Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3074 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 60
có người tới thăm

❊ ❊ ❊

Trác Hạo Hi ngồi trong tù, hít hít mũi, Giang Minh Dịch chết tiệt, rõ ràng là do hắn không đúng! Cậu chỉ là gặp chuyện bất bình nên ra tay nghĩa hiệp, vậy mà, cuối cùng vì cái gì người ở tù lại là cậu a?! Thật sự không công bằng a!

Trác Hạo Hi ôm đầu gối, một bên mắng chửi Giang Minh Dịch, một bên ủy khuất...

"Thật thảm hại a!" Hai tay Mộc Cẩn Hiền đút trong túi áo khoác, từng bước một đi đến cửa ngoài nhà lao, ung dung nhìn Trác Hạo Hi, Trác Hạo Hi nhìn bộ dáng Mộc Cẩn Hiền đang cười trên nỗi đau của người khác, thì tức đến sôi máu.

Trác Hạo Hi vừa thấy Mộc Cẩn Hiền, trong lòng một cỗ hối hận kia, trong khoảnh khắc đều ném ra sau đầu, ưỡn thẳng sống lưng nói: "Ai nha, đây không phải Mộc tiên sinh sao? Ngài cũng phạm tội gì nên phải vào đây a."

"Em rất hi vọng tôi vào đây sao?" Mộc Cẩn Hiền đứng ở ngoài cửa, từ trên cao nhìn xuống hỏi. Trác Hạo Hi ngồi dựa trên tường khẽ nghiêng, "Vấn đề không phải là tôi không hi vọng anh phải vào đây, mà là anh sớm phải vào đây mới đúng. "

Mộc Cẩn Hiền lười biếng đứng ở ngoài cửa nhà lao, cũng không tức giận, thái độ thanh thản mà nói: "Em nghĩ rằng tôi là em à? Không có tí đầu óc, cứ thế tự đưa mình phải vào đây, thật đáng thương a! chậc chậc..."

Trác Hạo Hi nhăn mặt lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm Mộc Cẩn Hiền, "Tôi tự để bản thân phải vào đây thì sao? Tôi vô cùng vui vẻ đấy, nơi này không lo ăn, không lo mặc, cực kỳ tốt! Anh muốn vào đây, còn không có cơ hội đâu! "

Mộc Cẩn Hiền nhàn nhạt cười, không để ý Trác Hạo Hi đang cố tỏ vẻ, ánh mắt đảo một vòng ở trong phòng giam, đã biết rõ được tình hình còn cố tình hỏi: "Mạc Ninh Viễn đâu? Dạo này hai người không phải gắn bó như keo sơn sao? Tại sao em xảy ra chuyện, không thấy y đâu, bỏ lại em một mình trong nhà tù lạnh lẽo như băng này, thật sự là không biết thương hương tiếc ngọc a!"

Lông mày Trác Hạo Hi giữ chặt lại, lo lắng suy nghĩ, Mạc Ninh Viễn bị tên Giang Minh Dịch kia lừa ra ngoài, thật là không biết thế nào rồi!

Mộc Cẩn Hiền nhìn Trác Hạo Hi nhíu chặt lông mày, không ngừng cố gắng nói: "Hạo Hi, sao em lại có thể thích một người như vậy được chứ?"

Trác Hạo Hi ngẩng đầu, ngượng ngùng cười cười với Mộc Cẩn Hiền, "Ai nha, anh cũng biết mắt nhìn của người ta luôn không hề tốt đẹp gì, nếu không thì tại sao lại thích anh được đây? Nói cho cùng, thích Ninh Viễn vẫn là có tiến bộ a, dù không thể một bước lên trời, nhưng sau này có kiên trì nỗ lực là được."

Sắc mặt Mộc Cẩn Hiền lúc xanh, lúc trắng, sau nửa ngày, làm bộ thở dài, "Hạo Hi a! Vốn dĩ, tôi định sẽ bảo lãnh cho em ra ngoài, nhưng thấy em đã nói ở đây không tệ, vậy chắc là do tôi quản việc không đâu rồi. "

Tâm Trác Hạo Hi mạnh mẽ nhảy một cái, Mộc Cẩn Hiền gia hỏa này thế mà dụ dỗ cậu, nếu có thể đi ra ngoài, ai lại nguyện ý ở lại trong tù, "Anh nói muốn bảo lãnh tôi ra ngoài?" Trác Hạo Hi híp mắt, chồn chúc tết gà, thì sao có thể an tâm đây a!

"Thật ra, nếu anh muốn bảo lãnh tôi ra ngoài, tôi cũng không để ý, anh cũng biết ăn uống chùa ở chỗ này ăn, tôi sẽ thấy rất ngại." Trác Hạo Hi có chút xấu hổ nói.

Mộc Cẩn Hiền không nhịn được chế nhạo cười, "Không có gì, Hạo Hi, em yên tâm, vài bữa cơm mà thôi, tôi nghĩ em sẽ không keo kiệt như thế đâu ha?"

Trác Hạo Hi nghiêm mặt, khóe miệng nhếch lên cười mỉa mai, "Mộc Cẩn Hiền, nếu anh không muốn bảo lãnh tôi ra ngoài thì có thể cút, bớt ở đây làm tôi nói bừa, muốn tôi xin anh đó hả? Anh cố mà đợi kiếp sau đi ha, tôi thà ngồi tù mục xương cũng không cần anh đến cứu, anh cho rằng anh là ai a? Không có anh Trác Hạo Hi tôi sẽ không sống nổi nữa sao? Anh bớt ảo tưởng đi!"

Sắc mặt Mộc Cẩn Hiền càng ngày càng kém, ánh mắt nhìn Trác Hạo Hi tựa hồ muốn bắn ra đao.

"Ba, ba, ba" tiếng vỗ tay thanh thúy vang lên, Trác Phi Dương đi từng bước một vào, giày cao gót giẫm lên mặt đất, phát ra tiếng vang thanh thúy.

"Hạo Hi, không hổ danh là người của Trác gia." Trác Phi Dương một thân mặc váy đỏ, mái tóc đen nhánh, dừng ở trong phòng giam lạnh lẽo, giống một ngọn lửa chói sáng.

Trác Hạo Hi kìm không khỏi phát ra một tiếng thán phục, "Chị, chị thật xinh đẹp, chị xinh đẹp đến nỗi làm hai mắt em trai bảo bối của chị đều phải choáng váng hết cả này." Trác Phi Dương vừa đến, Trác Hạo Hi lập tức đứng lên, hai tay nắm lấy song sắt, ánh mắt lộ ra biểu lộ mèo con thấy được cá.

Trác Phi Dương nhéo nhéo mặt Trác Hạo Hi, "Đồ mập, dạo này nói chuyện với bạn trai ngày càng trôi chảy nha, nhưng mà, sao em lại bị bắt tới đây?"

Trác Hạo Hi hít mũi một cái, "Em báo cảnh, cảnh sát bắt em tới đây."

Trác Phi Dương vuốt vuốt tóc dài, "Hạo Hi, em ngu ngốc như vậy, sau này có đi ra ngoài, đừng nói là em chị, biết không? Đối phó với loại người như Giang Minh Dịch, thì có thể báo cảnh sát sao? Báo cảnh sát có ích lợi gì đây? Đạo cao một thước ma cao một trượng, em nên tìm xã hội đen đánh hắn một trận, mà không phải tìm mấy tên đổi trắng thay đen."

Trác Hạo Hi thận trọng gật gật đầu, "Chị, em hiểu rồi, chị thật không tầm thường."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »