Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 2994 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 9
giờ khắc đối mặt

❊ ❊ ❊

Trác Hạo Hi ợ một cái, "Không cần, tôi vừa mới ăn xong."

Vẻ mặt Mộc Cẩn Hiền trở nên u ám âm trầm, Trác Hạo Hi vô tội nháy mắt, chị gái thân yêu của cậu gây ra rắc rối lớn như vậy, lại cứ thế mà chạy trốn, bây giờ cậu nên làm gì mới được đây.

Mộc Cẩn Hiền nhìn chăm chú vào Trác Hạo Hi, hai tay Trác Hạo Hi hướng cái bàn phía sau chống đỡ, hai mắt mở thật to nhìn Mộc Cẩn Hiền.

Không muốn cứ nhìn cậu như vậy đâu! Sao cậu có thể biết được Trác Phi Dương lại có oán niệm sâu sắc như thế với Mộc Cẩn Hiền, đến cái gạch chéo tên Mộc Cẩn Hiền, cư nhiên lại lớn và đỏ như vậy.

Hai người cứ thế im lặng nhìn nhau, Trác Hạo Hi có hơi lúng túng kéo ra khóe miệng, cậu xưa nay không biết, hóa ra Mộc Cẩn Hiền cũng có thể chăm chú nhìn cậu đến như thế, cặp mắt kia tỏ ra sự khôn khéo, thông minh còn bên trong lộ ra mấy phần ranh mãnh, thoạt nhìn thật thâm tình, tình cảm rả rích.

Nếu là cậu lúc trước, nói không chừng sẽ hưng phấn ngủ được, nhưng với cậu hiện tại, đoán chừng cũng ngủ không yên, bất quá, không phải hưng phấn, mà là bị hù.

Trác Hạo Hi vuốt trán, tại sao Mộc Cẩn Hiền lại nhìn cậu như vậy, cậu sẽ bị gặp ác mộng đó.

Mộc Cẩn Hiền khoanh tay, buồn cười nhìn Trác Hạo Hi, "Hạo Hi, sao cậu lại đột nhiên muốn chia tay với tôi, di tình biệt luyến à? Nghĩ không ra Hạo Hi lại như thế, tình cảm của cậu thật phong phú, " Mộc Cẩn Hiền vừa nói, vừa dùng xiên đâm lên nón xanh trên bánh gato, cũng không biết Trác Phi Dương có phải cố ý hay không mà ba chữ Mộc Cẩn Hiền này, như thế nào lại như có mùi máu tươi chảy đầm đìa.

"Hôm nay ánh nắng không tệ." Trác Hạo Hi chỉ chỉ bầu trời bên ngoài nói.

Mộc Cẩn Hiền lộ ra một nụ cười thản nhiên, Mộc Cẩn Hiền cười lên, có chút hồn xiêu phách lạc, trong con ngươi có chút tà mị, cùng với gương mặt anh tuấn đến cực hạn, nếu hắn cười tuyệt đối có thể làm mê đảo hàng vạn hàng nghìn người như là Trác Hạo Hi đã từng ngớ ngẩn.

"Hạo Hi, cậu nói sang chuyện khác đấy à?" Mộc Cẩn Hiền từ trên cao nhìn xuống hỏi.

Trác Hạo Hi thật muốn hét lớn một tiếng, anh vượt quá giới hạn thì không cho tôi ngoại tình hả? Anh đây là chỉ cho phép châu quan phóng hỏa không cho phép dân chúng đốt đèn sao? Nhưng Trác Hạo Hi suy nghĩ một chút, cậu còn chưa biết được giới hạn của đối phương là gì, tùy tiện nói như thế thì cũng có chút không được lắm.

Trác Hạo Hi ngẩng đầu, rất nghiêm túc nhìn Mộc Cẩn Hiền, sau đó lắc đầu, "Không phải tôi nói sang chuyện khác, mà là nói đáp án cho anh, Cẩn Hiền học trưởng, anh thấy sao? Ánh nắng rất xán lạn, vì anh, tôi phát hiện tôi đã bỏ qua rất nhiều phong cảnh dưới ánh mặt trời, tôi cảm thấy đã gặp nhau thì cũng có lúc chia tay, tôi trước kia theo đuổi anh..." Cũng hẳn là tôi nên bỏ anh trước, "Cũng hẳn là nên để tôi kết thúc, Mộc học trưởng, tôi luôn đeo bám anh, chắc đã tạo rất nhiều phiền phức cho anh, tôi cảm thấy thật có lỗi."

Mộc Cẩn Hiền nhìn chằm chằm Trác Hạo Hi, "Hạo Hi, tôi phát hiện tôi chưa từng hiểu cậu, tôi cho là tôi không buông tay, chắc chắn cậu sẽ không buông tay."

Trác Hạo Hi cúi đầu cười, kiếp trước cậu cuồng dại, là người cũng nhìn ra được, Trác Hạo Hi thở dài, cậu cho rằng, tình cảm của cậu đối với Mộc Cẩn Hiền là cả thế giới, bây giờ lại phát hiện, thì ra trái đất rất lớn, cậu không phải mặt trăng, Mộc Cẩn Hiền cũng không phải Địa Cầu, mặt trăng bởi vì lực hút phải di chuyển vây quanh Địa Cầu, cậu lại không nhất định phải vây quanh Mộc Cẩn Hiền, nếu như mặt trăng có suy nghĩ, nó cũng không nhất thiết phải di chuyển vây quanh Địa Cầu.

"Mộc học trưởng, người cuối cùng cũng sẽ thay đổi, mà tôi bất quá chỉ là thức thời thay đổi." Trác Hạo Hi ngẩng đầu, trong đôi mắt lộ ra tia sắc bén, tình cảm thấp kém, bản thân cũng thấp kém, Trác gia không thể so với Mộc gia, cậu không cần thiết phải tỏ ra khúm núm Mộc Cẩn Hiền đến nỗi sau này Mộc Cẩn Hiền có thể lên như diều gặp gió, đây cũng là đến lúc đó rồi nói sau.

"Hạo Hi, đây là cách cậu quyến rũ của tôi sao?" Mộc Cẩn Hiền quay đầu, hỏi.

Trác Hạo Hi đứng thẳng người, bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt Mộc Cẩn Hiền, "Tôi có thể nói, Mộc học trưởng, xin anh đừng quá tự luyến không?"

Ánh mắt Mộc Cẩn Hiền bỗng nhiên co lại, trong đôi mắt như phát ra tia lạnh lẽo.

"Hạo Hi, nghe nói em đem con thỏ Mộc Cẩn Hiền kia vứt bỏ rồi? Nghĩ không ra Hạo Hi cũng có lúc ngầu như vậy nha" người chưa tới, mà tiếng đã tới trước, như là tiếng chuông lớn từ cổng vang vào. Thời khắc này, Trác Hạo Hi chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui vào mà thôi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »