Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3099 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 83
mộc cẩn hiền rời đi

❊ ❊ ❊

Lạc Hoài An xoa thái dương, nhìn Trác Hạo Hi ỉu xìu bên quầy bar, nói: "Hạo Hi, lâu rồi cậu không tới đây."

Trác Hạo Hi nhẹ gật đầu, "Ừm! Do mấy hôm nay tôi bị bệnh, cậu nhớ tôi à?"

"Có một chút, dạo này làm ăn không được tốt lắm, thiếu người dư tiền như cậu." Lạc Hoài An tiếc hận thở dài, lại tiếp tục hăng hái mà nói: "Khách ở đây không nhiều cũng do quán tôi mở là quán rượu cao cấp, nên dù cho khách có ít hơn nữa thì tôi cũng không hạ giá đâu."

Trác Hạo Hi bất đắc dĩ cười cười, "An An, tôi thật hâm mộ cậu, vô ưu vô lo."

Lạc Hoài An nhíu mày nói: "Hạo Hi, sao cậu lại bày ra khuôn mặt khổ sở như vậy? Là Mộc gia xong đời, đâu phải Trác gia nhà cậu xong đời? Nhìn bộ dạng của cậu thế này tôi sẽ cho là tin tức tôi biết được là sai đó nha."

Trác Hạo Hi nở nụ cười, lại cười so với khóc còn thảm hơn, "Đúng vậy! Người thắng là tôi, tôi mới không cần phải khổ sở."

Lạc Hoài An chậc chậc lắc đầu, "Mỹ nhân không thể chiếm được cả giang sơn, lời này quả nhiên là không sai!"

Trác Hạo Hi ngẩng đầu, nhìn Lạc Hoài An nhàn hạ, trong lòng không nói được tư vị gì. "Hắn mà là mỹ nhân gì chứ?"

Lạc Hoài An thở dài, "Hạo Hi, mắt không nên nhìn quá cao, ở thời đại mà loài người ngày càng tàn nhẫn này, Mộc Cẩn Hiền lớn lên được như thế là rất không dễ dàng, cậu phải biết trân trọng!"

Trác Hạo Hi uống một hớp rượu thật to, "Tôi mới không muốn trân trọng."

Lạc Hoài An quay đầu, "Hạo Hi, cậu nhìn chằm chằm vào điện thoại làm gì vậy? Chẳng lẽ trong đó có người đẹp hả?"

Không đợi Trác Hạo Hi kịp phản ứng, điện thoại đã bị Lạc Hoài An đoạt mất, "Trả lại cho tôi."

Lạc Hoài An nhanh chóng nhìn vào, "Mộc Cẩn Hiền muốn cậu đi tiễn hắn?!" Chưa kịp xem hết đã bị Trác Hạo Hi giật lại.

Lạc Hoài An nhìn gương mặt Trác Hạo Hi, thở dài, "Nếu đã không buông được người ta, thì mau đi tiễn hắn đi, cậu có đi cũng không mất một miếng thịt nào, lại nói lỡ như Mộc Cẩn Hiền có chết ở bên ngoài, thì nói không chừng đây chính là lần cuối hai người gặp nhau, là lần cuối đó! Nếu như ngay cả một lần cuối cũng không gặp được, vậy thì thật đáng tiếc!"

Trác Hạo Hi ngẩng đầu, đôi mắt đã sắp rưng rưng, "Hắn sẽ không chết, sao hắn có thể dễ dàng chết như vậy được."

"Cái này không chắc nha, cậu cứ cho rằng người ta sẽ không chết được, nhưng nói không chừng sơ ý một chút..." Lạc Hoài An mỉm cười.

Sắc mặt Trác Hạo Hi tái nhợt, quay người ra cửa.

Lạc Hoài An nhìn bóng lưng Trác Hạo Hi, nghiêng đầu một chút, thì ra cũng có người cho là Lạc Hoài An là người vô ưu vô lo! Thật sự là buồn cười!

"Thiếu gia, đi thôi, nếu không nhanh chóng lên máy bay, sẽ bị trễ giờ mất." Lão quản gia làm ở Mộc gia mấy chục năm thúc giục nói.

Mộc Cẩn Hiền kéo hành lý, đứng trong sân bay, lộ ra một nụ cười chua chát, "Chờ thêm chút nữa."

Mộc Cẩn Hiền không biết mình đang chờ điều gì, người kia sao có thể đến đây được, mà nếu có tới, cũng sợ là tới cười nhạo hắn.

"Chuyến bay đến nước Mỹ Los Angeles sắp cất cánh, những hành khách chưa đăng ký xin mau chóng đăng ký." Loa thông báo vang lên không ngừng, tâm Mộc Cẩn Hiền chùng xuống, còn hi vọng xa vời gì nữa đây? Người kia sao có thể đến đây được? Trong lòng Mộc Cẩn Hiền một mảng thê lương.

"Mấy ngày trước anh nói lời này còn đáng giá. Nhưng hiện tại, anh không còn gì cả, anh ngay cả một xu dính túi cũng không có, mà không chừng là muốn lấy lại mọi thứ từ tôi! Tôi cầu xin anh, vẫn là đừng thích tôi thì tốt hơn." Lời nói của Trác Hạo Hi không ngừng vang lên bên tai Mộc Cẩn Hiền, Mộc Cẩn Hiền cắn răng. Trác Hạo Hi, một ngày nào đó tôi sẽ đem nỗi nhục nhã này trả lại hết cho cậu.

"Bác tài xế, phiền bác chạy nhanh một chút." Trác Hạo Hi gấp gáp thúc giục nói.

"Chàng trai à, tôi đã chạy rất nhanh rồi, còn nhanh nữa sẽ rất rất nhanh luôn đó." Tài xế bất đắc dĩ nói.

Từng đóa hoa tuyết từ trên trời rơi xuống, Trác Hạo Hi nhìn tuyết trắng xóa ngoài cửa sổ, tâm chìm xuống, trong xe quanh quẩn tiếng hát thê lươn g, "Thắp một ngọn đèn, cả đêm dài nghe tiếng sáo cô độc, đợi một người, đợi qua ba bốn năm luân hồi. Gió thổi qua cửa, đình viện khuyu lạnh lẽo, một mảnh giấy đỏ, ước hẹn duyên phận suốt mấy đời..."

"Mơ giấc mộng nàng phong nhã gảy đàn, tấu một đoạn bạc đầu, cảnh xuân tươi đẹp. Tuyết rơi rơi mãi chôn vùi nghìn tầng tháp, tựa như ánh trăng trong gương, chàng chẳng thể phân biệt được thật giả..."

Trác Hạo Hi bước nhanh xuống xe, chỉ thấy máy bay hóa thành một đường vòng cung biến mất trên bầu trời, Trác Hạo Hi đứng ở sân bay, trong lòng bỗng nhiên trống rỗng, có một số việc, bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, nhất định là phải bỏ lỡ.

Trác Hạo Hi nắm chặt cái hộp nhỏ trong tay, ánh mắt trống rỗng, người cũng đã đi, tội gì còn muốn giữ lại thứ này, làm quấy nhiễu nỗi lòng của cậu, Trác Hạo Hi mở chiếc hộp, lấy ra chiếc nhẫn ở bên trong đeo lên cổ.

Lạc Hoài An đứng trước cửa sổ, nhìn tuyết rơi ngoài trời, nâng khóe miệng, tuyết lại rơi rồi? Nhiều năm trước, lúc y gặp được người kia, ngoài trời tuyết cũng rơi như thế.

Tất cả quan tâm, cưng chiều, tình cảm ấy bất quá cũng chỉ là một trò lừa gạt. Như vậy thà rằng ban đầu không cần phải gặp gỡ thì sẽ tốt biết bao. Mọi thứ của y chỉ để hỗ trợ nên sự hoàn mỹ của người kia, thật đáng giận! Chỉ là do mình sinh sai thời điểm, nếu mình sinh sớm một chút, có phải mọi thứ sẽ không như vậy hay không?

Không được cha mẹ yêu thương bảo vệ, ngay cả gia tộc cũng ghét bỏ, Lạc Hoài An nhắm mắt lại, cứ tưởng rằng đây chính là cái giá của việc sinh sai thời điểm, lại không mong đợi tới việc nhận được sự quan tâm của người kia, nhưng lại đem tâm tư với người kia, khắc ghi vào trong lòng mình.

Tiêu Sở đứng trong văn phòng ở tầng cao nhất của tòa nhà, nhìn tuyết trắng bay ngoài cửa sổ, ánh mắt trở nên phức tạp.

Lâm Lập yên lặng đóng cửa lại, nhìn Tiêu Sở, trong lòng thầm thở dài, từ khi người kia rời đi hai năm trước, tổng giám đốc như biến thành người khác, tựa như giờ phút này hắn đứng bên giường, quanh thân chỉ toàn sự lạnh lẽo cô độc.

"Tiêu ca." Một giọng nói thanh thúy từ ngoài cửa truyền vào. Ánh mắt Tiêu Sở giật giật.

Một gương mặt xinh đẹp từ cửa đưa vào, so với người kia hơn mấy phần vui vẻ, nhưng thiếu đi mấy phần quật cường.

"Tịch Vân đến sao?" Tiêu Sở thản nhiên nói.

Giọng nói kia lãnh đạm, thiếu đi sự mừng rỡ cùng nhiệt tình như trước, Tịch Vân ngẩng đầu câu nệ hỏi: "Tiêu ca, có phải anh không thích em hay không?"

Tiêu Sở nhíu mày, "Sao lại hỏi như vậy?"

Tịch Vân ngẩng đầu, "Hai năm trước, Tiêu ca thường đến thăm em, nhưng từ khi em ngã bệnh về sau, Tiêu ca lại xa lánh em. Tiêu ca, có phải anh chê em là đồ ma bệnh, không muốn để ý đến em rồi không?"

Tiêu Sở vuốt vuốt đầu Tịch Vân, "Em đang nghĩ gì vậy hả? Chỉ là gần đây anh khá bận, chờ anh rảnh rỗi sẽ lập tức đến thăm em."

Ánh mắt trong veo của Tịch Vân lóe lên, "Tiêu ca, trước kia anh đều đến thăm em dù có bận đến thế nào."

"Tổng giám đốc, cuộc họp hàng tháng sắp bắt đầu." Lâm Lập nhìn đồng hồ trên tay một chút nhắc nhở.

Tiêu Sở cười cười xin lỗi với Tịch Vân, "Thật xin lỗi, Tiêu Sở ca phải đi họp rồi, em về trước đi."

Tịch Vân còn muốn nói thêm điều gì, nhưng Tiêu Sở đã bước chân đi tới phòng họp.

Từng quản lý của các phòng ban đã đến đông đủ, Lâm Lập nhìn tuyết ngoài cửa sổ, mỗi lần tuyết rơi, tâm tình của người kia đều không được tốt lắm.

Lâm Lập lật lên khung ảnh bị lật ngược trên bàn, trong ảnh là một chàng trai mặc chiếc áo lông thật dày, nằm trên nền đất tuyết trắng phau, cười giảo hoạt, xinh đẹp, nụ cười ấy khiến người ta trở nên rung động.

"Lâm tiên sinh." Tịch Vân gọi Lâm Lập.

Lâm Lập xoay người, lễ phép mà nói: "Có chuyện gì sao? Tịch tiên sinh."

Tịch Vân bước đến, đắn đo nói: "Năm đó, người thay thận với tôi là ai? Tôi nghĩ là tôi nên cảm ơn y."

Lâm Lập cười cười, "Người kia là một tay giao tiền, một tay giao hàng, nên không cần phải cảm ơn."

Tịch Vân nhíu mày, "Nhưng cha tôi nói y không chịu nhận khoản tiền kia."

Lâm Lập cười cười, "Là cha cậu gạt cậu. Trên đời này không có chuyện miếng bánh từ trên trời rơi xuống đâu."

Tịch Vân nhẹ gật đầu, "Thì ra là vậy!" Tịch Vân như có điều suy nghĩ nói.

"Tiêu ca phải họp đến khi nào?"

Lâm Lập nho nhã cười, "Dạo này có khá nhiều chuyện, chỉ sợ không thể kết thúc sớm được."

Trên mặt Tịch Vân lộ ra phần uể oải, "Vậy hôm khác tôi lại đến."

Lâm Lập nhìn bóng lưng Tịch Vân, không tự chủ được nhớ tới người kia.

"Tiền đâu?"

"Anh trả lại rồi."

"Tiêu Sở, anh cho rằng anh là cái thá gì của tôi? Anh dựa vào cái gì thay tôi trả lại tiền vậy hả?"

"Tiền tài cũng chỉ là vật ngoài thân, người đó cũng là em trai của em, anh cho là em sẽ không để ý tới."

"Tiêu sở, anh cho rằng, anh cho rằng anh hiểu tôi đến bao nhiêu, em trai ư? Tôi không có đứa em trai cao quý như vậy, đây là năm trăm vạn, chứ không phải năm đồng, nếu không có tiền, tôi sẽ không bán thận, không có tiền thì ai chịu làm, ai chịu làm hả?"

"Em đồng ý thay thận chỉ vì năm trăm vạn kia thôi?"

"Không phải sao? Chứ anh cho rằng là vì cái gì? Vì Tiêu thiếu gia anh hư tình giả ý, hay là vì tình thân buồn nôn kia?"

"Tiền quan trọng đến thế cơ à?"

"Đừng nói mấy lời thanh cao như thế, nếu anh không thích tiền, thì anh có thế đem toàn bộ tiền bạc của anh cho tôi hết đi, dù sao tôi sẽ không ngại nhiều tiền."

"Năm trăm vạn kia, anh cho em."

"Như thế thì tốt, một xu cũng không được thiếu, về phần anh nói, tôi sẽ đồng ý thay thận, còn việc anh hứa chăm sóc tôi cả đời, thì không cần. Vì đột nhiên tôi phát hiện, anh thật là ghê tởm, ghê tởm đến mức khiến tôi nhìn thấy anh là muốn nôn."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »