Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3140 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 5
chiếm trước thời cơ

❊ ❊ ❊

"Tiểu Hi, sức ăn của cậu thật khỏe, có thể ăn hết chứ?" Mộc Cẩn Hiền nhìn Trác Hạo Hi ăn như gió cuốn, không để ý tới chút hình tượng hỏi.

Trác Hạo Hi chớp mắt một cái, "Đương nhiên là ăn hết, sức ăn của tôi rất khỏe, nhưng nếu tôi có ăn không hết, tôi cũng không cho anh ăn."

Mộc Cẩn Hiền: "Tôi không muốn ăn của cậu."

Trác Hạo Hi quệt miệng, "Nhưng anh lại một mặt thèm thuồng."

Mộc Cẩn Hiền: "..."

Mộc Cẩn Hiền cau mày, bỗng ánh mắt chợt lóe lên, "Tiểu Hi, có phải cậu thấy khó chịu ở đâu không?"

"Không, tôi rất khỏe, tôi còn có thể đem tên khốn dây dưa với chị gái tôi gần đây đuổi đi." Trác Hạo Hi mạnh mẽ nói.

Hàn Lâm khẽ cười cười, trưng ra khuôn mặt nhỏ tinh xảo, nhìn như tinh điêu ngọc trác, "Cậu tốt là được rồi, mà Cẩn Hiền có chuyện muốn nói với cậu."

"Vậy thì thật là tốt! Tôi cũng có lời muốn nói với hắn." Trác Hạo Hi càng không ngừng đưa đồ ăn vào trong miệng, bộ dạng quỷ chết đói đầu thai. Hàn Lâm quả thực đẹp mắt, nhưng ít ra lại đẹp hơn cậu, không thể trách Mộc Cẩn Hiền! Lúc cậu thích Mộc Cẩn Hiền cũng là thèm nhỏ dãi nhan sắc Mộc Cẩn Hiền...

"Cậu nói trước đi." Mộc Cẩn Hiền hào phóng nói.

Trác Hạo Hi dừng đũa, vui sướng cười, cậu chính là chờ Mộc Cẩn Hiền nói câu này, Mộc Cẩn Hiền này tới bây giờ lại như xem thường người khác, nhưng ngoài mặt vẫn giả dạng là người tốt, "Vậy tôi nói trước." Trác Hạo Hi ngượng ngùng cười cười.

"Thật sự là tôi nói trước?" Trác Hạo Hi hỏi lại Mộc Cẩn Hiền một lần nữa.

Mộc Cẩn Hiền gật gật đầu, ra hiệu Trác Hạo Hi mở miệng.

Nếu như Trác Hạo Hi quay đầu lại, sẽ phát hiện trong phòng ăn có thật nhiều đồ ăn trên bàn cơm đã ăn hết sạch, nhưng người thì vẫn chưa đi, đều dựng lỗ tai lên hóng chuyện.

"Tôi cảm thấy chúng ta không phù hợp, chúng ta chia tay đi." Hai con ngươi trong suốt của Trác Hạo Hi nhìn Mộc Cẩn Hiền, Mộc Cẩn Hiền vẻ mặt chết cha mẹ.

Trác Hạo Hi nghĩ thầm, vài năm sau, nếu có người hỏi Mộc Cẩn Hiền, hắn cả đời hối hận nhất là chuyện gì, hắn có lẽ sẽ nói, là ở nơi nào đó trên bàn cơm, bởi vì hắn trước sau như một giả vờ giả vịt, ra vẻ hào phóng, dẫn đến Mộc đại thiếu gia hắn lần đầu tiên bị người ta vứt bỏ, mà lại là ở trước mặt mọi người bị người vứt bỏ.

Trong nhà ăn biển người chen chúc, lại yên tĩnh tựa như lớp học của sư thái Diệt Tuyệt, chắc hẳn mười mấy phút sau, sức mạnh tin tức Trác Hạo Hi vứt bỏ Mộc đại thiếu gia, sẽ truyền đi khắp trường.

Mộc Cẩn Hiền hít hơi thật sâu, Trác Hạo Hi dường như có thể cảm nhận được sự tức giận của Mộc Cẩn Hiền từ xoang mũi toát ra, nhưng mà, nhìn thấy bộ dạng này của Mộc Cẩn Hiền, Trác Hạo Hi lại không ngờ cảm thấy tinh thần thật phấn chấn.

Ông trời ơi! Thiên địa ơi! Lão tử rốt cục cũng báo được thù.

Mộc Cẩn Hiền nâng khóe miệng, sắc mặt có chút khó coi hỏi: "Tiểu Hi, cậu nói cái gì, lặp lại lần nữa."

Trác Hạo Hi nâng cằm lên, người này vậy mà bị điếc, còn muốn cậu lặp lại một lần nữa, "Tôi nói, Mộc đại thiếu gia, lão tử không thể trêu nổi anh nữa, anh quá lạnh nhạt với tôi, cho nên ông đây không cần anh nữa."

"Ba." Không biết là đũa ai rơi trên bàn, phát ra tiếng vang thanh thúy, trong nhà ăn yên tĩnh, thế mà dị thường rõ ràng.

Trác Hạo Hi xoay người, "Các bạn học, đã ăn xong rồi thì mau giải tán đi, đỡ cho mọi người ngửi mùi đồ ăn rồi lại muốn ăn, không tiện cho việc giảm cân đâu."

Mộc Cẩn Hiền hung hăng nhìn chằm chằm Trác Hạo Hi, tựa như muốn nhìn ra một cái hố.

Trác Hạo Hi gắp lên một cục nấm hương đưa vào trong miệng, "Không phải anh có chuyện muốn nói với tôi sao, nói đi."

"Không có." Mộc Cẩn Hiền ánh mắt thâm trầm nói.

Trác Hạo Hi không ngừng ăn uống, sở dĩ chiếm trước thời cơ, nhắm ngay thời cơ là chuyện vô cùng quan trọng, sai lệch một chút thì bi kịch chính là mình, Trác Hạo Hi đột nhiên nhớ tới một chuyện cũ rất bi thảm, năm đó, có ông chú cầm một bao tiền lì xì, hỏi cậu, năm đó Tiểu Hạo Hi gần 6 tuổi:

"Hạo Hi, con có muốn không?!"

"Không muốn."

"Muốn hay không đây?! Chú nghĩ con sẽ muốn mà."

"Mẹ nói không thể nhận."

"Lời mẹ nói đôi khi cũng không cần nghe theo."

"Không nghe lời mẹ nói sẽ không phải là đứa bé ngoan."

"Thật sự không muốn sao?"

"Không muốn."

......

Sau đó thúc thúc kia rời đi, tiếp đó tiểu đông tây quần áo thật dày nhìn theo bóng lưng thúc thúc đi xa, khóc không ra nước mắt, thúc thúc, người hỏi lại một lần nữa! Hỏi lại một lần nữa đi, cậu sẽ muốn mà! Lịch sử dùng máu giáo huấn nói cho Hạo Hi biết được, chiếm trước thời cơ là một chuyện quan trọng đến nhường nào.

Trác Hạo Hi nghĩ thầm, giờ phút này Mộc Cẩn Hiền trong lòng uất ức, chính là hắn sẽ như giống như cậu năm đó đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »