Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3030 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 32
nối xương

❊ ❊ ❊

"A!" Trác Hạo Hi phát ra một tiếng kêu thảm thiết như tan nát cõi lòng, hai con ngươi đều là nước mắt, Trác Hạo Hi hít vào thở ra thật sâu, trên chân truyền đến đau đớn, suýt chút nữa là phá hủy thần chí của cậu, ai nói bác sĩ đều là thiên sứ áo trắng chứ, rõ ràng bác sĩ chính là mặt người dạ thú, cầm thú.

Quá độc ác, ra tay quá độc ác, cậu còn chưa chuẩn bị xong mà cứ như vậy hại cậu, cậu cũng chưa được tiêm thuốc tê đâu.

Thanh thiên bạch nhật, ở trong vườn trường A Đại, có vài nụ hoa hồng chớm nở cùng bao nhiêu miêu hồng lá xanh, ở bên cạnh thế mà mọc lên khỏa cỏ dại, khỏa cỏ dại này ở phòng trường y trưởng thành khỏe mạnh, sở trường là hại những đóa hoa hồng, trường học vậy mà mặc kệ, không thể chấp nhận như vậy được.

"Đau không?", "Thiên sứ" Áo Trắng ngẩng đầu, hỏi Trác Hạo Hi, "Thiên sứ" hiền lành ung dung cười, vẻ mặt hiền lành ân cần, nhìn gương mặt Trác Hạo Hi đối diện ôn hòa vô hại nhẹ gật đầu, "Đau."

"Thiên sứ" nâng lên khuôn mặt anh tuấn, nhìn Trác Hạo Hi, thanh âm trong trẻo mà nói: "Đau là được rồi, bó xương là sẽ đau."

Kèm theo câu nói này là tiếng hét thảm của Trác Hạo Hi lần nữa phát ra."Ô ô..." Trác Hạo Hi đáng thương nức nở, trong mắt chứa đầy nước mắt.

Mộc Cẩn Hiền đứng ở một bên, nhìn hoảng sợ run rẩy, "Bác sĩ, có thể nhẹ một chút không?"

Trác Hạo Hi hít mũi, mặc dù cảm thấy Mộc Cẩn Hiền là mèo khóc chuột giả từ bi, nhưng Trác Hạo Hi vẫn thấy cảm động.

Thiên sứ áo trắng nhìn Trác Hạo Hi, "Kỳ thật, sớm biết đau đến như vậy, thì cần phải tiêm thuốc tê, nhưng tôi nghĩ rằng sẽ không đau đến như thế, nếu như không đau, tại sao lại kêu đến như vậy?" Thiên sứ có chút mờ mịt nói.

Trác Hạo Hi ngẩng đầu, mắt lom lom nhìn người trước mặt, khuôn mặt giáo y Lâm Phong sinh ra đã mang vẻ của một người tri thức, y còn đeo thêm một kính mắt viền rìa màu vàng kim, nhìn nhã nhặn, không nghĩ tới ra tay ác độc như vậy, khó trách người ta thường nói, nhã nhặn bại hoại, nhã nhặn bại hoại, quả nhiên nhã nhặn là bại hoại.

"Tiêm cho tôi thuốc tê đi, tôi sợ đau." Trác Hạo Hi lập tức nói, vào lúc yếu thế, thì nên yếu thế, sợ đau cũng chẳng có gì ghê gớm.

Bác sĩ Lâm Phong nâng kính mắt trên mặt, "Không cần, bây giờ cậu đã tốt, tôi đã giúp cậu đem xương ghép lại, sắp tới không được vận động dữ dội là tốt rồi, người trẻ tuổi, cậu là đàn ông, muốn làm nam tử hán, sợ đau như thế sao được?"

Tất nhiên không phải hắn đau, nên người này có thể ngồi nói châm chọc. Trác Hạo Hi ở trong lòng hung hăng đem người này khinh bỉ.

Mộc Cẩn Hiền nhìn Trác Hạo Hi nước mắt đầy mặt, vươn tay lau đi nước mắt ở hốc mắt Trác Hạo Hi, "Được rồi, đừng khóc, khóc như con gái ấy."

Trác Hạo Hi liếc Mộc Cẩn Hiền một cái, bất âm bất dương mà nói: "Tôi khóc lên mới giống con gái, anh không khóc cũng giống con gái."

Mộc Cẩn Hiền mặc dù ngoại hình xinh đẹp, nhưng tuyệt đối không muốn người khác nhận lầm thành con gái, hai đầu lông mày sát khí, khiến người ta nhìn một chút liền chùn bước.

Mộc Cẩn Hiền mặt lập tức trầm xuống, Trác Hạo Hi che miệng, họa từ miệng mà ra! Họa từ miệng mà ra, cậu lại ở trước mặt Mộc Cẩn Hiền tỏ ra miệng lưỡi nhanh chóng, Mộc Cẩn Hiền cười lạnh, "Hạo Hi, cậu mới vừa nói cái gì?"

Trác Hạo Hi đoan đoan chính chính ngồi, hai tay đặt ở trên đầu gối, đôi mắt trong veo mở thật to, "Tôi nói là, ngoại hình anh rất xinh đẹp! Xinh đẹp giống như con gái a."

Mộc Cẩn Hiền nâng cằm trác hi lên, "Hạo Hi, cậu thật sự là càng ngày càng biết nói chuyện." Mộc Cẩn Hiền âm u nhìn Trác Hạo Hi nói.

Trác Hạo Hi có chút bất đắc dĩ nghiến nghiến răng, cái gì? Mộc Cẩn Hiền ngoại hình giống con gái, mắc mớ gì tới cậu? Cũng không phải Trác Hạo Hi cậu sinh ra Mộc Cẩn Hiền hắn, hơn nữa, nếu là Trác Hạo Hi cậu sinh ra đứa con trai như vậy, cậu nhất định cân nhắc đem đứa con ngoan độc như vậy, bóp chết luôn ở trong tã lót, để nhân gian bớt xuất hiện thiên tai.

"Ai, học trưởng anh quá khen, kỳ thật tôi cũng không phải rất biết cách nói chuyện." Trác Hạo Hi ngượng ngùng cúi đầu nói.

Mộc Cẩn Hiền nhìn bộ dáng Trác Hạo Hi, mặt mũi âm trầm, "Ai, Hạo Hi, cậu cũng đừng quá khiêm tốn, tôi đột nhiên phát hiện, Hạo Hi cậu là một trong những người tôi thấy biết nói chuyện nhất."

Trác Hạo Hi nhìn mặt Mộc Cẩn Hiền, nháy nháy mắt, thốt ra mà nói: "Học trưởng, anh thật là ngu ngốc."

Mặt Mộc Cẩn Hiền trướng thành màu gan heo.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »