo chí và bản tin truyền hình buổi tối."
Charmont nói chuyện dường như không còn sức lực. Anh ta ngồi xuống bắt đầu xem bản đồ phóng to của Đại thánh đường trung tâm. Ned nhìn anh ta một lúc, rồi quay sang nhìn quảng trường bên ngoài. "Mo."
"Chuyện gì?"
"Anh đang nói nhảm."
"Ned, tôi nói là thật."
"Anh và tôi đều rõ, tin tình báo nguồn gốc không rõ ràng không đáng giá. Đừng nói với tôi chuyện điện thoại này nọ nữa. Tin tình báo này anh đã cân nhắc nửa ngày mới quyết định nói cho tôi biết. Sau này có lẽ tôi sẽ bày tỏ lòng biết ơn với anh, nhưng vào lúc này nó không có giá trị, trừ khi anh không còn giấu giếm sự thật, nói cho tôi biết nguồn gốc thực sự của nó." Anh cảm thấy đầu đau nhức dữ dội từng đợt.
"Chúng ta nắm được bố trí chiến đấu còn chưa đủ sao?"
"Không đủ!" Anh như mắc bệnh đau nửa đầu, mọi thứ xung quanh đều trở nên vô cùng đáng sợ.
Ned nhảy dựng lên, giận dữ rời mắt khỏi người trợ lý, tinh thần hoảng hốt nhìn quảng trường ngoài cửa sổ. "Chết tiệt Mo, cái gì là thật!" Thái dương anh đau nhói, như muốn nổ tung.
"Cái tên Breacktop có ích gì cho anh không?"
"Là Miriam Shannon. Là một nhân vật của Mossad tại London."
"Cô ta là trạm trưởng tình báo." Charmont nói với anh.
"Vậy sao? Hiểu biết một chút cũng là chuyện tốt. Đợi đã, anh nói tin tình báo là từ phía Mossad tới?"
Charmont chậm rãi gật đầu. Anh ta đứng dậy, nhưng lại sợ Ned tức điên lên sẽ lao tới đánh mình. "Là Breacktop nói với tôi."
"Chỉ vì cô ta nói, nên anh cho rằng tin tình báo này chính xác đáng tin, phải không?"
"Đúng vậy."
Mặt Ned đỏ bừng. Simon nghĩ, con người lúc này hoặc là yêu đến phát cuồng, hoặc là hận đến tận xương tủy, thường sẽ không chút kiêng dè mà bộc lộ cảm xúc ra lời nói.
Ned cố dùng nghị lực để trấn tĩnh bản thân, ngọn lửa giận dữ đáng sợ trong lòng cũng dần rút khỏi gương mặt anh ta. Anh nheo mắt lại, ngồi xuống, thân hình thẳng tắp như thể đang sẵn sàng đón nhận những cú sốc mới. Anh nhìn chỗ này một chút, nhìn chỗ kia một chút, không biết là đang nhìn điện thoại, radio, màn hình máy tính hay bản vẽ của thánh đường Hồi giáo trung tâm, dù sao thì anh cũng nhất quyết không nhìn Simon.
"Được rồi." Cuối cùng anh nói khẽ. Anh hắng giọng, nghe như thể cổ họng vừa bị ai đó đấm một cú. "Được rồi. Đây có lẽ là thông tin xác thực. Tôi cơ bản đồng ý với quan điểm của cậu. Mossad không chơi trò tin giả với chúng ta, ít nhất là cho đến tận bây giờ vẫn chưa."
"Ned, tôi đã nghiên cứu bản vẽ của thánh đường Hồi giáo. Tôi nghĩ..."
"Mo, còn một chuyện nữa cậu phải nói cho tôi biết. Thế nào?"
Simon gật đầu.
"Tại sao Mossad lại đưa thông tin cho cậu? Nói tôi nghe xem."
Simon nghĩ một lúc rồi mới nói: "Tôi nhất định phải nói sao?"
"Nhất định phải nói, Mo. Chuyện này sẽ ảnh hưởng đến cả cuộc đời cậu, nói vậy không quá lời chứ? Tôi nghĩ là không quá. Cả cuộc đời cậu đều gắn liền với việc này, biết đâu sẽ phải ra tòa án quân sự, ngồi tù mọt gông."
"Ned!"
"Tòa án quân sự sẽ xem xét hồ sơ công tác của cậu, kết án cậu bốn năm hoặc lâu hơn một chút như một sự trừng phạt mang tính răn đe. Hồ sơ của cậu vẫn khá tốt, Mo. Trong đó có vài phần do tôi sắp xếp, nên tôi biết rõ nội dung hồ sơ của cậu, dù sao thì Mossad hiện tại cũng không phải là gián điệp đối địch của chúng ta. Nhưng G-2 của chúng ta sẽ tính sổ cũ, cuối cùng họ sẽ phát hiện ra vài vấn đề. Nếu để tôi đoán, tôi nghĩ trong thời gian học đại học có lẽ cậu đã từng đến Israel. Họ đôi khi vẫn chọn người mới theo cách đó, nhưng đối tượng thường là người Do Thái. Cậu biết tại sao mà. Nhưng cậu thì không phải..."
"Ned." Simon ngắt lời anh. "Đó là vào năm 1980." Anh đẩy bút chì và sổ ghi chép về phía Ned. "Anh muốn ghi chép lại không? Tôi tốt nghiệp trường Western Reserve Academy. Sau đó tôi đến Lebanon. Rồi lại đến Israel. Tôi chính là gặp Brechtrop ở đó. Chỉ là lúc đó cô ấy không dùng cái tên này, vì khi ấy cô ấy vẫn chưa nhuộm tóc đỏ."
"Vậy để cậu tham gia quân đội Hoa Kỳ là ý của cô ta?"
"Đúng vậy."
"Cũng là cô ta muốn cậu làm việc cho Mossad?"
Simon nhận ra Ned không còn né tránh ánh mắt anh nữa, mà đang nhìn chằm chằm không chớp mắt. "Tôi từ nhỏ đã là người theo đạo Cơ Đốc. Nhưng ở Lebanon, tôi phát hiện ra cả gia đình mình đều là người Do Thái. Tôi suýt chút nữa thì chết lặng."
"Phải rồi, cậu đã không biết sự thật trong nhiều năm. Levine nói đúng sáng nay, trí nhớ của tôi không tồi đâu." Anh đẩy sổ ghi chép sang một bên. "Tôi không thể tưởng tượng được cậu có thể có ích gì cho Mossad ở vị trí trước đây. Họ trả cho cậu bao nhiêu tiền?"
"Không có gì cả. Trước khi tôi đến London, họ vẫn chưa từng liên lạc với tôi."
"Vậy cậu đã cung cấp những thông tin gì cho cô ta?"
"Cho đến nay là chưa có gì cả."
"Cậu nghĩ làm sao để tôi tin đây?"
"Cô ấy không hiểu rõ về anh, Ned. Cô ấy có lẽ nghĩ anh sẽ rất vui lòng nhận lấy thông tin, vì đây là một thông tin rất có giá trị."
"Ừm." Ned đột nhiên ngồi xuống, cuộc đối thoại đến lúc này mới khiến anh thở phào nhẹ nhõm. "Như vậy thì cậu là gián điệp kiêm ba chức vụ rồi, đúng không? Nhưng chỉ nhận một phần thù lao, thật là rẻ mạt."
Simon gật đầu.
"Tôi phải nói, so với hầu hết mọi người, cậu cũng không đến nỗi đê tiện." Simon ngẩng đầu lên, nhìn thấy trên mặt Ned không có lấy một tia cười, đôi mắt đang nhìn thẳng vào giữa trán anh, giống như đội hành quyết đang nhắm vũ khí chuẩn bị khai hỏa.
"Xem ra, cậu rất có đất dụng võ, Đại úy. Chuyện này tuyệt đối không thành vấn đề."
Simon muốn điều tiết lại cảm xúc căng thẳng. "Tôi rất vui khi nghe người khác nói vậy."
"Vậy sao? Cậu biết tôi cảm thấy thế nào không? Bên cạnh mình luôn ngồi một kẻ gián điệp hai mang? Chuyện này sẽ khiến tôi nhìn nhận cậu như thế nào đây?"
"Nhưng vừa rồi anh nói..."
"Tôi vừa nói cậu sẽ rất có đất dụng võ. Tôi sẽ tận dụng tốt điều đó. Đối với tôi, cậu cũng chỉ có thế thôi, Đại úy, cậu hữu dụng, tôi không muốn giao cậu ra chỉ vì chuyện này, ngoài ra còn vì người khác sẽ coi tôi là kẻ ngốc. Vì đã không nhận ra cậu là người như thế nào trong suốt thời gian qua."
Anh đứng dậy. "Nhưng nếu tôi biết cậu cung cấp thông tin cho người phụ nữ tên Brechtrop kia, tôi chắc chắn sẽ khiến cậu phải mất mạng, Đại úy."
"Tôi... tôi nghĩ..."
"Nghĩ cái gì? Tôi nói cho cậu biết, tôi sẽ tận dụng tốt cái thứ chuyện xấu xa ghê tởm này. Đừng tưởng tôi thích như vậy, cũng đừng tưởng tôi sẽ thích cậu."
Anh bước ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại.