Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3047 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 59
ra tù

❊ ❊ ❊

Người đến là thuộc hạ đắc lực của Giang Minh Dịch Chu Đào, ngoại hình cân đối, thoạt nhìn cũng là anh khí bừng bừng, một tên đàn ông kiên cường như thế, lúc này lại mang vẻ mặt lo lắng, hiển nhiên là đối với chuyện người kia xảy ra chuyện là cực kì để tâm.

Chân mày Giang Minh Dịch cau lại, ánh mắt dần trở nên khác thường.

Khóe miệng Mạc Ninh Viễn kéo lên mỉm cười, đợi Chu Đào mang theo ánh mắt lạnh lẽo nhìn qua, mới phát hiện mình có chút cười trên nỗi đau của người khác, Mạc Ninh xa nhìn sắc mặt chán ghét của đối phương, nụ cười trên mặt cũng không chút nào biến mất, y cười hắn, thích xen vào chuyện người khác, chuyện gì Chu Đào cũng có thể quản, nhưng không thể quản chuyện y phải khóc hay là cười đi.

Lại nói, Trần Kỳ xảy ra chuyện, tâm tình của y vô cùng vui vẻ, còn không thể cười sao, tên này đáng đời xảy ra chuyện, nếu không phải tên này ở trước mặt một bộ, phía sau lưng lại một bộ hại người, thì cậu ta sẽ đến nông nỗi vậy sao?

Chu Đào nắm chặt nắm đấm, nhịn không được nói: "Lão đại, nếu không phải Mạc tiên sinh báo cảnh sát, Trần tiên sinh cũng sẽ không..."

Mạc Ninh Viễn cười ha hả, kỳ thật, Trác Hạo hi báo cảnh sát cùng y báo cũng không kém là bao nhiêu, chỉ là chuyện này với chuyện Trần Kỳ gặp họa cũng đừng nói quá đi, chẳng qua do chính tên Trần Kỳ kia thị lực không tốt, tự tông mình vào người khác làm gì chứ?

Mạc Ninh Viễn ôm cánh tay ưu nhã đi về phía Chu Đào, mắt mang hoa đào nâng ngón tay lên nói: "Chu tiên sinh, anh cũng kỳ lạ quá nha, lần trước cơ mật công ty lộ ra ngoài, anh nói là do tôi tiết lộ, lần trước nữa trúng thầu thất bại, anh nói là do tôi hại, đến hôm nào, con gái của anh mang thai, anh nói là do tôi làm, ai nha, rồi tôi sẽ gọi anh là ba ba a? Cha vợ a, cha cũng đừng chụp mũ lớn cho con như vậy, Ninh Viễn gánh không nổi a!" Mạc Ninh Viễn vuốt cái trán, lộ ra một bộ dạng yếu đuối.

"Người ta đang cãi nhau, anh không nhìn thấy sao?" Trước kia y cảm thấy Giang Minh Dịch vô tình, hiện tại y cảm thấy Giang Minh Dịch là đa tình, ăn trong chén nhìn trong nồi, thật là lòng tham không đáy.

Mạc Ninh Viễn lấy tay của mình, vuốt vuốt tóc dài, "Tôi đi, anh không sợ bệnh của cậu ta chuyển biến xấu hơn a! Mặc dù, tôi không ngại bệnh của y chuyển biến xấu, nhưng mà, bệnh của y một khi chuyển biến xấu, lại kéo họa tới trên người của tôi, ai nha, sao tôi có thể gánh đây nổi a!"

"Ninh Viễn, từ khi nào cậu học được khắc nghiệt như thế? Quả nhiên là ở chung với Trác Hạo hi, toàn học thói xấu." Giang Minh Dịch nhăn lông mày, ánh mắt trở nên lãnh khốc.

Mạc Ninh Viễn chạm vào khóe mắt, cười ha ha, "Giang tiên sinh, hình như Trần tiên sinh vẫn còn ở bệnh viện chờ ngài? Tôi thấy anh vẫn là nên đi trước đi, mất công người ta đi đời nhà ma, anh ngay cả gặp người ta một lần cuối cũng không gặp được, ai nha, nếu như thế thì tôi làm sao gánh nổi đây?"

Chu Đào lửa giận ngút trời nhìn Mạc Ninh xa, hét lớn một tiếng, "Cậu nói cái gì?"

Mạc Ninh Viễn bị kinh động lui về phía sau mấy bước, vỗ ngực, cười trừ nói: "Không có gì, là tôi nói sai, Trần tiên sinh y làm sao lại chết được đây? Y nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi." Trong lòng Mạc Ninh Viễn vì bộ dáng chân chó của chính mình, hung hăng tự mình khinh bỉ bộ dáng chân chó bộ dáng của mình một cái, nhưng mà người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu a!

Mạc Ninh Viễn nâng lên khóe miệng, "Quên đi, cứu người như cứu hỏa, Giang tiên sinh vẫn là nhanh đi bệnh viện đi, Trần tiên sinh đang chờ ngài kìa, nếu chậm trễ, thì có được hay không?"

Giang Minh Dịch cười cười, "Tôi cũng không phải bác sĩ, có đi hay không, cũng không quan trọng."

Mạc Ninh Viễn nhìn khuôn mặt Chu Đào đột nhiên biến sắc, ánh mắt tràn đầy oán hận, âm thầm thở dài, cậu ta nằm trong bệnh viện sẽ có Giang Minh Dịch bên cạnh, nhưng có người nào sẽ vì y mà vội vã như thế, làm người thôi cũng thật đúng là thất bại a!

Chu Đào lo lắng nói: "Giang tiên sinh, nhưng Trần Kỳ vì ngài mà bất chấp nguy hiểm a!"

Mạc Ninh Viễn im lặng cười, đúng, cho dù Trần Kỳ không đỡ, khi đó Giang Minh Dịch cũng chưa chắc sẽ bị thương, nhưng Trần Kỳ đỡ giúp hắn, dĩ nhiên Giang Minh Dịch sẽ nhớ kỹ phần ân tình này, đổi lại nếu là y lúc trước, cũng có thể làm được như vậy, nhưng mà bây giờ, y không nỡ...

Mạng chỉ có một, ai cũng vậy, nếu đã chết đi thì cũng không thể sống lại được, không có người nào so mạng tiện với ai khác, cho nên, nếu như Giang Minh Dịch có bị ám sát, y sẽ khoanh tay đứng nhìn.

Mạc Ninh Viễn thở dài, "Mặc dù anh không phải bác sĩ, nhưng dù gì anh cũng phải đi, để cậu ta yên lòng, đi đi, đừng để người ta sốt ruột chờ, tôi tự trở về là được rồi."

"Ninh Viễn!" Giang Minh Dịch còn muốn nói gì đó, nhưng Mạc Ninh Viễn đã phất tay lên một chiếc xe taxi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »