Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3093 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 34
một khối tiền

❊ ❊ ❊

Nhìn thấy hai mỹ nữ chấm dứt chiến tranh, Trác Hạo Hi mới thở phào nhẹ nhõm. Thời đại này thục nữ đã bị diệt sạch, bề ngoài thục nữ nhưng cũng chỉ nhìn giống thục nữ mà thôi.

Hai mỹ nữ vừa mới thi đấu, nhưng cũng là một trận thi đấu mang tính cách bạo liệt, con trai nói lời thô tục là thô tục, mỹ nữ nói lời thô tục là có cá tính, ngay thẳng, người người bình đẳng hô hào nhiều năm như vậy, vẫn chỉ là một câu nói suông, Trác Hạo Hi nhìn bóng dáng hai mỹ nữ duyên dáng, thật sự khó hiểu a!

"Bộ trưởng, mỹ nữ cứu anh hùng nha, duyên cậu thật không tệ!" Từ Kiến đưa đầu tới, Bát Quái mà nói."Trịnh Hiểu Hiểu nổi nóng lên nhìn quyến rũ như thế, bộ trưởng, không bằng cậu theo đuổi người ta đi."

Trác Hạo Hi híp mắt, nhìn Từ Kiến, có chút mờ mịt mà hỏi thăm: "Tại sao cậu lại ở đây?" Cậu vừa rồi sau khi vào cửa, cư nhiên không chú ý tới người này ngồi bên cạnh.

Từ Kiến nâng cằm lên, vô tội giải thích nói: "Đây vốn dĩ chính là khóa của tôi, tôi đương nhiên ở chỗ này."

"Nhưng mà tại sao trước kia tôi lại chưa từng gặp qua cậu?" Trác Hạo Hi mờ mịt nói.

Từ Kiến thở dài thật sâu, có chút ủy khuất mà nhìn Trác Hạo Hi, "Bộ trưởng, trước kia trong mắt cậu chỉ có hội trưởng chúng ta, người đầy phòng học, cậu có để ai ở trong mắt đâu."

Trác Hạo Hi mắt đầy thâm trầm nhìn Từ Kiến, đột nhiên nhớ tới một câu chuyện, nghe nói có người nhặt được một khối tiền trên mặt đất, hắn mừng rỡ như điên, hắn tin chắc mình có thể nhặt được nhiều tiền hơn, đến mức từ nay về sau hắn cũng không còn ngẩng đầu nhìn đường, đến mức bỏ lỡ vô số lần mặt trời mới mọc, cảnh đẹp của ánh bình minh nghìn dặm, cũng không có chú ý tới ánh chiều tà, cảnh sắc trời Biên Vân Hà như dệt.

"Bộ trưởng, cậu đang suy nghĩ gì đấy?" Từ Kiến ghé đầu đến tò mò hỏi.

Trác Hạo Hi nhìn Từ Kiến, "Tôi đang nghĩ đến một khối tiền."

Cậu tựa hồ vì Mộc Cẩn Hiền bỏ qua quá nhiều phong cảnh, rồi lại chỉ để ý đến người mà cậu không thể theo đuổi, vì thế cậu cần phải đưa ánh mắt mở rộng một chút. So với độ đẹp trai của Mộc Cẩn Hiền có lẽ sẽ tìm không thấy, nhưng tính tình tốt hơn Mộc Cẩn Hiền chắc chắn sẽ có một đống lớn, lại nói đàn ông quá đẹp trai không đáng tin cậy.

Từ Kiến vỗ vỗ ngực, như trút được gánh nặng, Trác Hạo Hi khó hiểu nhìn Từ Kiến, hỏi: Cậu làm gì lại căng thẳng đến như vậy."

Từ Kiến thở dài, ngượng ngùng cười cười, "Bộ trưởng cậu vừa mới nhìn tôi với ánh mắt tình cảm chân thành như vậy, tôi cứ nghĩ cậu sẽ thổ lộ với tôi, nhưng mà tôi là thẳng... Cho nên..."

Trác Hạo Hi gượng gạo cười cười, bộ dạng cậu bây giờ rất giống ăn mặn không kị, người nào cũng muốn sao? Khẩu vị của cậu kém đến cái mức kia sao?

Trác Hạo Hi khoát khoát tay, "Được rồi, được rồi, cậu đừng buồn lo vô cớ, thỏ không ăn cỏ gần hang, tôi đây công và tư rõ ràng, tuyệt đối sẽ không coi trọng cậu, cậu yên tâm đi."

"Bộ trưởng, cậu là xem thường tôi sao?" Từ Kiến có chút nổi giận mà nói.

Trác Hạo Hi yên lặng, cậu vẫn cảm thấy đối đãi với mỹ nữ là một vấn đề phi thường xoắn xuýt, nếu như cậu chú ý quá nhiều, người ta sẽ cảm thấy cậu cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, nếu cậu ít chú ý đến, người ta cảm thấy cậu không chú ý mị lực của người ta, nhưng mà bây giờ đối đãi với soái ca như thế nào, cũng trở thành thành vấn đề xoắn xuýt.

Trác Hạo Hi trong đầu toàn bột mì cùng nước quấy a, quấy a! Rốt cục quấy thành bột nhão, Trác Hạo Hi vỗ vỗ bả vai Từ Kiến, "Dĩ nhiên không phải, tại sao cậu lại có thể hiểu lầm tôi đây, tôi biết cậu là thẳng, cũng biết cậu có bạn gái xinh đẹp, vả lại cậu cũng biết rằng tôi đối với chuyện làm tiểu Tam không có hứng thú."

"Bộ trưởng, anh thiếu tiền đến mức nghĩ muốn có một khối tiền rồi hả?" Từ Kiến đột nhiên nhớ ra cái gì đó, nháy mắt có chút không dám tin nhìn Trác Hạo Hi, Trác Hạo Hi nhìn thế nào cũng không phải người thiếu tiền nha.

Trác Hạo Hi nhún vai, "Một khối tiền cũng là tiền a! Tình hình kinh tế gần đây có chút gấp." Trác Hạo Hi có chút buồn nản nói.

Mộc Cẩn Hiền người này chính là khỏa ngôi sao tai họa, trước đây cậu không có phát hiện. Mà cậu lại đem ngôi sao tai họa xem như báo vật, khó trách sẽ có báo ứng, nếu không phải do Mộc Cẩn Hiền, thì tiền tiêu vặt cũng không bị thay đổi...

Mấy ngày nữa, chính là sinh nhật anh họ Trác Vân Tường, anh họ bất lương đã hạ tối hậu thư, nếu cậu không giao quà tặng đàng hoàng, y sẽ xúi giục chị cậu tìm cho cậu một cô bạn gái xinh đẹp.

Nhìn người không thể nhìn bề ngoài, nước biển không thể đo bằng đấu, cậu vẫn biết anh họ cậu, chính là mặt người dạ thú, nhưng không ngờ rằng y có thể mặt người dạ thú đến nước này.

Từ Kiến cúi đầu, con mắt không ngừng lay động, "Bộ trưởng, tình hình kinh tế của tôi gần đây cũng rất căng, tôi lực bất tòng tâm..."

Trác Hạo Hi trợn trắng mắt, "Được rồi, đừng giả bộ, sẽ không hỏi cậu vay tiền." Không có cách, chỉ có phế vật lợi dụng.

Từ Kiến tràn đầy cảm động nhìn Trác Hạo Hi, "Bộ trưởng, cậu thật khéo hiểu lòng người."

Trác Hạo Hi chà xát tóc, cười khổ, kết quả là vẫn là cầu người không bằng cầu mình!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »