Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3129 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 39
mạc ninh viễn

❊ ❊ ❊

Mạc Ninh viễn bị Trác Hạo Hi kéo tay một phát, đầu óc nóng lên, cứ thế như quỷ thần xui khiến mà đi theo Trác Hạo Hi.

Trác Hạo Hi nắm lấy tay Mạc Ninh Viễn đi đến trước mặt Mộc Cẩn Hiền, vươn tay hướng Mạc Ninh Viễn chỉ chỉ nói: "Giới thiệu một chút, đây là bạn trai mới của tôi, Mạc Ninh Viễn." Trác Hạo Hi không nhịn được có chút đỏ mặt, ngoại trừ cái tên ra thì những chuyện khác về Mạc Ninh viễn cậu thật đúng là không biết gì cả!

Giới thiệu Mạc Ninh Viễn xong, Trác Hạo Hi quay đầu, đối Mạc Ninh Viễn nhẹ giọng nũng nịu nói: "Ninh Viễn, đây là bạn trai cũ mà em đã nói với anh, nhưng anh đừng hiểu lầm, hiện tại em và hắn đã không có quan hệ."

Mạc Ninh Viễn ôn nhu cười cười với Trác Hạo Hi, đối Mộc Cẩn Hiền đúng mực mà nói: "Chào Mộc tiên sinh, tôi gọi là Mạc Ninh Viễn, Hạo Hi nhờ anh giúp đỡ."

Mộc Cẩn Hiền nhìn Mạc Ninh Viễn, châm chọc cười cười, "Mạc tiên sinh không phải cùng Giang Mịch Dịch tiên sinh yêu nhau sao?"

Mạc Ninh Viễn nhàn nhạt cười cười, "Tôi với hắn ta không có quan hệ gì."

Trác Hạo Hi nắm lấy tay Mạc Ninh Viễn, "Ninh Viễn đã cùng tôi thầm yêu nhau rất lâu, Giang Minh Dịch đã sớm rút lui, nên dĩ nhiên người yêu hiện tại của anh ấy là tôi." Trác Hạo Hi dứt lời, thân tiết tựa ở đầu vai Mạc Ninh Viễn, "Ninh Viễn, anh nói xem em nói như vậy có phải không a?"

Mạc Ninh Viễn lộ ra nụ cười cưng chiều, "Em nói cái gì thì chính là cái đó. Người anh yêu nhất đương nhiên là em rồi."

Trác Hạo Hi cười như là hoa sen đang nở, mình quả nhiên có mắt nhìn người a! Tùy tiện kéo một phát lại có thể kéo người có tài diễn xuất như thế.

Mộc Cẩn Hiền khoanh tay, lạnh lùng nhìn Mạc Ninh Viễn, bên trong đôi mắt phát ra tia lạnh lẽo. "Mạc Ninh Viễn là đối Giang tiên sinh vì yêu sinh hận sao? Cũng đúng, hiện tại bên người Giang tiên sinh, Trần Kỳ thế nhưng lại là người được hắn cưng chiều nhất."

Mạc Ninh Viễn trầm tĩnh đứng đấy, nho nhã nở nụ cười, "Đó là chuyện của hắn, không liên quan gì đến tôi."

Trác Hạo Hi nắm lấy tay Mạc Ninh Viễn, "Ninh Viễn đã sớm cùng tôi vừa thấy đã yêu, chỉ là y vẫn chưa buông bỏ được Giang Minh Dịch, bất quá vừa vặn bây giờ, Giang Minh Dịch di tình biệt luyến, Ninh Viễn vừa vặn thoát khỏi hắn."

Mộc Cẩn Hiền nhìn Trác Hạo Hi, khó chịu nói: "Trác Hạo Hi, tôi không tin, tôi một chữ đều không tin."

Mạc Ninh Viễn cười cười, "Tôi cũng không cần anh tin, chỉ là hi vọng sau này anh không được quấy rầy Hạo Hi, tôi không hi vọng anh dây dưa làm phiền Hạo Hi."

Mộc Cẩn Hiền nhìn Mạc Ninh Viễn, tựa hồ nhìn đến nỗi muốn cả người Mạc Ninh Viễn ra một cái hố đen, Mộc Cẩn Hiền cười cười với Trác Hạo Hi, "Hạo Hi, không phải cậu nói Thiên Hải Dạ Chi Tâm là muốn tặng cho người cậu yêu nhất sao? Tại sao cậu lại không tặng cho Mạc tiên sinh."

Mạc Ninh Viễn thản nhiên nói: "Không phải Hạo Hi không muốn tặng cho tôi, chỉ là sợ tôi đau, không chịu xỏ lỗ tai."

Trác Hạo Hi trong lòng đối Mạc Ninh Viễn một lòng kính trọng như nước sông cuồn cuộn, kéo dài không dứt, cậu xưa nay không biết, cậu cứ tùy tiện bắt một thứ, lại là thứ lợi hại như vậy, nhưng người lợi hại như vậy lại...

Trác Hạo nghĩ đến kiếp trước của Mạc Ninh Viễn, không khỏi hơi xúc động, nếu như không bất ngờ xảy ra chuyện này, Mạc Ninh Viễn chắc có lẽ sẽ nghĩ quẩn chết mất. Trác Hạo Hi ôm lấy tay Mạc Ninh Viễn nói: "Tặng Ninh Viễn đương nhiên là không thể tặng khuyên tai, muốn tặng thì phải tặng nhẫn cưới chứ, trong lòng anh ấy có tôi, trong lòng tôi cũng có anh ấy."

"Trác tiên sinh muốn tặng nhẫn cưới cho Ninh Viễn sao?" Giang Minh Dịch đứng ở cách đó không xa, cười như không cười nói.

Trác Hạo Hi gật gật đầu, "Đúng vậy a! Hôm nào tôi và Ninh Viễn sẽ cùng đi chọn, hay Giang tiên sinh muốn chọn nhẫn cưới giúp chúng tôi?"

Giang minh dịch ánh mắt lộ ra mấy phần hung ác, "Không đâu, chuyện chọn nhẫn cưới, vẫn là phải thận trọng, mới tỏ được lòng thành."

Trác Hạo Hi nét mặt tươi cười như hoa mà nói: "Tôi cũng nghĩ như vậy, Ninh Viễn em nói vậy có đúng không a?"

Mạc Ninh Viễn tràn đầy cưng chiều mà nhìn Trác Hạo Hi, "Hạo Hi nói vậy thì dĩ nhiên là vậy rồi."

Trong phút chốc, Mạc Ninh Viễn bỗng trở thành trụ cột tinh thần của Trác Hạo Hi!

Vào lúc Mộc Cẩn Hiền trêu chọc cậu, cậu chạy tới bên người Mạc Ninh Viễn thì nghe y nhàn thoại, nghe Mạc Ninh Viễn nói rằng tại sao y lại ngu ngốc như vậy, ngu ngốc ở bên cạnh Giang Minh Dịch, sau đó, bỗng nhiên Trác Hạo Hi lại có động lực a, nhưng mà, cậu bỗng nhớ đại khái ngày mai là tả hữu, Mạc Ninh Viễn nhảy xuống hồ tự tử, cho nên, Trác Hạo Hi vẫn chỉ có một mình chiến đấu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »