Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3321 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 51
có thật hay không?

❊ ❊ ❊

Trác Hạo Hi nhìn trên đầu Mạc Ninh Viễn cột vải băng, trong lòng xẹt qua một tia lo lắng.

"Ninh Viễn, anh làm sao vậy? Đầu của anh bị sao vậy?" Trác Hạo Hi lo lắng nói.

Mạc Ninh Viễn ủy khuất mà nhìn Trác Hạo Hi, khóe miệng bĩu lên, "Không cẩn thận đụng phải đầu, anh đau quá a, đau quá, đau quá a!"

Trác Hạo Hi sờ lên băng gạc trên trán Mạc Ninh Viễn, băng gạc trắng như tuyết, ẩn ẩn hiện ra tơ máu, "Chắc là đau lắm, đều đã chảy máu hết cả rồi, anh cũng thật là, luôn lỗ mãng như vậy, cũng không biết cẩn thận một chút."

Mạc Ninh Viễn nắm lấy tay Trác Hạo Hi, nhỏ giọng khóc thút thít mấy lần, "Thật sự là rất đau, đau đến nỗi anh muốn khóc luôn a."

Trác Hạo Hi sờ mặt Mạc Ninh Viễn, ôn nhu nói: "Muốn khóc thì khóc đi, ở trước mặt em, không cần phải sợ mất mặt."

Mạc Ninh Viễn tràn đầy cảm động nhìn Trác Hạo Hi, lập tức do dự một chút, ấp úng mà nói: "Hạo Hi, vẫn còn người ngoài ở đây!"

Giang Minh Dịch nhẹ cười đứng ở một bên, bỗng nhiên kéo cánh tay Mạc Ninh Viễn qua, "Tôi không có tâm tình nhìn hai người các cậu đóng kịch, Trác Hạo Hi, bây giờ cậu có thể rời khỏi đây."

Giang Minh Dịch giơ tay chỉ về phía bậc thang, ra hiệu Trác Hạo Hi mau rời đi.

Hắn đã điều tra qua, trước lần tiệc sinh nhật của Trác Vân Tường, Trác Hạo Hi và Mạc Ninh Viễn căn bản chưa từng có qua lại, cái gọi là ám độ trần thương cũng là không có, có lẽ là do hắn không tốt với Ninh Viễn, cho nên vào lúc ấy, Ninh Viễn mới cấu kết với Trác Hạo Hi, có điều, những thứ này cũng không quan trọng, quan trọng là bây giờ hắn muốn đuổi tên này đi.

Giang Minh Dịch tàn khốc cười cười, "Đủ rồi Trác Hạo Hi, cậu nên nói chuyện lại với Mộc Cẩn Hiền, đừng nên kéo Ninh Viễn vào chuyện này, cậu muốn tìm một người thứ ba thì ai mà chẳng được."

Trong lòng Trác Hạo Hi sững sờ, cậu tự cho là kế hoạch của mình sẽ không có sơ sót nào, có điều, do người có ý nên nhìn ra, xem ra khả năng diễn xuất của cậu và Mạc Ninh Viễn cũng vụng về quá đi.

Mạc Ninh Viễn chậm rãi nhếch miệng, lộ ra nụ cười nhàn nhạt, "Diễn kịch?"

Mạc Ninh Viễn cúi đầu xuống, hôn môi Trác Hạo Hi, Trác Hạo Hi phối hợp cùng Mạc Ninh Viễn hôn môi, Giang Minh Dịch không ngờ tới Mạc Ninh Viễn sẽ làm như vậy, đứng ở một bên tức giận đến toàn thân phát run, cư nhiên cũng quên ngăn cản.

Mạc Ninh Viễn ngẩng đầu, đối Giang Minh Dịch lộ ra tia cười mỉa mai, "Diễn kịch? Giang tiên sinh nghĩ tôi sẽ hôn một người mà tôi không thích sao?"

Giang Minh Dịch hung hăng nắm chặt tay, bóp vang lên kèn kẹt, sắc mặt âm trầm vô cùng, "Cậu nghiêm túc?" . đam mỹ hài

Mạc Ninh Viễn quay đầu nhìn Trác Hạo Hi, nghiêm túc nhẹ gật đầu.

"Cậu thì sao?" Giang Minh Dịch đưa ánh mắt chuyển đến trên người Trác Hạo Hi, bị cặp mắt Giang Minh Dịch nhìn như ánh mắt của chim ưng trên thảo nguyên cực đói đang nhìn chằm chằm vào con mồi của mình, Trác Hạo Hi chỉ cảm thấy mình tựa như mình là con mồi đang chờ bị ăn vào bụng.

"Tôi cũng nghiêm túc." Trác Hạo Hi nhắm mắt nói.

Giang Minh Dịch tức giận nhìn Mạc Ninh Viễn, tức tối rời đi.

Mạc Ninh Viễn khoanh tay, nhìn Giang Minh Dịch biến mất, khóe miệng lộ ra một tia cười tự giễu.

"Ninh Viễn, sao tôi lại thấy Giang tiên sinh hình như có tình cảm với anh a!" Trác Hạo Hi thấp giọng nói.

Mạc Ninh Viễn thở ra một hơi, "Thật kỳ lạ sao? Con chó, con mèo nuôi lâu, cũng sẽ có cảm tình, tôi nghĩ, hắn chỉ là không cam tâm thôi, tâm tư Giang Minh Dịch sẽ không đặt ở trên những người như chúng ta."

Trác Hạo Hi có chút kỳ quái mà nhìn Mạc Ninh Viễn, "Ninh Viễn, anh nói cái gì đó?! Anh đừng tự xem thường bản thân anh a! Ninh Viễn anh là người rất có mị lực."

Mạc Ninh Viễn duỗi ra ngón tay, nâng cằm Trác Hạo Hi, Trác Hạo Hi nháy mắt, bất an đối mặt với Mạc Ninh Viễn, "Rất có mị lực sao? Nhưng tại sao tôi cảm thấy không thể mê hoặc được cậu?"

Trác Hạo Hi vui vẻ cười, "Không có a! Tôi cũng bị anh mê hoặc đến đầu óc choáng váng."

Mạc Ninh Viễn mở cửa, nói với Trác Hạo Hi: "Thôi đừng đứng ngốc ở ngoài cửa nữa, mau vào nhà đi."

Trác Hạo Hi kỳ quái hỏi Mạc Ninh Viễn: "Ninh Viễn, anh nói tâm tư Giang Minh Dịch sẽ không đặt ở trên những người như chúng ta là có ý gì?"

Mạc Ninh Viễn nhướng mày, trong mắt lóe lên mấy phần sầu khổ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »