Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3115 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 19
chuẩn bị họp

❊ ❊ ❊

Trác Hạo Hi đắm chìm thật sâu trong tiếng đàn, hi vọng phá tan bóng tối đang trói buộc, tiếng đàn cao vút mang theo một luồng phấn chấn quyến rũ lòng người, dẫn dắt tâm tình của người khác, lần này cậu quyết sẽ không thống khổ trong trầm luân, không phụ lòng trời xanh cho cậu cơ hội thứ hai.

Trác Hạo Hi đánh xuống nốt nhạc cuối cùng, trong phòng yên lặng một lát, sau đó vang lên một mảnh tiếng vỗ tay.

Trác Hạo Hi kinh ngạc quay đầu, mới phát hiện, người cư nhiên đến gần hết, chớp mắt nhìn qua, chỉ thấy nam đẹp trai, nữ xinh đẹp, phong thái khác nhau, hơn người chỉ là phần này ngoại hình, cũng làm người ta cảm thấy bộ này nhân tài xuất hiện lớp lớp!

Không hổ là bộ vui chơi giải trí trong truyền thuyết, Trác Hạo Hi có chút hoài nghi Mộc Cẩn Hiền đem cậu xếp vào nơi này, có phải là dụng ý khó dò muốn cậu tự ti mặc cảm.

Từ Kiến nặng nề mà vỗ bả vai Trác Hạo Hi, Trác Hạo Hi nhìn người trước mắt, đột nhiên nghĩ đến chị gái nhà mình, có vẻ như chị gái nhà mình cũng rất thích đập vai của cậu, người này sẽ không cùng chị gái nhà mình có xu hướng hợp nhau đi, không chừng sau này sẽ lưỡng tình tương duyệt (*), Trác Hạo Hi cảm thấy cậu tựa hồ đã lo xa rồi.

(*)Lưỡng tình tương duyệt: duyệt: yêu thích, hình dung cả hai đều có tình cảm với nhau

"Tôi còn tưởng rằng cấp trên phái người bất học vô thuật (**) tới làm bộ trưởng bộ vui chơi giải trí chúng ta, không nghĩ tới lại là nhân vật thâm tàng bất lộ (***)." Từ Kiến híp mắt, ý cười viết trên mặt.

(**) Bất học vô thuật: không có học vấn và không có bản lĩnh làm việc.

(***) Thâm tàng bất lộ: Chỉ người có tài nhưng che đậy, không lộ ra ngoài cho người khác thấy

"Quá khen." Trác Hạo Hi cúi đầu có chút ngượng ngùng nói, cậu cũng chỉ có kĩ năng dương cầm là dùng được, không nghĩ tới sẽ thu được hiệu quả ngoài ý muốn.

"Bộ trưởng quá khiêm tốn, có kĩ năng dương cầm này, 12 cấp hẳn là không có vấn đề." Từ Kiến không chút nào keo kiệt khích lệ nói.

Trác Hạo Hi lắc đầu, "Vậy làm sao có khả năng đây?"

"Làm sao không có khả năng?" Từ Kiến một mặt tán thưởng mà nhìn Trác Hạo Hi, mười phần khẳng định nói.

Trác Hạo Hi do dự một chút, quyết định vẫn là không nên cùng người này nói, thật ra thì trong giới dương cầm cấp cao nhất cũng chỉ là mười cấp.

"Các cậu tới thật nhanh." Trác Hạo Hi có chút không hiểu nổi. Nếu như cậu nhớ không lầm, cậu gọi điện thoại thông báo mọi người là khoảng bảy tám phút trước đó, đánh đàn là khoảng năm sáu phút trước kia, cứ như vậy chỉ trong chốc lát, thế mà ở trên sân bóng đánh banh, ở thư viện đọc sách, trên đường dạo phố các loại đều chạy tới đây, mà cậu lại đếm qua từng người, thế mà không thiếu một người, chỉnh chỉnh tề tề.

Mỗi người đều là một thân nhẹ nhàng khoan khoái, đánh banh ở sân bóng không cần đi tắm rửa sao? Trên đường dạo phố mua đồ, đồ ở đâu? Ở thư viện đọc sách, sách ở đâu?

Từ Kiến sờ lên cái mũi, "Kỳ thật tốc độ mọi người đều luôn luôn tương đối nhanh chóng nha."

Cậu có thể nói, nhưng thật ra cậu là không phục cái này, nghe nói là đi cửa sau, dựa vào quan hệ với hội trưởng, mới nhận chức bộ trưởng, cho nên đám người này kéo nhau đợi bên trong đại lễ đường dưới lầu, không có mở đèn, để cho cậu một hạ mã uy rồi cho cậu chủ động xéo đi sao?

"Thật nhanh nha! Hiệu suất mọi người cao như vậy, tôi an tâm, chúng ta nhất định có thể làm tiệc tối thật tốt." Trác Hạo Hi cùng Từ Kiến liếc nhau một cái, ngầm hiểu ý lẫn nhau cười cười. Trác Hạo Hi sờ lên cái ót, cậu là ngốc, nhưng không đến mức xuẩn, trong này vừa nhìn liền biết có nội tình, bất quá cậu cũng không cần truy đến cùng..

"Đúng rồi, cậu là ai?" Trác Hạo Hi có chút ngượng ngùng hỏi.

A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai, tha thứ cho cậu đi, đối với đám người này mà nói, bất quá là phải nhớ kỹ rằng cậu vẫn là một bộ trưởng mới, nhưng với cậu mà nói, lại là phải nhớ kỹ bốn phó bộ, hơn mười cán sự! Huống hồ cậu chỉ mới lấy được danh sách chứ chưa có nhìn thấy người!

Gương mặt người này, mặc dù không có gì đặc biệt, nhưng là tốt xấu cũng dính líu quan hệ với Mộc Cẩn Hiền, một người đắc đạo gà chó cũng thăng thiên, Mộc Cẩn Hiền nổi danh như vậy, cậu đi một khối nghe tiếng xa gần, đám người này hẳn là đã sớm biết hắn nha.

Trên mặt Từ Kiến cười cứng ngắt một chút, lập tức khôi phục bình thường, "Tôi là Từ Kiến, là phó bộ bộ vui chơi giải trí."

Trác Hạo Hi xấu hổ cười, "Từ đồng học hảo, tất cả mọi người ngồi xuống trước, tự giới thiệu trước đi."

Một hồi tiếng bước chân nhẹ nhàng đang từ ngoài cửa truyền tới, từ xa mà đến gần, lỗ tai Trác Hạo Hi khẽ động, trong lòng dâng lên một cỗ dự cảm bất tường, quả nhiên bộ mặt quen thuộc trưng ra đập vào mi mắt, Mộc Cẩn Hiền nói cười chậm chậm dừng lại ở cửa, bộ dáng tươi cười ưu nhã nói: "Nghe nói Trác bộ trưởng lần đầu mở hội nghị bộ môn, nên tôi đến tham dự."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »