Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3143 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 6
thay lòng đổi dạ

❊ ❊ ❊

Mộc Cẩn Hiền chăm chú nhìn Trác Hạo Hi, tựa như lần đầu quen biết người này, "Hạo Hi, có phải cậu uống lộn thuốc rồi không vậy?"

Trác Hạo Hi lắc đầu, "Tôi không có bệnh, uống thuốc gì chứ!" Trác Hạo Hi múc một miếng cơm chiên lớn vào trong miệng.

Mộc Cẩn Hiền nhìn tướng ăn của Trác Hạo Hi, cười cười: "Hạo Hi, tại sao trước kia tôi lại không biết cậu có thể ăn như vậy."

Trác Hạo Hi nhếch miệng, thì cậu cũng như cô gái muốn ở trước mặt người con trai mình yêu thích mà gìn giữ hình tượng thục nữ, Trác Hạo Hi ở trước mặt Mộc Cẩn Hiền cũng chưa bao giờ dám buông bụng ăn cái gì, "Đó là do anh không biết thôi."

Hàn Lâm mở hai mắt thật to, nhìn chằm chằm Trác Hạo Hi, Trác Hạo Hi có chút không vui, bị tiểu nam nhân này nhìn giống như âm hồn quỷ hỏa nhìn qua, Trác Hạo Hi chợt cảm thấy tê cả da đầu, người này mỗi lần nhìn cậu, đều giống như sợ cậu cướp lấy người đàn ông của cậu ta, kỳ thật người bị cướp người yêu là cậu! Là cậu!

Tên tiểu nhân này thủ đoạn ngoan độc, một bụng tâm địa gian trá, tỏ ra khuôn mặt không giống với lòng dạ hiểm độc, ngang ngửa với Mộc Cẩn Hiền, quả đúng là trời sinh một cặp, nào có chỗ cho mình chen chân.

"Xem ra, tôi thật sự không đủ hiểu cậu."Bên trong kính mắt Mộc Cẩn Hiền lộ ra tia sắc bén.

Trác Hạo Hi trong lòng run lên, âm thầm tỉnh táo, ai da, thật ra thì cậu không nên vì sảng khoái nhất thời mà vứt bỏ Mộc Cẩn Hiền, phải biết, Mộc Cẩn Hiền này nhìn nhân hậu hào phóng vậy thôi, nhưng thật ra là bụng dạ hẹp hòi, lòng dạ so với lỗ kim còn nhỏ hơn, mình chơi hắn một vố như thế, cũng đủ để tên này ghi hận cậu cả đời.

Trác Hạo Hi ngượng ngùng cười cười, "Kỳ thật, tôi không có gì tốt để hiểu rõ hết đó, hai người quen nhau bao lâu rồi?" Trác Hạo Hi hỏi Mộc Cẩn Hiền.

Mộc Cẩn Hiền suy tư một chút, "Hai tháng."

"Hai tháng a!" Trác Hạo Hi gật gật đầu, vài chục năm không sánh bằng hai tháng, quả nhiên, thứ tình cảm này là cần phải có duyên, cũng có lúc cần đến số phận, nhưng số phận thì không thể nào ép buộc được.

Trác Hạo Hi nhìn Lâm Hạ Y không động đến một miếng cơm chiên, nhíu mày, "Sao cậu lại không ăn?!"

Lâm Hạ Y có chút ngượng ngùng nói: "Tôi cũng không đói lắm." Sao cô có thể nói, cô bởi vì quá khiếp sợ, cho nên ăn không nổi sao?

"Cậu vẫn nên ăn nhiều một chút đi, cậu gầy như vậy, không ăn cơm rất dễ bị bệnh đó." Trác Hạo Hi thuận miệng nói.

Khuôn mặt Lâm Hạ Y lập tức đỏ lên.

Trác Hạo Hi nhìn Lâm Hạ Y đỏ bừng mặt, có chút xấu hổ, cậu nói như vậy, có vẻ có chút ái muội, hi vọng tiểu cô nương người ta đừng hiểu lầm!

"Hạo Hi, từ khi nào cậu đã bắt đầu thích con gái rồi?" Mộc Cẩn Hiền giọng điệu coi thường hỏi.

"Tôi từ nhỏ đã rất thích con gái!" Trác Hạo Hi thẳng thắn nói.

Mộc Cẩn Hiền nhíu mày, "Cho nên, cậu đùa giỡn tôi từ nhỏ đến bây giờ sao?"

Trác Hạo Hi sững sờ, như bị một cái mũ chụp xuống, Trác Hạo Hi cảm giác sâu sắc mình nghiệp chướng nặng nề, "Tôi từ nhỏ đã thích chị tôi."

Lúc câu nói này truyền đến tai Trác Phi Dương, Trác tiểu thư lệ rơi đầy mặt, cảm khái khi còn bé chỉ vì giảm béo, thay vì cho Trác Hạo Hi ăn mấy cái bánh kẹo này, không bằng nhét vào trong bụng chó đi.

Mộc Cẩn Hiền biểu tình trầm tĩnh lại, dựa vào ghế, từ trên cao nhìn xuống hỏi: "Hạo Hi, từ khi nào cậu đã bắt đầu thay lòng đổi dạ?."

Trác Hạo Hi nháy mắt, có vẻ như thay lòng đổi dạ không phải là cậu đâu ha, Mộc thiếu gia khí thế luôn luôn mạnh mẽ, đột nhiên vẻ mặt Mộc Cẩn Hiền trong phòng ăn một lát sau lui đi sạch sẽ, Mộc Cẩn Hiền thật đúng là không phí công làm hội trưởng hội học sinh, thành viên hội học sinh nào không muốn sống mà còn dám ở đây, Mộc Cẩn Hiền có tài năng có kiến thức nói không chừng có thể làm cho tên đó quá cực khổ mà chết.

Trác Hạo Hi sờ mũi, "Tôi không có thay lòng đổi dạ! Tôi chẳng qua là cảm thấy chúng ta không hợp nhau."

"Hạo Hi, có phải cậu hiểu lầm cái gì không?" Mộc Cẩn Hiền lộ ra một nụ cười hời hợt mê người, "Tôi và Hàn Lâm chỉ là bạn học phổ thông."

Trác Hạo Hi tâm hơi hồi hộp một chút, quả nhiên, cậu vứt bỏ Mộc Cẩn Hiền là không sáng suốt, người này bị cậu nói đến kích động đã bắt đầu nói hươu nói vượn, đổi trắng thay đen, lời này nói ra từ miệng Mộc Cẩn Hiền, đồng thời Trác Hạo Hi thấy được trong mắt Hàn Lâm bắn ra tia hung ác.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »