Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3417 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 61
mạc ninh viễn

❊ ❊ ❊

Mộc Cẩn Hiền xoay người, híp mắt nhìn Trác Phi Dương, sâu trong đôi mắt lướt qua nhàn nhạt sắc bén, "Trác tiểu thư sao lại tới đây?"

Trác Phi Dương nhàn nhạt cười, "Đương nhiên là tôi tới tìm em trai thân yêu của tôi rồi, dù nói thế nào đi nữa thì nó vẫn là em trai tôi, mặc dù hơi ngốc một chút, nhưng cũng không thể để người khác khi dễ nó, đúng không?"

"Trác tiểu thư nói quá, nào có ai dám khi dễ Hạo hi a!" Mộc Cẩn Hiền phong độ nhẹ nhàng nói.

Trác Phi Dương xinh đẹp như hàm sương, trên gương mặt đẹp như ngọc tản ra nhàn nhạt lạnh lẽo, Trác Hạo Hi nhìn Mộc Cẩn Hiền, lại nhìn chị gái nhà mình, đột nhiên phát hiện mình so với chị gái nhà mình đạo hạnh còn kém một chút.

"Không có sao?" Trác Phi Dương lơ đễnh cười cười.

"Đương nhiên là không có, tôi sẽ bảo vệ Hạo hi thật tốt." Mộc Cẩn Hiền nghiêm túc nói, Trác Hạo Hi im lặng rùng mình một cái, Trác Phi Dương nhàn nhạt cười, "Vậy thì không cần, tôi hiểu rõ tính tình Hạo hi, bay bay nhảy nhảy, không hợp với cậu đâu."

Trác Phi Dương vuốt mặt Trác Hạo Hi, vẻ mặt Trác Hạo Hi đau khổ, luôn miệng xin khoan dung,

"Chị ơi, đau, đau..."

Trác Phi Dương buông tay ra, lơ đễnh nói: "Đau mới tốt, đau mới nhớ cho kỹ được."

"Chị, sao chị lại biết em xảy ra chuyện?" Trác Hạo Hi nghi hoặc mà hỏi.

Trác Phi Dương ngồi trên xe, biếng nhác mà nói: "Là chị được người kia tốt bụng nói cho chị biết, y tên là Mạc Ninh Viễn"

Trác Hạo Hi nhẹ gật đầu, "Thì ra là như vậy a!"

Trác Phi Dương nhìn Trác Hạo Hi, thận trọng mà hỏi thăm: "Hạo Hi, em thật sự thích y sao?"

Trác Hạo Hi bị ánh mắt đen nhánh tỏa sáng của Trác Phi Dương nhìn có chút run lên, thích không? Trác Hạo Hi cảm giác tim mình đập càng nhanh hơn, thích không? Thật sự có thích không? Cậu cũng không biết a!

Trác Hạo Hi nhẹ gật đầu, "Thật thích."

Trác Phi Dương thở dài, "Chị biết rồi." .

||||| Truyện đề cử: Vợ Hờ Yêu Của Tổng Tài |||||

"Chị biết cái gì?" Trác Hạo Hi hỏi.

Trác Phi Dương lắc đầu, "Không có gì, chị đang do dự, chỉ sợ mình cũng mơ mơ màng màng, bị lạc vào đường hãm sâu, Mạc Ninh Viễn này, chị cảm thấy có chút...Nhìn không thấu".

Trác Hạo Hi trừng mắt nhìn Trác Phi Dương, "Có cái gì mà nhìn không thấu?"

Trác Phi Dương quay đầu, nhìn Trác Hạo Hi, "Gia thế Mạc Ninh Viễn viết rất đơn giản, tuy nhiên lại giống như đang che dấu cái gì đó, có lẽ là do chị bị ảo giác đi, nhưng bất quá vẫn nên cẩn thận một chút thì tốt hơn."

"Cảm giác? Phụ nữ thường sẽ có giác quan thứ sáu, chị, chị thật lợi hại." Trác Hạo Hi tràn đầy sùng bái nhìn Trác Phi Dương.

Trác Phi Dương lặng lẽ mà trao giải cho Trác Hạo Hi là một tên vô cùng lật mặt, "Mọi việc cần chú ý nhiều một chút thì sẽ tốt hơn."

Trác Hạo Hi gật gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu, Trác Phi Dương nhìn bộ dáng của em trai mình, thừa biết nó không có để lời của mình nghe vào một chữ, "Hạo hi, tâm phòng bị người không thể không." Trác Hạo Hi cà cà người Trác Phi Dương, "Chị, chị cứ đa nghi như vậy, làm bản thân mình ưu sầu mãi thì sẽ già đi mất."

Trác Phi Dương trừng Trác Hạo Hi một cái, lập tức tích chữ như vàng trầm mặc lại.

Mạc Ninh Viễn yên lặng sửa sang xong giường đệm, suy nghĩ rối rắm rốt cục cũng trôi xuống hết, y còn nhớ rõ vào cái ngày lần đầu gặp được Giang Minh Dịch.

Ngày đó, trời mưa rất to, y ở trong sòng bài tiêu hết tất cả tiền ở trên người, bộ dạng như tên ăn mày cũng bị đuổi ra ngoài.

Giang Minh Dịch từ trên xe bước xuống, cao cao tại thượng, không ai bì nổi, anh tuấn khiến người ta phải ghé mắt, không phải y chưa từng gặp một người đàn ông nào đẹp trai hơn Giang Minh Dịch, nhưng chính là ma chướng.

Giang Minh Dịch ngồi xổm người xuống, nhìn người bị ném ra ngoài, nước mưa làm ướt tóc của y, cả người y đều lộ ra bộ dạng nhếch nhác, Giang Minh Dịch nâng mặt y lên, nhìn rất cẩn thận, cuối cùng bố thí phun ra một câu, ngoại hình còn có thể nhìn được.

Mạc Ninh Viễn lúc ấy coi là Giang Minh Dịch đang khen y ngoại hình đẹp, nhưng về sau y mới phát hiện, Giang Minh Dịch nói đúng lắm, mình với người trong lòng hắn có một chút giống nhau.

Mạc Ninh Viễn thở dài, qua tận ngàn buồm, kết cục cũng chỉ là một giấc mộng mà thôi.

Sớm biết, nếu như lúc trước không gặp được người này thì tốt biết bao.

Mạc Ninh Viễn đứng dậy, gọi xe taxi lái đến bệnh viện.

Mạc Ninh Viễn dừng ở bên ngoài phòng bệnh, trong phòng bệnh Trần Kỳ sắc mặt tái nhợt dựa vào gối nằm, bên miệng hiện ra nụ cười nhàn nhạt, Giang Minh Dịch từng muỗng từng muỗng đút cho trần kỳ húp cháo, một tên anh tuấn tiêu sái, một tên mặc dù mang theo ốm yếu xanh xao, nhưng cũng là dung mạo vô song. Quả nhiên là một đôi trời sinh, chỉ là không biết đến khi Trần Thanh Vũ trở về, thì sẽ như thế nào?

Mạc Ninh Viễn đứng bên ngoài phòng bệnh, hít một hơi thật sâu, cứ tưởng rằng tình cảm đã phai nhạt, mới phát hiện ra chỉ là một mình y đang dối mình dối người mà thôi, y vẫn là rất quan tâm người kia, y thật sự là đáng thương mà.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »