Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3374 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 3
ăn cơm

❊ ❊ ❊

Chuông tan học vang lên, Trác Hạo Hi nhang chóng dọn dẹp bàn, "Bây giờ cậu định đến hoa viên chờ Mộc học trưởng hả?"

Trác Hạo Hi giơ tay lên, nhìn đồng hồ trên tay, "Hiện tại mới 11 giờ rưỡi, cách đó còn tới nửa tiếng, ăn cơm trước rồi đi." Mộc Cẩn Hiền kia cũng không phải là loại người đúng giờ, nên cậu có đi sớm thì chẳng có ích gì, dựa theo kinh nghiệm ở kiếp trước, tên kia ít nhất phải 2 tiếng nữa mới đến.

Lâm Hạ Y vui mừng nói: "Tôi đi ăn với cậu có được không?"

Ánh mắt Trác Hạo Hi quỷ dị nhìn Lâm Hạ Y, chẳng lẽ hiện tại trên mặt cậu có viết sắp bị vứt bỏ, cho nên con bé này không biết tránh hiềm nghi? "Bạn học, cậu không có bạn trai sao?"

Lâm Hạ Y lắc đầu, "Không có!"

Trác Hạo Hi âm thầm lắc đầu, trên đời này con gái tốt sao mà nhiều thế, nhưng cậu cũng không phải là loại người tốt, "Cô gái à, thật ra tôi thích đàn ông."

"Nhưng người Mộc học trưởng thích là Hàn..." Lâm Hạ Y nói đến nửa chừng đột nhiên ngừng lại.

Trác Hạo Hi ngây ngốc nhìn Lâm Hạ Y, hoá ra, kẻ trong cuộc u mê, người ngoài cuộc rõ ràng nha, chuyện Mộc Cẩn Hiền thích Hàn Lâm mọi người đã sớm biết, mà cậu lại ngây ngốc mơ mơ màng màng, Trác Hạo Hi đột nhiên nghĩ đến một ca khúc:

Bán tôi yêu buộc ta rời đi

Sau cùng biết chân tướng nước mắt tôi rơi xuống

Bán tôi yêu anh mang lương tâm nợ..."

Trác Hạo Hi nhắm mắt lại, thì ra lời bài hát này cũng không phải là gạt người, cuối cùng cậu thật sự đã biết được chân tướng, Mộc Cẩn Hiền chính là một tên vô nhân đạo, tuyệt đối sẽ không nhận ra cái gì là lương tâm nợ.

"Bạn học Trác, cậu đang suy nghĩ chuyện gì?" Lâm Hạ Y hỏi.

"Tôi đang nghĩ đến một bài hát." Trác Hạo Hi thành thật nói.

Hai mắt Lâm Hạ Y lấp lánh nhìn Trác Hạo Hi, "Thì ra bạn học Trác lại biết hát nha! Có thể hát cho tôi nghe được không?"

Mặc dù Trác Hạo Hi không thích con gái, nhưng luôn luôn cũng không hiểu nên làm thế nào với loại sinh vật con gái này, phải biết, con gái nhìn như ôn nhu thiện lương, nhưng đến khi cậu không đạt được yêu cầu của bọn họ, các nàng sẽ hóa thành khủng long, sau đó cậu sẽ biết, loại sinh vật này kinh khủng đến mức nào, người trong phòng học đã đi gần hết, Trác Hạo Hi cùng Lâm Hạ Y hai mặt nhìn nhau, "Tôi hát không hay đâu."

"Không sao, tôi không ngại." Lâm Hạ Y hào phóng nói.

Trác Hạo Hi đành phải nhắm mắt hát: "Bán tôi yêu, buộc tôi rời đi, cuối cùng biết chân tướng nước mắt tôi rơi xuống, bán tôi yêu, anh mang lương tâm nợ, cho dù nỗ lực nhiều tình cảm cũng không thể mua trở lại, ban đầu là do anh muốn chia tay, chia tay thì chia tay, bây giờ lại muốn dùng tình yêu dỗ tôi trở về, tình yêu không phải anh muốn mua là có thể bán được, tránh tôi ra, để cho tôi hiểu, buông tay người yêu..."

Hai tay Lâm Hạ Y dùng sức vỗ, "Học trưởng, bài hát này là gì vậy? Sao tôi chưa từng nghe qua."

Đương nhiên cô chưa từng nghe qua rồi, bởi vì năm nay, bài hát này còn chưa phát hành mà, "Đây là một bài hát cũ, tôi cũng không biết là đã nghe qua ở đâu."

"Bạn học Trác, chúng ta đi ăn thôi." Lâm Hạ Y kéo cánh tay Trác Hạo Hi nói.

Trác Hạo Hi khó xử nhìn tay mình bị kéo đi, quả nhiên con gái là động vật giỏi thay đổi, con bé này vừa mới nhìn thấy mình còn đỏ mặt, hiện tại đã lôi lôi kéo kéo mình.

"Vậy đi thôi." Trác Hạo Hi nói.

Lâm Hạ Y và Trác Hạo Hi cùng nhau đến nhà ăn, Trác Hạo Hi cảm thấy có chút kỳ lạ, bởi vì thật nhiều người kỳ kỳ quái quái nhìn cậu, làm cậu không khỏi hoài nghi, hôm nay có phải cậu mặc ngược quần áo hay không? Cuối cùng Trác Hạo Hi mới phát hiện không phải quần áo cậu mặc ngược, mà là Mộc Cẩn Hiền chết tiệt ngồi thân thân mật mật với Hàn Lâm, hiện tại đột nhiên mình lại xuất hiện, nên có cảm giác như đang bắt gian.

Trác Hạo Hi thở dài, xem ra người người trong trường đều biết cậu phải xuống đài, thật đáng thương.

"Bạn học Trác, ở đây." Hàn Lâm ngượng ngùng vẫy vẫy tay với Trác Hạo Hi và Lâm Hạ Y.

Trong lòng Trác Hạo Hi kêu lên một tiếng, "Ai nha, sao thời đại này tiểu tam lại có thể điên cuồng ngang ngược như vậy?" Đầu Trác Hạo Hi rủ xuống, ôi trời ơi, người ta là người tốt, làm một người tình tốt, hẳn là cậu nên lúc bạn trai không thích, biết điều mà cuốn gói cút đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »