Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3322 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 15
hội học sinh

❊ ❊ ❊

Trác Hạo Hi tâm nhảy bịch bịch, có quá vô sỉ hay không! Mộc Cẩn Hiền thế mà dụ hoặc cậu, nhưng cậu là chống lại được dụ hoặc.

Không phải chỉ là học bổng thôi sao? Không phải chỉ là tiền tiêu vặt thôi sao? Thật nhiều thật nhiều tiền! Trác Hạo Hi hít mũi một cái, đại trượng phu không thể vì học bổng mà khom lưng, cậu thà chết chứ không chịu khuất phục.

"Mộc học trưởng, năng lực tôi có hạn." Trác Hạo Hi có chút ai oán nhìn Mộc Cẩn Hiền nói, nếu như cậu có năng lực như Mộc Cẩn Hiền, cậu cũng nguyện ý năng giả đa lao(*)! Nhưng mà thương hại cậu chính là cái bao cỏ thôi a!

(*)Năng giả đa lao: người tài giỏi luôn có nhiều việc phải làm

Mộc Cẩn Hiền kéo tay Trác Hạo Hi."Việc này chúng ta ra ngoài rồi nói sau."

Trác Hạo Hi bị Mộc Cẩn Hiền nắm lấy tay, lập tức giật mình, đây là lần đầu tiên Mộc Cẩn Hiền nắm tay cậu, Trác Hạo Hi có chút mất tự nhiên mà lắc lắc, không thể vứt ra được, Trác Hạo Hi dùng sức lắc lắc, Mộc Cẩn Hiền nắm lấy tay Trác Hạo Hi chặt hơn.

Hàn Lâm nhìn Mộc Cẩn Hiền nắm lấy tay Trác Hạo Hi, lông mày nhíu chặt.

Trác Hạo Hi quay đầu nhìn Hàn Lâm một chút, Hàn Lâm lạnh lùng quay mặt sang, ở sâu bên trong đôi mắt cất giấu oán hận thật sâu sắc, Trác Hạo Hi có chút không biết nên làm gì mà thở dài, kỳ thật cậu chính là vô tội nha!

Cậu cũng không biết tên gia hỏa Mộc Cẩn Hiền này là hít phải ngọn gió nào, gắt gao nắm lấy tay của cậu không thả, sau này chờ đến lúc Hàn Lâm cùng Mộc Cẩn Hiền hai bên tình nguyện, vợ chồng có nhau, Hàn Lâm ở bên tai Mộc Cẩn Hiền thổi gió, thì cậu liền bi kịch.

"Anh buông tôi ra, tôi sẽ tự đi." Trác Hạo Hi có chút bất mãn nói.

Mộc Cẩn Hiền quay đầu lại, cười cười với Trác Hạo Hi, "Tôi làm sao có thể buông tay đây? Buông tay cậu liền chạy."

Trác Hạo Hi xấu hổ cười, lời này Mộc Cẩn Hiền nói có chút ái muội, rất dễ khiến người ta hiểu lầm!

"Mộc học trưởng, tôi thật không thích hợp, tôi không có tài hoa, không có năng lực, anh đem kẻ vô dụng kéo vào hội học sinh làm bộ trưởng, mọi người sẽ khinh thường anh, bởi vì tôi hủy ngài anh minh, như thế này không tốt!" Trác Hạo Hi có chút nịnh nọt nói.

"Làm sao lại thế? Hạo Hi, cậu không cần khiêm nhường như vậy, tôi đã chọn cậu, dĩ nhiên là biết cậu có thể đảm nhiệm được, Hạo Hi, cậu phải biết, học sinh bình thường muốn cầm học bổng, ít nhất ở lớp phải đứng một trong bốn vị trí đầu, nhưng nếu như là thành viên hội học sinh, thì có thể ưu đãi đến một phần hai, bộ trưởng..." Mộc Cẩn Hiền cho Trác Hạo Hi một ánh mắt cậu hiểu rồi chứ.

Trác Hạo Hi nháy mắt, chỗ tốt như thế, khó trách nhiều người chen chúc suy nghĩ muốn vào hội học sinh như vậy, thành tích của cậu nếu là một phần tư, sẽ phải lo lắng uống gió tây bắc (*), một phần hai, nói không chừng còn có chút hi vọng nha.

(*)Uống gió tây bắc: không có gì ăn, nhịn đói

Nghe nói, thành viên hội học sinh, còn có thể trình bày hạng mục, sau đó được nhà trường phê cho tiền bạc, ăn uống chùa, nhưng chỗ nào cũng có màn đen, thế giới thật đen tối, thật đen tối.

"Đi thôi." Mộc Cẩn Hiền có chút đắc ý nói.

Trác Hạo Hi khô cằn cười cười, "Được." Cửa phòng họp mở rộng ra, Trác Hạo Hi nhìn thế nào cũng giống dã thú mở ra miệng rộng.

Mộc Cẩn Hiền lôi kéo tay Trác Hạo Hi đi tới, Trác Hạo Hi cúi đầu thật sâu, ngồi ở phòng họp đều là bộ trưởng các bộ môn, phó chủ tịch cùng trợ lý chủ tịch, hội học sinh F đại rất có quyền lợi, có thể đi vào F đại vốn cũng không dễ dàng, đối mặt với một bang nhân sĩ tinh anh, Trác Hạo Hi tâm bị treo thật cao.

Mộc Cẩn Hiền lôi kéo Trác Hạo Hi ngồi ở vị trí bên cạnh hắn, Trác Hạo Hi cúi đầu, cái từ như ngồi bàn chông*, cậu cuối cùng cũng hiểu được. Kỳ thật, cậu cũng không ngại chuyển sang ngồi cái ghế băng nhỏ rồi ở trong góc vẽ vòng tròn đâu, nhưng là không có ghế đẩu cho cậu chuyển!

(*)Như ngồi bàn chông: như đứng đống lửa, như ngồi trên đống than.

Trác Hạo Hi ngẩng đầu, chỉ thấy bộ trưởng văn phòng hội học sinh Ngô Thiến Thiến mở to đôi đen nhánh tỏa sáng, lấp lánh có thần nhìn cậu, nếu như không biết, sẽ cảm thấy Ngô Thiến Thiến không chừng yêu thầm cậu, kỳ thật vị hoa khôi mỹ nữ của trường kia chính là thích ngồi ở bên cạnh hội trưởng đại nhân.

Trác Hạo Hi thở dài, Mộc Cẩn Hiền này trên mặt đào hoa, khắp nơi trêu hoa ghẹo nguyệt, bốn phía lưu tình, lúc cậu từng đi bên cạnh người Mộc Cẩn Hiền, đã hứng chịu rất nhiều fan hâm mộ Mộc Cẩn Hiền, bây giờ cậu cùng Mộc Cẩn Hiền tách ra, vẫn là không thể trừ khử được đám người đối với cậu oán niệm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »