Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3326 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 21
trưởng thành

❊ ❊ ❊

Sơ tuyển, chọn trang phục, Trác Hạo Hi ở đại lễ đường đi ra, A đại đương nhiên không thể thiếu tuấn nam mỹ nữ, cũng không thể thiếu người đa tài đa nghệ, bởi vậy người tổ chức vẫn là rất phóng khoáng, cũng không phải đặc biệt khó khăn, chỉ quan trọng là thời gian thôi!

Từ hai giờ chiều đến chín giờ tối, cho dù có thời gian, cậu cũng chỉ là đứng đấy nhìn, cũng đứng đến đau lưng. Mộc Cẩn Hiền đại khái là không muốn thấy cậu nhàn nhã, cho nên an bài một chuyện cực nhọc cho cậu.

Trác Hạo Hi lắc mông, thưởng thức màn biểu diễn trên đài, trên đài trình diễn chính là Truy Nguyệt, biểu diễn là một nam một nữ, nghe nói là một đôi tình lữ*, đồng thời cũng đều là học sinh nghệ thuật khá giỏi, tuấn nam mỹ nữ nhìn thật đẹp mắt.

(*) Tình lữ: chỉ những người đang yêu nhau

Từ Trình Trình đưa cho Trác Hạo Hi một ly nước, "Bộ trưởng, uống nước đi."

Trác Hạo Hi nhận nước uống Từ Trình Trình đưa tới, đối Từ Trình Trình nụ cười xán lạn cười, "Cảm ơn trình trình, trình trình có lòng tốt sẽ gặp được chuyện tốt, trình trình về sau nhất định càng ngày càng xinh đẹp."

Từ Trình Trình cười ngọt ngào, "Bộ trưởng, cậu hẳn là nên có chút nghiêm túc, như vậy mới tương đối có phong độ của bộ trưởng."

Trác Hạo Hi nhướng mày, hi hi ha ha nói: "Tôi cảm thấy lúc tôi không nghiêm túc, cũng rất có phong độ, cậu cảm thấy thế nào?"

Từ Trình Trình mặt đỏ lên, "Bộ trưởng cậu thật không biết xấu hổ."

"Trác bộ trưởng thật nhàn, người ta ở phía trên múa mệt gần chết, Trác bộ trưởng ngược lại rảnh rỗi liếc mắt đưa tình." Trác Hạo Hi lông mày nhảy một cái, từ phía sau lưng truyền đến tiếng nói, hoàn toàn vẫn như trước đây khiến cho người ta chán ghét, Mộc Cẩn Hiền thật đúng là âm hồn bất tán.

"Trịnh Hiểu Hiểu múa mệt gần chết, thì sẽ có Từ Văn Bân đau lòng, không cần tôi làm thay, hay là Mộc hội trưởng đau lòng?" Trác Hạo Hi cười nhẹ nhàng mà nhìn Mộc Cẩn Hiền.

Từ Trình Trình nhìn Trác Hạo Hi, lại nhìn Mộc Cẩn Hiền, "Ngạch, sắp đến màn chuyển đổi đạo cụ, tôi đi vào hậu trường trước."

Mộc Cẩn Hiền nhìn cũng không nhìn Từ Trình Trình một chút, chỉ nhìn chằm chằm Trác Hạo Hi, nhàn nhạt cười, "Tôi đương nhiên không đau lòng, đúng như cậu nói, sẽ có người khác đau lòng, tôi có đau lòng cũng là đau lòng cậu nha! Hạo Hi, cậu ăn chưa? Đứng có mệt hay không?"

Trác Hạo Hi vừa uống một ngụm nước uống, bị Mộc Cẩn Hiền làm cho giật mình, bị hù khiến liên tục ho khan, Mộc Cẩn Hiền vỗ lưng Trác Hạo Hi, "Tại sao không cẩn thận như vậy?"

Trác Hạo Hi ngồi dậy, hướng phía Mộc Cẩn Hiền cười xấu hổ, "Hội trưởng nếu là không có chuyện gì, trước hết mau đi chỗ khác."

Mộc Cẩn Hiền có chút tiếc nuối nhìn Trác Hạo Hi, "Hạo Hi, tôi tới thăm cậu, cậu không cao hứng sao? Cậu trước kia không phải như vậy."

Kia là trước kia, trải qua bị phản bội bi thảm như vậy, cậu đối với Mộc Cẩn Hiền, chỉ có thể là kính nhi viễn chi*, "Tôi rất cao hứng!" Cao hứng mới là lạ, "Nhưng mà, anh bận rộn như vậy, làm sao có lại có ý tốt làm phiền anh đến đây một chuyến."

(*) Kính nhi viễn chi: kính sợ mà tránh xa

Mộc Cẩn Hiền vui sướng cười một tiếng, "Cậu cao hứng là tốt rồi, tôi phiền toái một chút không sao."

Trác Hạo Hi chỉ cảm thấy lông tơ trên người lập tức dựng lên, kỳ thật, Mộc Cẩn Hiền chỉ là vì muốn quăng cậu một lần nữa đi, nếu là như vậy, cậu có phải cần phải giả vờ giả vịt hay không, làm bộ lại bị người này mê hoặc một lần.

Trác Hạo Hi cùng Mộc Cẩn Hiền ngồi xuống cùng một chỗ, Trác Hạo Hi nâng cằm lên, nghe tiếng đàn, Từ Văn Bân biểu diễn rất thành thạo, âm nhạc nghe cũng rất trôi chảy, nhưng vẫn luôn có cảm giác thiếu một chút gì đó.

"So với cậu thì cậu đánh tốt hơn." Mộc Cẩn Hiền nhẹ giọng bên tai Trác Hạo Hi nói.

Trác Hạo Hi lắc đầu, "Tôi rất lâu không có đánh đàn, đã sớm lạnh nhạt, lấy chỗ nào so đây?"

"Hạo Hi, cậu quá khiêm tốn." Mộc Cẩn Hiền du tiếng nói, "Tôi nhớ được cậu đối với dương cầm, rất có thiên phú."

Trác Hạo Hi nghiêng đầu nhìn Mộc Cẩn Hiền, Mộc Cẩn Hiền có chút kỳ quái mà nhìn Trác Hạo Hi, "Tại sao nhìn tôi như vậy?"

"Tôi chỉ là nhớ tới có người nói tôi đánh đàn, là không làm việc đàng hoàng." Trác Hạo Hi thờ ơ hướng phía sau cái ghế khẽ dựa.

Mộc Cẩn Hiền có chút ngượng ngùng cười cười, "Hạo Hi, lúc đó là tôi không biết cảm nhận, thật xin lỗi."

Trác Hạo Hi không quan trọng cười cười, "Không sao, cũng chích xác là không làm việc đàng hoàng." Trước kia cậu quan tâm Mộc Cẩn Hiền, sợ nhìn hắn khó chịu, hiện tại cậu ngay cả Mộc Cẩn Hiền đều không để ý, đương nhiên sẽ không quan tâm lời nói Mộc Cẩn Hiền.

"Hạo Hi, cậu thay đổi rất nhiều, nếu như không phải gương mặt này, tôi sẽ hoài nghi, có phải là một người hay không." Mộc Cẩn Hiền có chút tang thương mà nói.

Trác Hạo Hi cắn cắn môi, "Người đều sẽ thay đổi, tôi nghĩ, tôi chỉ là trưởng thành." Kí ức kia, quá mức bi thảm, đến mức lui về nguyên điểm, cậu vẫn là không quên được đau đớn người kia mang lại.

Mộc Cẩn Hiền nhàn nhạt cười cười, "Không sai, cậu chỉ là trưởng thành."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »