Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3152 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 11
phi dương với vân tường

❊ ❊ ❊

"Chị Phi Dương, sao chị trở lại rồi?" Trác Vân Tường xoa xoa tay, bất an nhìn Trác Phi Dương.

Trác Phi Dương hừ lạnh một tiếng, đôi mắt mở lên được đánh thêm phấn mắt phối hợp với ánh mắt sắc bén của Trác Phi Dương, chợt cảm thấy có mùi vị nguy hiểm, Trác Vân Tường kìm lòng không được lui về sau một bước.

Trác Phi Dương chống nạnh, cười như không cười hỏi, "Trác Vân Tường, cậu nói ai ánh nhìn hạn hẹp?" Trác Phi Dương nở nụ cười rất xán lạn, vẻ ngoài của Trác Phi Dương không tệ, cười lên như cảnh xuân rực rỡ, nhưng ở trong mắt Trác Vân Tường lại giống như thấy được tử thần mỉm cười.

"Chị, Vân Tường ca chỉ là nói đùa thôi." Trác Hạo Hi chớp mắt.

Trác Phi Dương hừ lạnh một tiếng, "Em đừng thay y nói tốt, chuyện của em chị còn chưa xử đâu!"

Trác Vân Tường cúi đầu khom lưng, một mặt chân thành sám hối, "Là em, là em, em ánh nhìn hạn hẹp, mặc dù chị Phi Dương tóc dài, nhưng kiến thức không ngắn." Ở thời điểm yếu thế, cũng không phải là chứng tỏ mềm yếu, chỉ có thể nói kẻ thức thời mới là tuấn kiệt, mà Trác Vân Tường dĩ nhiên chính là tuấn kiệt trong tuấn kiệt.

Trác Phi Dương hung hăng trừng Trác Vân Tường, tức giận hừ một cái, "Trác Vân Tường, mấy ngày nay không dạy dỗ cậu, da cậu lại ngứa rồi đúng không? Loại người như cậu, nếu có ngày bị loại người như Mộc Cẩn Hiền coi trọng, dù có tắm rửa sạch sẽ ngoan ngoãn đem đến đây, thì tôi thấy loại người như cậu cũng không thể tốt hơn Mộc Cẩn Hiền."

Trác Vân Tường cười theo, "Chị Phi Dương nói đúng lắm."

Trác Hạo Hi nhìn bộ dạng chân chó của Trác Vân Tường, có chút ngượng ngùng sờ lên mũi, Trác Vân Tường trong công ty tốt xấu gì cũng là mang chức phó tổng quản lý. Ở đó y cũng coi như dạng chó hình người, nhưng khi ở trước mặt chị Phi Dương, lại là vẻ mặt Lão Sói Xám, liệu Vân Tường ca sau này có thể cưới Sói Đỏ hay không đây!

Trác Vân Tường lôi kéo Trác Hạo Hi trốn vào một góc, một bên đồng tình nhìn Trác Hạo Hi, " Khó trách sao em lại so sánh Mộc Cẩn Hiền với chị em, thật sự Mộc Cẩn Hiền vẫn là rất không được." Trác Vân Tường thấp giọng nói với Trác Hạo Hi, " Ai, nếu em vẫn còn ở mãi với chị em, anh chỉ sợ tiêu chuẩn chọn vợ chọn chồng của em sẽ dần bị hạ thấp."

Trác Hạo Hi: "Thật ra Mộc Cẩn Hiền cũng không tệ." Đáng tiếc, người Mộc Cẩn Hiền thích không phải là cậu, dựa theo lời đồn bên ngoài lúc đó, nghe nói Mộc Cẩn Hiền rất tốt với Hàn Lâm.

Trác Vân Tường tràn đầy thương tiếc nhìn Trác Hạo Hi, "Chị em rất nguy hiểm, cần phải biết tránh xa, Hạo Hi, em từ nhỏ đi theo bên người chị em, dần dần giá trị nhận thức của em đều bị bóp méo hết cả rồi."

Trác Phi Dương híp mắt, trên mặt vẻ giận dữ càng ngày càng nhiều, lúc đầu Trác Vân Tường còn thấp giọng, đến sau cùng, càng ngày càng kích động, giọng nói phát ra càng không kiểm soát được độ lớn.

"Trác Vân Tường." Trác Phi Dương nặng nề rống lên một tiếng, Trác Vân Tường cuối cùng cũng ý thức được giọng nói của mình dường như có hơi lớn.

Trác Vân Tường xấu hổ cười, "Chị Phi Dương, sao chị còn chưa đi nữa?!"

Vừa mới kiểu câu nói này, Mộc Cẩn Hiền hỗn đản kia rất thức thời trả lời một câu, "Em lập tức đi ngay." Chỉ tiếc Trác Phi Dương không phải là Mộc Cẩn Hiền!

"Đây là nhà tôi, cậu muốn tôi đi đâu đây?!" Giọng điệu Trác Phi Dương coi thường nói.

"Ghét nhất chính là những tên đàn ông thế này, ở trước mặt một bộ, sau lưng một bộ, rõ ràng nhát như chuột, lại cứ không biết sống chết" Trác Phi Dương hung hăng trừng Trác Vân Tường, tức giận chỉ thẳng mà nói. Trác Vân Tường cúi đầu ngoan ngoãn như học sinh tiểu học nghe thầy cô giáo dạy bảo.

Trác Hạo Hi nháy mắt, thương hại nhìn Trác Vân Tường, Trác Phi Dương thay đổi thái độ, nghiêm túc nói: " Hạo Hi! chị thấy em vẫn nên chọn con gái thì tốt hơn, chị vừa mới liên lạc một đối tượng hẹn hò cho em, đối phương việc học tốt, gia thế tốt, ngoại hình cũng không tệ."

Đôi mắt Trác Vân Tường đột nhiên trợn to, nắm lấy cánh tay Trác Hạo Hi nói: "Hạo Hi, em đừng nghe chị em nói bậy, em có biết người tập hợp theo chủng loại, vật phân theo bầy, người chị em nhìn trúng, không chừng giống như Mẫu Dạ Xoa, dù ngoại hình đẹp hơn Dạ Xoa, thì chắc chắn không phải loại người lương thiện!"

Vẻ mặt Trác Phi Dương trở nên u ám, " Trác Vân Tường, cậu đang nói cái gì?"

Trác Vân Tường ưỡn ngực, " Trác Phi Dương, em nhịn chị đủ lâu rồi, chị tìm người, người chị tìm được có thể tin nổi sao? Chị đầu độc xã hội còn chưa đủ, đến ngay cả em trai chị cũng không tha."

Trác Phi Dương rộng lượng cười, cười đến run rẩy cả người, Trác Phi Dương ngoắc ngón tay về phía Trác Vân Tường, "Trác Vân Tường, cậu nói gì, lặp lại lần nữa."

Trác Vân Tường sờ lên ót, hai mắt thật to chớp hai lần, "A! Em mới nhớ ra công ty có việc gấp, em phải chạy về xử lý thôi." Trác Vân Tường vừa nói xong, nhanh chân chạy đi, tựa như sau lưng có thú dữ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »