Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3229 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 45
ánh mắt mới là vấn đề

❊ ❊ ❊

Trác Hạo Hi sững sờ nhìn Mạc Ninh Viễn, trên môi truyền đến xúc cảm ấm áp lạ lẫm, chưa kịp phân biệt rốt cuộc là tư vị gì, Trác Hạo Hi bỗng cảm giác lạnh cả sống lưng, tựa như cả người bị rắn độc để mắt tới.

Trác Hạo Hi buồn rầu cau mày, cậu từ nhỏ đã là như vậy a, tốt không linh nghiệm xấu linh nghiệm, bây giờ có linh cảm điềm xấu, thì sẽ không có chuyện tốt.

Trác Hạo Hi quay đầu lại, chỉ thấy Giang Minh Dịch đứng cách họ mười mấy mét, ánh mắt lạnh lẽo nhìn họ, Trác Hạo Hi từ trước tới nay chưa từng gặp qua ánh mắt sắc bén thế này, tựa như mình và người kia có thù sâu oán nặng.

Trác Hạo Hi cảm thấy mình khá giống ếch xanh nằm ở trong phòng thí nghiệm, mặc người chém giết, Trác Hạo Hi cảm thấy lạnh cả người, từ lòng bàn chân mà xông thẳng lên đầu.

Trong nháy mắt, trời đất quay cuồng, sát tinh Giang Minh Dịch này, gọi một bàn lớn đồ ăn mà không ăn, đuổi theo ra đây nhìn cậu cùng Mạc Ninh thân mật sao? Trác Hạo Hi cảm giác đầu óc cậu phình to, hay là do cậu nhất thời xúc động, chọc một tên, a, không, là hai tên đặc biệt không thể trêu vào.

Mạc Ninh Viễn vẫn chưa thỏa mãn lè lưỡi, lướt qua môi Trác Hạo Hi, cười mà nói: "Mùi vị cũng không tệ."

Trác Hạo Hi không cần nghĩ, cũng biết sắc mặt mình lúc này thế nào, đỏ như đào mận, nói không chừng nhìn vào sẽ giống như ngượng ngùng lúc thuở mới biết yêu, Trác Hạo Hi ở trong lòng đành chịu thở dài, da mặt mỏng a! Không còn cách nào! Nếu như da mặt cậu có thể dày như Mộc Cẩn Hiền, thì đã có thể thái sơn băng vu tiền (?) mà mặt không biến sắc

Mạc Ninh Viễn híp mắt, ánh mắt thâm thúy mà sâu thẳm nhìn Trác Hạo Hi, hơi thở như hoa lan thổi ở bên tai Trác Hạo Hi, ôn nhu mà nói: "Hạo Hi, cậu đỏ mặt."

Trác Hạo Hi cười gượng, "Hôm nay thời tiết hơi nóng, nên chắc là mặt của tôi cũng hơi đỏ lên."

Mạc Ninh Viễn khoanh tay, bên trong cặp mắt đào hoa mang theo cười tà, "Hạo Hi, ý cậu đang nói là tôi sưởi ấm cho cậu sao?"

Trác Hạo Hi sững sờ, toàn thân không cầm được rùng mình một cái, cậu cứ tưởng rằng cậu đang trêu chọc một con dê, sau đó không cẩn thận rước phải một con sói, nhưng rút cuộc là cậu trêu chọc phải một con bái (*), nên kết quả là rước lấy một con sói.

(*) Con bái: Một giống thú như chó sói, từng được coi là giống thú trong truyền thuyết, không đi được mà phải nhờ chó sói cõng dùm. Hiện nay đã giải thích được bái là sói bị khiếm khuyết bẩm sinh ở chân nên phải nhờ sói khác cõng là một loại sói biến dị.

Người xưa thường nói rằng khả năng duy nhất dẫn đến xích mích chính là không muốn cùng nhau ân ái.

Trác Hạo Hi nháy mắt, trước có hổ, sau có sói, vốn dĩ nghĩ rằng cứu được thiên sứ, lại hóa ra là tên điểu nhân, cuộc sống đúng là không dễ dàng. Trác Hạo Hi ở trong lòng phát ra n lần cảm khái.

Trác Hạo Hi nhìn Mạc Ninh Viễn, có chút ưu thương mà nói: "Ninh Viễn, Giang tiên sinh ở đây! Chúng ta có nên lên tiếng kêu hắn hay không?" Trác Ninh Viễn hỏi ý nói.

Mạc Ninh Viễn bưng lấy mặt Trác Hạo Hi, "Hạo Hi, tôi đứng ở trước mặt cậu, vậy mà trong mắt cậu còn có người khác, thật là làm cho tôi đau lòng a!",

Trác Hạo Hi nhìn Mạc Ninh vì bất mãn mà nâng lên quai hàm, đôi mắt mang theo sát khí, trái tim phanh phanh nhảy, một bức họa mỹ nam giận dữ rất đẹp, nhưng ở trong mắt Trác Hạo Hi, lại kinh khủng như mười dặm mồ mả.

Lăn lộn ở bên ngoài ai mà không có chút bản lĩnh, có thể ở bên cạnh Giang Minh Dịch đương nhiên sẽ không phải là kẻ yếu, có câu nói rất đúng, vật tụ theo loài, người phân theo nhóm, vậy mà cậu lại quên, nên dù thế nào cũng chỉ có thể nói là tự làm tự chịu, cuộc sống a! Thật là không dễ dàng tí nào!!!

Trác Hạo Hi thở dài, "Cái này cũng không có cách, người kia của anh tồn tại quá mạnh mẽ."

Mạc Ninh Viễn cúi đầu cười cười, "Hạo Hi, cậu là đang nói mê sảng sao?, người kia của tôi, người kia của tôi chính là cậu a! Giang Minh Dịch kia đã là quá khứ rồi."

Mạc Ninh Viễn nói câu này giọng không lớn không nhỏ, vừa vặn để Giang Minh Dịch đang đi tới có thể nghe được.

Giang Minh Dịch lạnh lùng mà nhìn Trác Hạo Hi, "Ăn chẳng ngon tí nào, Trác tiên sinh, mắt nhìn của cậu thật vô dụng, lần sau có mời Ninh Viễn, cậu nên mời chỗ cao cấp một chút, đỡ phải khiến đẳng cấp của Ninh Viễn bị hạ thấp cùng với cậu."

Trác Hạo Hi che lấy mắt phượng, cười như không cười nhìn Giang Minh Dịch, "Thời đại này, nhìn đồ ăn bằng mắt không quan trọng, nhìn người bằng mắt mới là quan trọng, Giang tiên sinh, anh cũng đừng lẫn lộn đầu đuôi như vậy."

Trác Hạo Hi ôm vai Mạc Ninh Viễn, dùng giọng nói mềm mại hỏi: "Ninh Viễn, anh nói xem em nói như vậy có phải không a?"

Trác Hạo Hi tựa ở trên ngực Mạc Ninh Viễn, "Hạo Hi, em nói vậy thì hiển nhiên là vậy rồi."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »