Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3095 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 14
bộ trưởng vui chơi giải trí

❊ ❊ ❊

"Hạo Hi, xem ra hiểu lầm của cậu đối với tôi không nhỏ! Tôi cùng Hàn Lâm kỳ thật cũng không thể nào quen, anh của hắn nhờ tôi chăm sóc hắn, tôi cũng chỉ là trả lại ân tình của anh hắn thôi" Mộc Cẩn Hiền khoanh tay, dò xét Trác Hạo Hi.

Trác Hạo Hi cúi đầu khom lưng, tỏ ra là đã hiểu mà nói: "Không quen có quan hệ gì, người với người đều là từ sống đến quen, chờ đến gạo nấu thành cơm, liền đại công cáo thành, chính là, ai biết món ăn trong mâm, mỗi hạt đều thật vất vả..."

"Trác Hạo Hi." Mộc Cẩn Hiền một thân khống chế không nổi rống giận, ánh mắt mọi người trong tiệm sách lần nữa tập trung trên người Trác Hạo Hi cùng Mộc Cẩn Hiền, Trác Hạo Hi giật ra một quyển sách, che lại mặt mình, Mộc Cẩn Hiền hỗn đản này, còn ngại mình không đủ gây họa sao? Rống lớn tiếng như vậy, phá hoại mọi người chăm chú học tập nha!

Trác Hạo Hi đưa mắt nhìn quanh, theo lý thuyết, bình thường lúc này, hẳn là phải có một thân nghĩa sĩ đứng ra, lời lẽ chính nghĩa mà đối với Mộc Cẩn Hiền nói: "Đồng học, thư viện phải giữ yên lặng, mời cậu ra ngoài được không?"

Nhưng là đầu Trác Hạo Hi xoay tới xoay lui chỗ khác, chỉ phát hiện mặc dù ánh mắt mọi người đều tập trung ở nơi này, nhưng là trên mặt mọi người đều là một bộ dáng Bát Quái, quả nhiên đối đãi soái ca cùng người bình thường là khác biệt, bộ dạng Mộc Cẩn Hiền thế này, giống người điên không có phong độ đại hống đại khiếu(*), cũng là có thể hiểu được.

(*)Đại hống đại khiểu: rống to

"Mộc Cẩn Hiền anh nói nhỏ thôi." Mặt Trác Hạo Hi có chút đỏ mặt nói, Trác Hạo Hi sờ lấy gương mặt của mình, da mặt mỏng chính là không có cách, da mặt của cậu nếu có thể dày như Mộc Cẩn Hiền, sẽ có thể đao thương bất nhập(*).

(*)Đao thương bất nhập: dao chẻ súng bắn cũng không vô đầu được

Mộc Cẩn Hiền lạnh lùng nhìn Trác Hạo Hi, ánh mắt Trác Hạo Hi quét qua, quả nhiên nhìn thấy rất nhiều cô gái hướng mình quăng tới ánh mắt nhiệt huyết, Trác Hạo Hi đương nhiên sẽ không cảm thấy mọi người nhìn cậu như vậy là có ý tứ với cậu, "Đúng! Đúng vậy! Tôi cũng cảm thấy như vậy, để cho tôi hiểu lầm người đến."

Hàn Lâm dừng lại cổng, Trác Hạo Hi thấy Hàn Lâm đứng ở cổng, đây là lần đầu tiên cậu lấy một viên tâm bình tĩnh để nhìn Hàn Lâm, ở kiếp trước, cậu coi Hàn Lâm là tình địch, ở trong lòng ác độc nói xấu hình tượng Hàn Lâm.

Bây giờ nhìn lại, Hàn Lâm trưng ra khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo, nhìn giống như Lâm Đại Ngọc yếu đuối.

"Mộc học trưởng." Hàn Lâm thẳng tắp hướng Trác Hạo Hi cùng Mộc Cẩn Hiền đi tới, Trác Hạo Hi dùng sách vở che lại mặt, Hàn Lâm đồng học cũng rất phối hợp đem cậu như người vô hình không để ý đến.

Mộc Cẩn Hiền nhìn sang Trác Hạo Hi, lông mày không thoải mái nhíu, "Có chuyện gì sao?"

Hàn Lâm cắn cắn môi, "Mộc học trưởng, các chị học trưởng đều ở trong phòng họp chờ anh đấy!"

Ánh mắt Trác Hạo Hi sáng lên, cậu làm sao quên, hội nghị hội học sinh so với hội nghị lãnh đạo trường học còn phải chịu khó hơn!"Anh mau đi đi, đừng để người ta chờ!" Trác Hạo Hi giống đuổi ruồi mà nói.

Mộc Cẩn Hiền nhìn động tác Trác Hạo Hi, lông mày đột nhiên nhíu một cái, trong mắt hiện lên nhàn nhạt sát khí, động tác Trác Hạo Hi ngừng lại, cậu hình như không đắc tội nổi Mộc học trưởng, nếu là lúc kiểm tra, hắn ngồi ở trước mặt cậu thì chính là bảo hộ của sứ giả âm cậu biết làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?

Trác Hạo Hi cúi đầu xuống, hơi khô chát chát cười cười, "Mộc học trưởng, anh còn có việc sao?"

"Có việc, đương nhiên là có, tôi suýt chút nữa đem chính sự quên mất, bộ trưởng hội học sinh vui chơi giải trí xuất ngoại, vị trí bộ trưởng vui chơi giải trí đang thiếu, tôi là tới tìm cậu thế chỗ." Trong ánh mắt Mộc Cẩn Hiền lướt qua tính toán quang mang.

"Học trưởng, cậu ta không được." Hàn Lâm có chút cấp bách nói.

Trác Hạo Hi nháy mắt, ngay cả Hàn Lâm cũng biết cậu không được, Mộc Cẩn Hiền lẽ nào là bị đần độn, "Mộc học trưởng, anh có phải quá để mắt tôi rồi không?"

Cậu mới là đại học năm thứ hai! Bộ trưởng bình thường đều là học trưởng đại học từ năm thứ ba đảm nhiệm, trong đại học, lớp càng cao, địa vị càng cao, cậu chỉ mới là đại học năm thứ hai, thủ hạ khẳng định là phó bộ đại học năm thứ hai, cậu chỉ là một lính nhảy dù, trưng ra mặt em bé, thấy thế nào cũng giống như đi cửa sau, làm thế nào áp chế những truyền thuyết bên trong bộ vui chơi giải trí nhìn như một đám hoa, thực ra lại là một đám mỹ nữ, trẻ em sài lang hổ báo(*) đây?

(*)Sài lang hổ báo: ví với bọn người gian ác

"Làm sao biết, tôi là nhìn trúng tài năng của cậu, Hạo Hi, cậu phải có tự tin!" Mộc Cẩn Hiền đối với Trác Hạo Hi nở nụ cười xán lạn.

Trác Hạo Hi có chút đỏ mặt, ai, hết cách rồi, đại soái ca cười với cậu, cậu vẫn là sẽ thẹn thùng, "Tôi rất tự tin, nhưng là tôi sẽ không mù quáng tự tin, học trưởng, anh tìm nhầm người rồi."

Mộc Cẩn Hiền nhìn sang giấy nháp trên bàn, "Hạo Hi, cậu là muốn cầm học bổng, cậu phải biết, bộ trưởng là có ưu đãi nha."

Trác Hạo Hi tâm bịch bịch nhảy, quá vô sỉ, Mộc Cẩn Hiền thế mà dụ hoặc cậu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »