Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3077 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 41
tình địch xâm phạm

❊ ❊ ❊

"Xin hỏi, ở đây có ai không?" Giọng nói bình tĩnh nhàn nhạt thô bạo, Trác Hạo Hi nhạy cảm phát hiện, Mạc Ninh Viễn ở đối diện dường như đột nhiên ngẩn ra, ánh mắt lộ ra mấy phần kháng cự.

Trác Hạo Hi cười xán lạn từ chối nói: "Có người!"

Thấy Mạc Ninh Viễn ngẩng đầu nhìn cậu, Trác Hạo Hi lập tức giữ vững tinh thần nháy mắt với Mạc Ninh Viễn, nhìn vẻ mặt của Trác Hạo Hi, Mạc Ninh Viễn không nhịn được nở nụ cười.

Giang Minh Dịch nhìn Mạc Ninh Viễn cười, tâm như co quắp lại.

Giang Minh Dịch không chỉ đến một mình, Trác Hạo Hi kéo tay áo Giang Minh Dịch đánh giá một phen, làn da Trần Kỳ trắng nõn, đôi mắt to sợ hãi, thời điểm rúc vào người Giang Minh Dịch, có vẻ hơi yếu đuối, nhìn như một búp bê vừa xinh đẹp lại vừa đáng yêu.

Thì ra Giang Minh Dịch luyến đồng a! Trác Hạo Hi ở trong lòng như đã hiểu rõ.

Giang Minh Dịch nhìn Trác Hạo Hi một hồi, cười lạnh, "Có ai không? Tại sao tôi lại không thấy?"

"Giang tiên sinh, bên cạnh vẫn còn rất nhiều ghế trống, anh cũng không thấy sao?" Trác Hạo Hi hỏi ngược lại.

Giang Minh Dịch có chút căm thù nhìn Trác Hạo Hi, trong lòng Trác Hạo Hi bồn chồn, ai nha, cậu nhất thời dưới sự kích động, hình như lại trêu phải một nhân vật không tầm thường rồi nha.

"Tại sao ăn cơm lại chọn nơi như thế này, thật lộn xộn, cũng không sợ ăn phải thức ăn bẩn hả?!" Giang Minh Dịch mở miệng nhẹ cười.

Trác Hạo Hi nháy nháy mắt, chê ở đây bẩn thì cũng đừng có đến đây a!

Ngồi ở đây còn muốn ăn chung, nhưng lại chê ở đây bẩn, quả thực là chả hiểu đang nói gì.

Mạc Ninh Viễn ngẩng đầu, nhìn sang Giang Minh Dịch, bên trong đôi mắt lướt qua một tia đau đớn, Mạc Ninh Viễn cắn cắn môi, che đậy cảm xúc nói, "Giang tiên sinh, thân phận của người tôn quý, ở nơi này ăn cơm, thật là hạ thấp phẩm cách của người, tôi nghĩ người vẫn nên dẫn Trần tiên sinh đến nơi khác ăn cơm thì hơn. "

Giang Minh Dịch nhăn mày, trong mắt viết đầy vẻ không vui, "Cậu đây là có ý gì?"

"Hảo ý a!" Trác Hạo Hi vô tội mở to mắt, "Đây không phải là sợ Giang tiên sinh ngài và Trần tiên sinh ăn phải thức ăn bẩn sao?"

Ánh mắt Giang Minh Dịch hừng hựcnhìn Trác Hạo Hi, Trác Hạo Hi bị Giang Minh Dịch nhìn có chút chột dạ, chỉ có thể ngồi trên bàn gắp viên thịt bỏ vào trong miệng.

Trần Kỳ nhíu mày, không vui nhìn Trác Hạo Hi, "Trác tiên sinh, hình như cậu không biết vừa ăn vừa nói chuyện với người khác là mất lịch sự sao?"

Trác Hạo Hi nheo mắt lại lắc đầu, "Tôi không biết a! Mà cậu cũng không biết là nhìn thấy người ta đang dùng cơm, còn kéo người ta lại nói chuyện tào lao càng mất lịch sự hơn sao?"

Trần Kỳ chép miệng, ủy khuất mà nhìn Giang Minh Dịch, trong lòng Trác Hạo Hi thở dài, thật sự là yếu đuối quá a, mới nói có hai câu mà bộ dạng ủy khuất như sắp khóc đến nơi, thực sự Giang Minh Dịch hẳn là nên đem người này hảo hảo dấu ở nhà luôn đi.

"Không nghĩ tới Trác tiên sinh lại biết ăn nói như thế." Giang Minh Dịch an ủi vuốt vuốt đầu Trần Kỳ, châm chọc Trác Hạo Hi.

Mạc Ninh Viễn ôn hòa cười cười, cúi người nói với Trác Hạo Hi: "Em yêu, người ta tại khen em kìa, em còn không cảm ơn người ta đi."

Giang Minh Dịch bị câu nói của Mạc Ninh Viễn làm huyệt thái dương nhảy thình thịch, ánh mắt nhìn Mạc Ninh Viễn lộ ra mấy phần hận ý.

Trác Hạo Hi ngượng ngùng đỏ mặt nhìn Mạc Ninh Viễn: "Thật ra thì, người lạ có khen em hay không, em cũng không sao cả, nhưng nếu là Ninh Viễn hôn hôn khen em, em sẽ nở ruột nở gan a."

Mạc Ninh Viễn trừng mắt nhìn, "Thật sao?"

Trác Hạo Hi gật gật đầu, "Đương nhiên là thật rồi, đã có lúc nào em lừa anh chưa a."

Mạc Ninh Viễn gật đầu, "Phải ăn nhiều một chút, bằng không phúc lợi của em sẽ không có."(?)

Giang Minh Dịch cảm giác hỏa khí của mình đang từ từ tỏa ra, trong lòng ứa ra nước chua, cái gì gọi là phúc lợi của em sẽ không có?

"Quan hệ của Trác tiên sinh và Ninh Viễn thật không tệ a!" Ngữ khí Giang Minh Dịch coi thường nói.

Trác Hạo Hi gật gật đầu, "Người một nhà không ai nói hai nhà, được chứ?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »