Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 25
anh thật giống mẹ

❊ ❊ ❊

Trác Hạo Hi dùng sức đẩy Mộc Cẩn Hiền, có chút chán ghét lau miệng, "Anh biến thái."

Trác Hạo Hi có chút khẩn trương nhìn trái phải xung quanh, cũng may thời gian này, xung quanh không có ai, Mộc Cẩn Hiền thế mà cưỡng hôn cậu, tên hỗn đản này thế mà cưỡng hôn cậu.

Hiện tại cậu nói thế nào cũng là nửa nhân vật nổi tiếng, cũng là một bộ trưởng, trước kia trong lớp cậu là không khí, hiện tại đồng học nhìn thấy cậu, đều sẽ khách khí cười cười, kêu "Trác bộ trưởng." Nếu truyền ra chuyện cưỡng hôn cho người ta biết, cậu chẳng phải là rất mất mặt sao.

Mộc Cẩn Hiền lơ đễnh cười cười, trong đôi mắt trong trẻo lạnh lùng nhìn Trác Hạo Hi, mang vài phần ôn hòa, "Hạo hi, cậu làm như vậy là muốn sao đây? Rõ ràng cậu cũng có cảm giác, không phải sao?"

"Có cảm giác cái rắm." Trác Hạo Hi lau lau miệng, người này không cho thuốc nặng, sẽ không biết khó mà lui, Trác Hạo Hi ưỡn thẳng sống lưng, "Mộc Cẩn Hiền, bây giờ anh thật giống đàn bà, khiến người ta có cảm giác dính chặt lấy, anh cũng biết, tôi là không thích nữ nhân, anh bây giờ thật giống như mẹ vậy, làm cho tôi có chút khó chịu, anh biết không?"

Mộc Cẩn Hiền mặt âm u, âm u.

Trác Hạo Hi trong lòng chột dạ, cậu vậy mà dám mắng Mộc Cẩn Hiền là mẹ, xong xuôi, gia hỏa này sẽ muốn hận chết cậu, hận chết Mộc Cẩn Hiền hắn kết quả là, mình chết không có chỗ chôn, nghĩ tới đây, Trác Hạo Hi kìm lòng không được run run người.

Trác Hạo Hi trơ mắt nhìn hai tròng mắt Mộc Cẩn Hiền như rắn hổ mang, lộ ra hơi thở cay nghiệt, Trác Hạo Hi có chút không tự chủ lui về phía sau mấy bước, Mộc Cẩn Hiền cười lạnh nói: "Hạo hi, cậu không nên quá phận."

Trác Hạo Hi ráng chống đỡ lấy cười cười, ở trong lòng hung hăng nổi trống tức giận cho mình, đưa ngón trỏ ra, ngắt lời đối Mộc Cẩn Hiền nói: "Thật có lỗi a! Tôi chính là quá phận như thế, chịu không được, cách xa tôi một chút! Anh nói anh là một bộ trưởng tốt, mà suốt ngày chính sự không làm, chỉ biết mò mẫm tản bộ, đúng rồi, anh còn đáp ứng anh trai người ta, muốn chiếu cố em trai người ta, đã đáp ứng thì nên có trách nhiệm một chút."

Trác Hạo Hi mang theo túi, xoay người rời đi, trong lòng thầm mắng: "Không làm được gì, không làm được gì "

Đi ra mấy trăm mét, quay đầu không thấy bóng người Mộc Cẩn Hiền, Trác Hạo Hi nặng nề mà thở ra một hơi.

Ai, cùng tiếp xúc với loại người như Mộc Cẩn Hiền, thật sự là một việc rất lãng phí tế bào não, mình trước kia lười như thế, mà lại thích được một người phức tạp như vậy. Trác Hạo Hi lắc lắc đầu, quả nhiên lúc kia là bị quỷ ám.

Mộc Cẩn Hiền dừng lại cột thông báo trước mặt, nhìn thiếu nữ dáng múa nhẹ nhàng trên tấm ảnh, trong lòng dâng lên một cỗ hàn ý thật sâu, xem ra, hắn tìm Trác Hạo Hi làm bộ trưởng bộ vui chơi giải trí, căn bản chính là sai lầm.

"Hạo hi, em phát hỏa." Trác Hạo Hi vừa về tới nhà, Trác Phi Dương liền hùng hùng hổ hổ vọt ra.

"Phát hỏa? Cái gì phát hỏa?" Trác Hạo Hi không giải thích được nhìn Trác Phi Dương.

Trác Phi Dương kéo tay Trác Hạo Hi, đi đến trước laptop, bên trong laptop đang phát màn diễn xuất lần này, bình luận phía dưới tràn ngập các loại lời ca tụng.

Trác Phi Dương sắc mặt ửng đỏ, "Hạo hi, em thật lợi hại, em xem bình luận phía dưới này đều là khen em, nói lúc em đánh đàn dương cầm, thật giống như hoàng tử, cô gái đang khiêu vũ ngoại hình cũng không tệ, hay là em theo đuổi người ta đi."

Trác Hạo Hi có chút khó xử mà nhìn Trác Phi Dương, "Chị, người ta thế nhưng là hoa khôi lớp nghệ thuật a."

Trác Phi Dương lơ đễnh cười cười, "Em trai, em không nên quá tự ti, em miễn cưỡng cũng có thể gọi là giáo thảo(*) a, em nhìn một chút đi có người khen em như hoàng tử, em là hoàng tử a! Không nên quá tự ti."

(*) Giáo thảo: từ ngữ của học sinh Đài Loan chuyên dùng để chỉ nam sinh đẹp trai nhất trong trường

Trác Hạo Hi cười xấu hổ, giáo thảo a! Nếu cậu là giáo thảo, trường học đầy người là giáo thảo.

Trác Phi Dương nhìn vẻ mặt Trác Hạo Hi, "Em trai, em bày ra sắc mặt này ra làm gì, chị là muốn em theo đuổi bạn gái, cũng không phải muốn em đi bán thân"

Trác Hạo Hi có chút ngượng ngùng nhún vai, "Chị, kỳ thật, em cảm thấy, em vẫn là thích con trai."

Trác Phi Dương gật gật đầu, "Không sao, con trai thì con trai, nhưng em đừng để bị đè là được."

Trác Hạo Hi: "..."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »