Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 63
từ chức

❊ ❊ ❊

Giang Minh Dịch ngồi trong văn phòng, cầm trong tay đơn từ chức, nhìn người ngồi trước mắt, lông mày nhíu chặt, "Cậu là có ý gì?" Giang Minh Dịch lạnh lùng hỏi.

Mạc Ninh Viễn ngồi cắn móng tay, cảm thấy vô cùng buồn chán mà ngáp một cái, "Thì là đơn từ chức! Anh không biết đọc chữ sao?"

Năm đó Giang Minh Dịch chỉ nhàn nhạt nói một câu:"Cậu đi học ít việc đi", sau đó y lập tức đi học, quản lý xí nghiệp, quy hoạch, kế toán, y vốn cho là những cái đó không hợp với y, nhưng lại không thể nghĩ tới, y lại vô cùng có năng khiếu, học rất nhanh đã làm việc được.

Sau đó, nhờ có Giang Minh Dịch giúp đỡ, từng bước một trở thành trợ thủ đắc lực của người này, đến mức Mạc Ninh Viễn từng hoài nghi, Giang Minh Dịch thay đồ chơi này đến đồ chơi khác, y lại không bị đuổi đi, là bởi vì năng lực làm việc của y còn có giá trị lợi dụng.

"Vì sao?" Giang Minh Dịch dùng sức nắm lấy đơn từ chức trong tay, làm Mạc Ninh Viễn cảm thấy nếu hắn càng mạnh tay nắm lấy như vậy, sợ rằng giấy trên tay hắn sẽ hóa thành hư không.

"Tôi mệt rồi, không muốn làm nữa." Mạc Ninh Viễn mệt mỏi nói.

Giang Minh Dịch nắm tay thật chặt, "Vì sao?"

Mạc Ninh Viễn nhíu mày, không phải đã rồi hỏi sao? Sao còn hỏi lại nữa?! "Không phải tôi đã nói rồi sao? Tôi mệt rồi."

Chờ đợi nhiều năm như vậy, rốt cục y cũng biết rằng y vĩnh viễn không thể nào một lòng một dạ chờ đợi Giang Minh Dịch được nữa, là do lúc trước không biết, nên hiện tại y đã hao hết sức lực rồi.

Giang Minh Dịch kéo vạt áo Mạc Ninh Viễn lại, "Mạc Ninh Viễn, cậu muốn đi, cậu muốn đi sao? Cậu không biết, phí bồi thường cậu vi phạm hợp đồng là bao nhiêu?"

Mạc Ninh Viễn lấy tay đẩy Giang Minh Dịch ra, lười biếng ngồi trên ghế trở lại, "Nhớ chứ, là hai nghìn vạn."

"Cậu lấy đâu ra được số tiền đó?" Giang Minh Dịch khinh miệt nhìn Mạc Ninh Viễn.

Mạc Ninh Viễn thở dài, người này vẫn luôn như vậy, cứ nghĩ y sống như sâu mọt phụ thuộc vào hắn, nếu như rời bỏ hắn, y không sống nổi nữa.

Y còn nhớ rõ lúc trước, khi y ký phần thời hạn hợp đồng năm năm, còn tươi cười nói với Giang Minh Dịch, "Tiền lương chỉ có 3 vạn, mà phí bồi thường vi phạm hợp đồng lại đến hai ngàn vạn, anh thật là hút máu em rồi."

Giang Minh Dịch có mới nới cũ đã quen, coi như trong lòng hắn vẫn yêu duy nhất người kia, nhưng vẫn không thể thay đổi thói quen mà yêu một người cho đàng hoàng được, tuy Giang Minh Dịch vô cùng hào phóng với người khác, nhưng chẳng biết tại sao, có lẽ là do ngoại hình y không được thuận mắt, nên hắn cực kỳ keo kiệt với y.

Mạc Ninh Viễn lấy thẻ tín dụng ra, thản nhiên nói: "Trong thẻ này vừa đúng còn hai ngàn vạn."

Giang Minh Dịch ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Mạc Ninh Viễn, "Cậu lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?" Mạc Ninh Viễn quay đầu, "Đương nhiên không phải nhặt được. Nhưng nếu như Giang tiên sinh đã nghĩ là do nhặt được, thì cứ cho là vậy đi."

Mạc Ninh Viễn bỗng nhiên ngẩn ra, thì ra Giang Minh Dịch luôn nghĩ y như vậy, y ở trong suy nghĩ của người này, chính là người thiếu tự trọng đến vậy.

Mạc Ninh Viễn lạnh lùng trừng mắt Giang Minh Dịch, "Buông ra!"

Giang Minh Dịch cắn răng, không cam lòng phun ra hai chữ "Đừng hòng."

Mạc Ninh Viễn lạnh lùng nhìn chằm chằm Giang Minh Dịch, trong ánh mắt như có ngọn lửa đang cháy, "Rốt cuộc anh muốn gì đây? Phí bồi thường vi phạm hợp đồng, tôi cũng đồng ý trả lại rồi, anh còn không muốn thả tôi ra?!"

Giang Minh Dịch bóp lấy yết hầu Mạc Ninh Viễn, "Tiền này ở đâu ra? Hay là cậu đã lên giường với Trác Hạo Hi rồi?"

Mạc Ninh Viễn trợn tròn mắt, cười lạnh nhìn Giang Minh Dịch, "Tôi đã đồng ý với người ta sẽ làm người của em ấy, anh có ý kiến?!"

Giang Minh Dịch buông tay ra, chà xát tóc, che giấu cảm xúc hiện trên khuôn mặt, "Ninh Viễn, hôm qua Trần Kỳ ngã bệnh, nên tôi không đưa cậu về được, là lỗi của tôi."

Mạc Ninh Viễn không tim không phổi cười cười, "Nói xin lỗi với tôi làm gì, vốn là tôi muốn anh đưa cậu ta về, chẳng lẽ tôi còn phải ăn dấm chua sao?"

Mạc Ninh Viễn di chuyển một chút, bỗng chốc bị Giang Minh Dịch nắm lấy cánh tay, "Tôi chỉ không muốn làm nữa mà thôi, không có chuyện gì nữa."

Giang Minh Dịch nắm chặt nắm tay, sắc mặt đen như mực, bừng bừng tức giận, như không cẩn thận sẽ phun trào ra ngoài.

Cửa đột nhiên không kịp chuẩn bị mở ra, người tới là trợ lý của Giang Minh Dịch, "Tổng giám đốc, giá đấu thầu của công ty bị lộ ra ngoài."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »