Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3352 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 22
cứu giúp

❊ ❊ ❊

Trác Hạo Hi kéo ra màn che, tâm tình nhịn không được có chút kích động, giày vò gần một tháng, rốt cục cũng đến lúc kiểm tra kết quả. Ánh đèn lấp lánh, thiếu nữ mặc chiếc váy màu xanh lục nhẹ nhàng nhảy múa, dáng múa uyển chuyển, cũng coi như mở đầu biểu diễn thật tốt.

"Bộ trưởng, bộ trưởng xảy ra chuyện." Từ Trình Trình đỏ mặt, lo lắng từ phía sau đài chạy tới.

Trác Hạo Hi nháy mắt, bình tĩnh mà nhìn Từ Trình Trình, "Làm sao vậy, xảy ra chuyện gì, không nên gấp gáp, từ từ nói."

Trác Hạo Hi an ủi vỗ vỗ bà vai Từ Trình Trình, trời sập xuống sẽ có người chịu lấy, chỉ hi vọng chuyện xảy ra đừng quá lớn, xử lý không được cậu sẽ xong luôn.

"Trịnh Hiểu Hiểu với Từ Văn Bân ở phía sau đài cãi vã, sau đó, Từ Văn Bân bỏ đi, làm sao bây giờ?" Từ Trình Trình có chút lo lắng hỏi.

Trác Hạo Hi trợn tròn mắt, phía dưới người ngồi xem chi chít, lãnh đạo trường học vẫn còn ngồi ở hàng phía trước, còn có hai tiết mục nữa sẽ đến lượt đôi tình lữ biểu diễn, như thế nào đến thời khắc mấu chốt, hai tiểu tình lữ thế lại trở mặt, có phải hay không như thế! Làm gì cũng phải chờ tiết mục biểu diễn xong thì hẳng nháo!

"Bộ trưởng, bộ trưởng." Từ Trình Trình có chút lo lắng lắc cánh tay Trác Hạo Hi.

Trác Hạo Hi vẻ mặt cầu xin, "Tôi nghe rồi cậu đừng run, tôi đang nghĩ cách đây? Trình trình, cậu nói hai người kia chia tay, làm sao lại không chọn thời điểm tốt, chọn vào lúc này, không phải muốn tôi chết sao?

"Bộ trưởng, nếu không hay một mình cậu lên đi." Từ Trình Trình nháy hai mắt sáng nói.

Trác Hạo Hi đưa tay chỉ chỉ mình, "Cậu nói đùa gì vậy, tôi sao có thể?"

Từ Trình Trình chăm chú nắm lấy cánh tay Trác Hạo Hi, "Bộ trưởng, cầu người không bằng cầu mình, cứu tràng như cứu hỏa, cậu nếu không đi, màn biểu diễn sẽ hỏng nha."

Trác Hạo Hi mặt đỏ bừng, "Nhưng mà..."

Từ Trình Trình lôi kéo Trác Hạo Hi lên trên bục, Trác Hạo Hi bị ép đi theo Từ Trình Trình đi vào hậu trường, "Phó bộ" Từ Trình Trình đem Trác Hạo Hi đẩy đến trước mặt Khương Lan cùng Từ Kiến, "Bộ trưởng nói cậu ấy sẽ tự lên."

Trác Hạo Hi: "..."

Cậu nói chưa? Cậu nói chưa? Cậu không nói gì, đều là cán sự đáng chết giúp cậu nói nha.

Từ Kiến bắt lấy tay Trác Hạo Hi, "Quá tốt rồi bộ trưởng, tôi biết ngay, bộ trưởng làm gương tốt, bộ trưởng cậu mau thay trang phục đi, lát nữa sẽ đến lượt cậu lên đài."

Trác Hạo Hi: "..."

Cái này chẳng lẽ là bất đắc dĩ trong truyền thuyết.

Trác Hạo Hi điều chỉnh cảm xúc, ngồi ở trước dương cầm, có trời mới biết, cậu ngay cả khúc phổ cũng chưa có thấy qua.

Nghe nói, khúc phổ Thủ Truy Nguyệt là Từ Văn Bân vì Trịnh Hiểu Hiểu đích thân làm riêng, âm nhạc của khoa thiên tài Từ Văn Bân, đương nhiên có chút vốn liếng. Ngón tay Trác Hạo Hi nhẹ nhàng đặt tại phím đàn, xúc cảm quen thuộc dần dần an định tinh thần Trác Hạo Hi.

Màn sân khấu kéo ra, trên đài một màu đen kịt, tiếng nhạc động lòng người truyền đến, từng giai điệu kéo dài, phảng phất như xuyên qua khoảng cách ngàn năm, một chùm ánh đèn đi theo vũ giả nhịp bước, Trịnh Hiểu Hiểu mặc vũ y màu vàng nhạt, trên đài nhẹ nhàng nhảy múa, tay áo dài nhẹ nhàng, dáng múa thướt tha động lòng người, hấp dẫn ánh mắt của mọi người.

Động tác trên tay Trác Hạo Hi theo dáng múa Trịnh Hiểu Hiểu biến tấu, cậu không nhớ rõ khúc phổ của Từ Văn Bân, chỉ có thể theo dáng múa Trịnh Hiểu Hiểu phổ ra giai điệu trong lòng, thiếu nữ đối với tình yêu quyến luyến, chờ mong, đến cuối cùng tuyệt vọng từ bỏ, gợi ra nội tâm đồng cảm của Trác Hạo Hi.

Làn điệu khởi, thừa, chuyển, hợp, bỗng nhiên mờ ảo khó khăn, bỗng nhiên nhẹ nhàng linh động, bỗng nhiên như vạn mã cùng vang lên, lôi đình vạn quân, bỗng nhiên như thanh lưu rơi khe nước, nhẹ nhàng động lòng người, bỗng nhiên thư giãn thanh tịnh, ngưng nồng đậm hoài luyến.

Trịnh Hiểu Hiểu từ từ nhắm hai mắt, mặc cho mình theo tiếng nhạc nhảy múa, đây là một khúc kinh thiên động địa, đúng là so với Từ Văn Bân kia đánh khúc càng có thể kích thích linh cảm nàng.

Trên sân khấu, dương cầm đỡ trước chàng trai cùng cô gái tóc dài phất phới, vậy mà vô cùng hài hòa, Trịnh Hiểu Hiểu múa đến động lòng, tựa hồ là bị Trịnh Hiểu Hiểu kéo theo cảm xúc, Trác Hạo Hi cũng dần vào giai cảnh, tuyệt vọng chờ đợi, bất đắc dĩ buông tay, cuối cùng xông phá hết thảy...

Khúc âm thanh dần dần trở nên yên lặng, màn sân khấu chậm rãi kéo xuống, trên đài trầm mặc một hồi, một lát sau tiếng vỗ tay kéo dài vang lên.

Trác Hạo Hi đi vào hậu trường, một đám phó bộ cán sự, đối cậu không ngừng vỗ tay, Trác Hạo Hi lau lau mồ hôi lạng trên trán xuất ra, "Các cậu đều không cần cán sự nữa sao? Còn không mau đi chuẩn bị."

"Bộ trưởng, cậu thật tuyệt, tôi biết ngay, cậu so với Từ Văn Bân còn lợi hại hơn." Từ Trình Trình đối Trác Hạo Hi nắm chặt lại nắm tay, làm động tác cổ vũ, đứng dậy đi gọi người kế tiếp chuẩn bị.

Còn may nha đầu chết tiệt kia chạy nhanh, cậu nhớ rõ chính nha đầu chết tiệt kia, lúc đang chuẩn bị sống chết đem cậu đưa đến trên sân khấu.

Trác Hạo Hi quay đầu lại, chỉ thấy Trịnh Hiểu Hiểu dừng lại trên bậc thang nhìn cậu chằm chằm, Trác Hạo Hi rùng mình một cái, cậu có nhìn lầm không? Tại sao cậu lại cảm giác ánh mắt Trịnh Hiểu Hiểu nhìn cậu, dáng vẻ rất giống đối cậu có hứng thú, nhất định là nhìn lầm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »