Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3036 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 42
kết giao đã bao lâu

❊ ❊ ❊

Ánh mắt Giang Minh Dịch nhìn chằm chặp Mạc Ninh Viễn, Mạc Ninh Viễn ngẩng đầu, bị ánh mắt Giang Minh Dịch làm giật nảy mình, người kia cho tới bây giờ chưa từng nhìn y bằng ánh mắt như thế, Mạc Ninh Viễn nhíu mày, trong lòng không biết là tư vị gì.

Giang Minh Dịch cười cười với Mạc Ninh Viễn, trong nụ cười còn có vài tia châm chọc, "Nghe nói, Trác tiên sinh cùng Ninh Viễn ám độ trần thương đã lâu, thực sự là tôi còn không nhìn ra."

Trác Hạo Hi nhìn Mạc Ninh Viễn một cái, có chút ngượng ngùng nói: "Kỳ thật, cũng chưa có lâu lắm."

Nghe được câu hùng hổ này mà Trác Hạo Hi đang gắp cục xương cho Mạc Ninh Viễn, đột nhiên tay run lên, cục xương "Phanh" một tiếng rơi ở trong chén Mạc Ninh Viễn, Trác Hạo Hi vỗ vỗ ngực, cũng may, cũng may, không bị rơi ra ngoài.

Giang Minh Dịch bị câu này của Mạc Ninh Viễn, tức giận đến thiếu chút chửi ầm lên.

"Xem ra cậu rất quan tâm cậu ta a!" Giang Minh Dịch nén giận mở miệng nói.

Mạc Ninh Viễn cười cười, "Một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, tôi và Hạo Hi mặc dù yêu nhau chưa được bao lâu, nhưng mà cũng đã đi qua một ngày ân nghĩa."

Mạc Ninh Viễn lúc nói lời này, Trác Hạo Hi đang uống nước, mới ừng ực được một chút đã muốn phun ngụm nước khó khăn lắm uống được ra ngoài, âm thầm oán trách Mạc Ninh Viễn lúc nói lời này, không nói trước với cậu một tiếng, nếu như phun lên mặt Giang Minh Dịch thì không sao, nhưng nếu phun phải nồi lẩu thì sẽ rất lãng phí.

Mạc Ninh Viễn lười biếng nhìn Trác Hạo Hi, thản nhiên mà hỏi thăm: "Hạo Hi, chúng ta bắt đầu từ khi nào, anh cũng không nhớ rõ nữa."

Trác Hạo Hi nhíu lông mày, lời nói nũng nịu của Mạc Ninh Viễn làm cậu nghe đến xương cốt cũng muốn rã rời, "Giang tiên sinh, anh và Trần tiên sinh bắt đầu từ khi nào, tôi nhớ tôi và Ninh Viễn hình như so với hai người muộn hơn hai tháng."

Giang Minh Dịch nhẹ bật cười, "Hoá ra đã lâu đến như vậy."

Trác Hạo Hi gật gật đầu, "Đúng vậy a! Thật sự rất lâu, cũng đủ để lâu ngày sinh tình."

Giang Minh Dịch cảm giác huyệt thái dương chính mình nhảy thình thịch, trong lòng ác độc nguyền rủa, nhìn ánh mắt Mạc Ninh Viễn, nhịn không được mang đầy hận ý.

Mạc Ninh nhìn sắc mặt Giang Minh Dịch khó nhìn, ăn miếng thịt xương Trác Hạo Hi gắp cho, nhíu mày, "Giang tiên sinh, cũng đừng quá ghen tỵ, Hạo hi cũng đã nói, lúc chúng tôi yêu nhau so với anh và Trần tiên sinh muộn hơn hai tháng, coi như lâu ngày sinh tình, cũng là ngài và Trần tiên sinh tình cảm càng thêm nồng nàng thắm thiết."

Trác Hạo Hi ở trong lòng ngầm thở dài, tình cảm nếu như có thể dùng thời gian so sánh, vậy cậu lúc trước cũng sẽ không thua Hàn Lâm. Ngoại trừ lâu ngày sinh tình ra, còn có thất niên chi ngứa (*).

(*) Thất niên chi ngứa: chỉ những đôi lứa yêu nhau nếu vượt qua cái ngưỡng bảy năm thì coi như bách niên giai lão, bên nhau trọn đời, bằng không thì xa nhau vĩnh viễn, muôn thuở không thể tái hợp.

Trác Hạo Hi có chút bất an cười cười, hỏi Mạc Ninh Viễn: "Ninh Viễn, anh còn tốt đó chứ? Không có khó chịu a "

Mạc Ninh Viễn đối Trác Hạo Hi an ủi cười một tiếng, "Anh rất khỏe."

Giang Minh Dịch vô cùng tức giận, vẻ mặt tràn đầy hung ác nham hiểm, Trác Hạo Hi có chút bất an cười, trong lòng nhịn không được bồn chồn.

Mạc Ninh Viễn ngẩng đầu, nhìn mặt Giang Minh Dịch đã xanh xám, "Giang tiên sinh, không phải anh dẫn Trần tiên sinh đi ăn cơm sao? Nếu để Trần tiên sinh đói bụng, trong lòng anh làm sao an tâm đây."

"Trần tiên sinh thật sự là khéo hiểu lòng người a! Khó trách Giang tiên sinh thích cậu đến vậy." Trác Hạo Hi tán thưởng mà nhìn Trần Kỳ, Trần Kỳ lập tức đỏ mặt cúi đầu xuống.

Trác Hạo Hi nhìn bộ dáng Trần Kỳ, nhịn không được cảm xúc chập trùng.

Đứa trẻ khiến người khác thương yêu này, kỳ thật cũng là một bụng dạ nham hiểm, cậu nhớ lúc trước khi Mạc Ninh Viễn chết rồi, Giang Minh Dịch liền bất hòa với Trần Kỳ, sau đó hắn tìm người giống với Mạc Ninh Viễn mà yêu thương sủng nịch, rút cuộc người kia sau khi bị thất sủng, liền bị cái tên Trần Kỳ này hãm hại hủy hoại khuôn mặt.

Không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, nước biển không thể đo bằng đấu, cho nên nói, thời đại này những người tấm lòng thiện lương, thanh khiết đáng yêu như mình đã ít đi.

"Vẫn là mau mau ăn đi, không thôi đói sẽ sinh bệnh, Giang tiên sinh sẽ đau lòng, hắn đau lòng, bác sĩ y tá sẽ phải bận rộn đi theo." Mạc Ninh Viễn cảm khái nói, Giang Minh Dịch yêu thương Trần Kỳ từng li từng tí, nếu Trần Kỳ xảy ra chuyện gì, một nhóm người sẽ phải xui xẻo đi theo, rồi thân thể yếu mềm của Trần Kỳ sẽ hết lần này tới lần khác mang bệnh.

"Vậy cùng ăn đi." Giang Minh Dịch thản nhiên nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »