Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3124 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 81
giãy giụa

❊ ❊ ❊

Lạc Hoài An dựa vào quầy bar, "Đã làm thì đừng hối hận, dù bây giờ có hối hận cũng đã trễ rồi."

Trác Hạo Hi gật đầu, "Ừ"

Mặc dù ban đầu là cậu dẫn dắt, chỉ là hiện tại là do cha và Ninh Viễn làm, hai người kia cũng chẳng phải là loại người lương thiện, vì lợi ích sẽ không từ thủ đoạn, Trác Hạo Hi bực bội gãi gãi đầu, ở chỗ nào không đúng đây.

Lạc Hoài An nhẹ nhàng lắc lắc ly rượu trong tay, từng dòng nước nhẹ nhàng gợn nhấp nhô, "Hạo Hi, cậu là vì yêu sinh hận sao? Cũng không đúng! Ngày đó biểu hiện Mộc Cẩn Hiền không giống như là giả vờ nha! Hắn yêu cậu như vậy, chẳng lẽ cậu lại chê hắn quá dính người?"

Trác Hạo Hi ngẩng đầu nhìn Lạc Hoài An, quay đầu giễu cợt cười, "Không giống giả vờ sao? Kỹ thuật diễn xuất của Mộc Cẩn Hiền cũng thật tốt, ngay cả An An cũng phải bị lừa, hoặc là do An An quá lương thiện, thế mà tin được người như Mộc Cẩn Hiền."

Trác Hạo Hi cúi đầu, nhớ lại kiếp trước Mộc Cẩn Hiền tuyệt tình đến thế nào.

Khi đó, Mộc Cẩn Hiền nắm lấy tay Hàn Lâm, Hàn Lâm rúc vào lòng Mộc Cẩn Hiền, khách khứa cả sảnh đường đều khen bọn họ là trời sinh một cặp, mình lại như thằng hề, biến mình thành tên thảm thương đến đó làm nổi bật cho bọn hắn. Trác Hạo Hi cầm chén rượu, cậu không cần làm kẻ đáng thương như thế! Lúc đó cậu thật là đáng thương, mọi người xung quanh đều dùng ánh mắt thông cảm cùng khinh bỉ nhìn cậu, như là làm người ta nhìn muốn hỏng mắt.

Lạc Hoài An nhìn Trác Hạo Hi, khều vài sợi tóc trên trán, "Nếu đúng như lời cậu nói, thì chắc là do tôi quá lương thiện, hết cách rồi, tôi mềm lòng nha! Bởi mới nói con người tôi đơn giản, một lòng hướng thiện, cho nên dễ bị lừa."

Trác Hạo Hi giật giật khóe miệng, phẫn nộ nói: "Cậu mà mềm lòng? Lúc cậu ăn tiền tôi sao tôi không thấy cậu mềm lòng chút nào vậy hả?"

Lạc Hoài An liếc mắt, "Cậu thì biết cái gì! Quán rượu tôi mở chính là loại hạng sang, nên phải bán mắc, chứ bán rẻ quá, người ta lại chê chỗ tôi không cấp cao."

Trác Hạo Hi lạnh lùng cười cười không trả lời.

"Hạo Hi, sao tôi có cảm giác cậu có chút đa nghi, chỉ tội nghiệp một tấm chân tình của Mộc thiếu gia, lại bị cậu không thương tiếc mà chà đạp." Lạc Hoài An thương hại nói.

Trác Hạo Hi thở dài một tiếng, lắc đầu, trong mắt lóe lên dứt khoát cùng tàn nhẫn, "Sao Mộc Cẩn Hiền có thể không giả vờ? Sao hắn lại có thể thích tôi được? Kẻ đáng ghét nhất với hắn chính là tôi! Hắn là hận tôi, hận đến mức không thể phá hủy hết mọi thứ của tôi, bởi vì do tôi không biết liêm sỉ bám lấy hắn..."

Trác Hạo Hi cắn răng, ánh mắt lạnh lẽo, "Sớm muộn gì hắn cũng xuống tay với tôi, sau đó hắn sẽ có thể cùng Hàn Lâm sánh bước bên nhau. Thế nhưng, sao tôi có thể để hắn đạt được? Cho nên, tôi không thể làm gì khác hơn là ra tay trị hắn trước!"

Trác Hạo Hi nở nụ cười, "Cậu xem, hắn chết thì tôi sẽ không phải chết rồi."

Lạc nghi ngờ an nhìn nụ cười của Trác Hạo Hi, cảm thấy rùng mình, "Hạo Hi, tôi thấy tinh thần cậu đang không tốt lắm, nên mau về ngủ một giấc thật ngon đi."

Trác Hạo Hi nhìn vẻ mặt của Lạc Hoài An, cười xán lạn, "An An, có phải cậu sợ tôi hay không? Vậy cũng đúng, vì tôi rất xấu xa! Nói trở mặt là trở mặt."

Lạc Hoài An lắc đầu, ngữ khí nghiêm túc nói: "Tại sao tôi phải sợ cậu, đạo hạnh của tôi so với Mộc Cẩn Hiền còn cao hơn, có chỗ nào lại sợ cậu? Hạo Hi, cậu đừng quên cậu còn nợ tiên tôi nữa đó, cậu có thiếu bao nhiêu thì phải trả bấy nhiêu, một xu cũng không được thiếu."

Trác Hạo Hi đứng ở bên đường, trong lòng bỗng nhiên thấy trống rỗng, gió thổi tóc Trác Hạo Hi bay lung tung, Trác Hạo Hi dùng sức xoa xoa bàn tay, muốn tìm một chút độ ấm. Thế nhưng cái lạnh lại không ngừng tỏa ra trong tim, làm thế nào cũng không xua tan được.

Mạc Ninh Viễn lái xe, thấy Trác Hạo Hi ở trước thì ngừng lại, "Hạo Hi, thì ra cậu ở đây! Chị của cậu đang tìm cậu. Thôi, để tôi đưa cậu về."

Trác Hạo Hi lộ ra nụ cười khổ, nghiêng đầu, nói xin lỗi: "Ninh Viễn, tôi không muốn về."

Mạc Ninh Viễn thấy hai má Trác Hạo Hi ửng đỏ, liền biết Trác Hạo Hi đã uống không ít rượu, Mạc Ninh Viễn lộ ra nụ cười khổ, "Không muốn về thì lên xe tôi đi, tôi chở cậu đi dạo một chút."

Mạc Ninh Viễn gọi điện thoại cho Trác Phi Dương, nói sẽ chở Trác Hạo Hi đi biển.

Ánh trăng sáng ngời phản chiếu trên mặt biển, làm mặt biển trở nên lấp loáng, Trác Hạo Hi ôm đầu gối, ngồi ở bờ biển, ánh mắt nhìn về nơi xa.

"Không đành lòng sao?" Mạc Ninh Viễn cúi người, nói nhỏ bên tai Trác Hạo Hi.

Trác Hạo Hi ngẩng đầu, mùi rượu nhuốm trên mặt, hiện lên nụ cười tàn nhẫn, "Tại sao không đành lòng? Hắn như thế là đáng đời, hắn đáng đời bị thất bại thảm hại, nếu tôi không ra tay diệt hắn, tương lai hắn cũng sẽ diệt tôi, tôi có lỗi gì chứ? Tôi chỉ muốn tự bảo vệ bản thân mình thôi mà."

Trên mặt Trác Hạo Hi lộ ra mấy phần điên cuồng. Mạc Ninh Viễn nghe lời nói của Trác Hạo Hi, mí mắt giật giật, từ trước tới giờ y không biết, thì ra Trác Hạo Hi hận Mộc Cẩn Hiền đến mức này.

Trác Hạo Hi ngẩng đầu, mơ màng nhìn Mạc Ninh Viễn, lộ ra nụ cười rời rạc, "Ninh Viễn, tại sao hắn lại muốn làm thế? Rõ ràng hắn không thích tôi, rõ ràng chán ghét tôi, rõ ràng hận sao tôi không mau chết đi, nhưng tại sao hắn muốn giả vờ đến thế? tôi đã quyết định muốn buông tay, hắn lại đến dây dưa với tôi!"

Trác Hạo Hi đứng lên, hai mắt hơi đỏ lên, "Chắc chắn là hắn cố ý giả vờ như vậy, từ trước đến nay hắn chính là dạng người luôn cao cao tại thượng, thích đem mọi thứ nắm trong tay. Hắn cho là tôi không thể chạy khỏi hắn thật sao? Hắn cho là tôi vẫn một lòng nhìn về hắn hay sao? Hắn đừng có mơ nữa!!!"

Cậu gân cổ lên khàn giọng rống, "Lần này, tôi đã vứt bỏ hắn rồi, hắn đừng hòng lại vứt bỏ tôi thêm lần nữa."

Trác Hạo Hi lắc đầu, "Chắc chắc là hắn cố ý, cố ý giả vờ thích tôi, tôi không tin, lần này tôi tuyệt sẽ không tin."

Mạc Ninh Viễn ôm lấy cậu, nhẹ nhàng an ủi: "Không tin thì không tin, sẽ không ai bắt cậu tin hắn đâu."

Trác Hạo Hi dựa trong lòng y, "Hắn xấu xa như vậy là đáng đời hắn, tôi không sai, hắn cũng đâu thích tôi chút nào, là do hắn đang giả vờ, hắn sẽ không lừa được tôi nữa."

Mạc Ninh Viễn nhỏ giọng nói: "Đúng vậy, hắn sẽ không lừa gạt cậu được nữa, cậu cũng không cần thấy áy náy."

Cậu che mặt, "Hắn có gì đáng tự hào chứ? Hắn dựa vào cái gì dám xem thường tôi? Lần này, hắn trở nên thảm hại như vậy, thì hắn sẽ không thể dùng ánh mắt như nhìn sâu bọ, hay ánh mắt như đang nhìn thằng hề mà nhìn tôi được nữa. Mộc Cẩn Hiền có gì đáng tự hào chứ? Hiện tại hắn chính là bại tướng dưới tay tôi, hắn sẽ không thể xem thường tôi nữa..."

Mạc Ninh Viễn nhìn cậu nằm trong phòng bệnh, nhìn sang Trác Phi Dương xin lỗi, "Thật xin lỗi chị Trác, em chỉ muốn dẫn Hạo Hi đi ra ngoài biển giải sầu, không nghĩ tới ngược lại làm Hạo Hi bị cảm."

Trác Phi Dương nhìn Trác Hạo Hi nằm trong phòng bệnh, "Cậu không có lỗi đâu, dù sao lâu lâu cũng nên bệnh một lần như thế."

Mạc Ninh Viễn đi khỏi, phát hiện Giang Minh Dịch đang ở dưới lầu bệnh viện, y ngơ ngác nhìn hắn, "Thật là khéo nha! Lại ở chỗ này gặp anh."

Giang Minh Dịch lắc đầu, "Không khéo, là tôi đặc biệt ở đây chờ cậu."

Mạc Ninh Viễn híp mắt, "Tìm tôi có việc gì?"

Hắn nhìn vẻ mặt Mạc Ninh Viễn thở dài, "Không có gì. Chỉ là đột nhiên thấy nhớ cậu thôi. Mà dạo này cậu làm gì?"

Hai tay y đút trong túi áo, "Giang tiên sinh, tôi có làm chuyện gì cũng không cần phải báo cáo lại cho anh, tình cảm của chúng ta đã hết, anh còn dây dưa nữa, thì sẽ vừa vặn theo vết xe đổ của Mộc Cẩn Hiền."

Trác Hạo Hi bất an nằm trên giường, hai mắt nhắm lại, cậu mơ thấy một giấc mộng rất dài, trong mộng cậu đi theo bóng lưng của Mộc Cẩn Hiền, nhưng xưa nay người kia không hề muốn nhìn cậu. Sau đó cậu thấy người mà cậu đã theo đuổi ròng rã mười mấy năm, lại mỉm cười với một người con trai thanh tú động lòng người, trên tai y đeo Thiên Hải Dạ Chi Tâm mà cậu đã tặng Mộc Cẩn Hiền thiên. Hai người đó thâm tình nhìn nhau, đến lúc ánh mắt của họ chuyển qua nhìn cậu, lại tràn đầy xem thường.

Sau đó cậu bị một lực mạnh đẩy xuống biển, nhận thức càng trở nên mơ hồ.

"Mộc Cẩn Hiền." Trác Hạo Hi mạnh mẽ mở mắt ra, nửa ngồi dậy, mồ hôi lạnh theo cái trán chảy xuống.

Trác Hạo Hi nhẹ nhàng lau lau mồ hôi trên trán, ánh mắt bỗng ngừng lại trên người khách không mời mà đến trong phòng bệnh,

"Sao anh lại tới đây?"

Mộc Cẩn Hiền nhào lên, nắm lấy tay Trác Hạo Hi, hai mắt nham hiểm dị thường, "Tại sao tôi lại tới đây? Đương nhiên là tới thăm cậu! Cậu cũng đã thắng rồi, tại sao phải làm bộ dạng nửa chết nửa sống này? Hay chột dạ đến nổi trong mơ cũng phải gọi tên tôi? Cậu đang hối hận sao?"

Tay Trác Hạo Hi bị Mộc Cẩn Hiền nắm lấy, trên mặt lộ ra nụ cười gian ác, "Tại sao tôi phải chột dạ? Tại sao phải hối hận? Thương trường như chiến trường, là do anh không giỏi bằng người khác, nên có thể trách ai? Trách tôi sao? Mộc Cẩn Hiền, anh cho rằng anh giỏi đến thế nào chứ? Anh nhìn đi, bây giờ anh chính là kẻ thất bại, anh cho rằng anh giỏi giang lắm sao? Anh dựa vào cái gì mà xem thường tôi, thua bởi người mà anh luôn xem thường, mùi vị thế nào?"

Trác Hạo Hi cười khanh khách lên, đôi mắt sáng chói rực rỡ.

Mộc Cẩn Hiền đẩy Trác Hạo Hi ngã trên giường, "Mùi vị thế nào ư? Chẳng ra gì cả. Trác Hạo Hi, cậu điên rồi! Tại sao trước giờ tôi lại không biết, thì ra cậu có thể độc ác như thế! Được, có chơi có chịu, Trác Hạo Hi, tôi nhận thua. nhưng những lời cậu đã từng nói thích tôi, đều là giả hay sao?"

Trác Hạo Hi giễu cợt nhìn Mộc Cẩn Hiền, trong mắt tràn đầy khinh thường, "Những lời kia tôi đã quên hết, sao anh vẫn còn nhớ rõ? Đó đều là tôi nói nhảm, vô cùng vô vị."

Mộc Cẩn Hiền nắm lấy bả vai Trác Hạo Hi, hung hăng lắc mạnh, thanh âm từ trong miệng phát ra như dã thú đang gào thét, "Trác Hạo Hi, cho tới hôm nay tôi mới nhìn rõ được bộ mặt thật của cậu!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »